Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 583: Kỳ phùng địch thủ (1)



Đồng dạng là năm đại Cực cảnh, Khoa Phụ Đỉnh chỉ có Cực cảnh Khai Luân Cảnh là chưa luyện thành, mà Chung Nhạc thì lại thiếu đi Cực cảnh của Đan Nguyên Cảnh và Pháp Thiên Cảnh. Nhưng hắn đã nghịch khai năm luân, mở ra Huyết Mạch Luân, tại Khai Luân Cảnh đã đạt được thành tựu hai loại Cực cảnh. Những Luyện Khí Sĩ khác, tu thành một loại Cực cảnh thôi cũng đã là thành tựu kinh thiên động địa rồi, mà hắn lại làm được cả hai loại.

Sở dĩ Khai Luân Cảnh khó có thể tu luyện tới Cực cảnh như vậy, chủ yếu là bởi vì Lục Đạo đã vỡ nát. Sáu đạo Bí cảnh Nguyên thần đối ứng với Lục Đạo Luân Hồi, trong đó đạo luân hồi thứ sáu đã hoàn toàn vỡ nát, khiến cho tu thành luân thứ sáu gần như không có bất kỳ khả năng nào. Mà nghịch khai năm luân cũng không dễ dàng như vậy, cần phải oanh mở hỗn độn trong đại não, nguy hiểm tầng tầng. Không có Thần Nhãn cường đại, căn bản là khó có thể làm được, tỷ lệ tử vong cực cao. Bởi vậy, hai loại Cực cảnh của Khai Luân Cảnh ngược lại là hai loại khó khăn nhất trong toàn bộ các cảnh giới. Bất luận tu thành loại nào cũng đủ để tiếu ngạo Côn Lôn. Đồng dạng là năm đại Bí cảnh, rốt cuộc ai mạnh ai yếu?

Sắc mặt Khoa Phụ Đỉnh ngưng trọng, nhục thân đột nhiên cấp tốc thu nhỏ lại. Nhục thân hắn càng nhỏ, lực lượng lại càng tập trung hơn, giao phong với cường giả đẳng cấp như Chung Nhạc, phần thắng cũng sẽ càng lớn hơn.

Nhục thân hắn thu nhỏ lại tới tận cùng, nhưng vẫn có chiều cao hơn hai trượng, còn cao hơn Chung Nhạc gần gấp đôi. Người khác trong chiến đấu cầu thân thể lớn, nhục thân biến hóa càng lớn càng tốt, mà hắn trái lại cầu nhỏ, nhục thân thu nhỏ lại, lực lượng mạnh mẽ không gì không phá nổi.

- Hậu Thổ Sơn Hà Đỉnh!

Khoa Phụ Đỉnh quát khẽ một tiếng, trong cơ thể chậm rãi xuất hiện thêm càng nhiều chuỗi văn lộ Đồ đằng hơn. Những chuỗi văn lộ Đồ đằng này phảng phất là một bộ với bao cổ tay của hắn. Bao cổ tay của hắn hợp thành phần chân đỉnh, mà thân thể hắn chính là phần thân đỉnh, bên ngoài thân đỉnh thể hiện đầy hoa văn sơn hà, đại địa mạch lạc. Đây chính là Đồ đằng Đại Địa, giống như một bộ khải giáp dán sát ngoài mặt thân thể hắn. Mà hai tay cầm của cự đỉnh chính là phần mũ giáp. Hai cái tay cầm giống như một cặp cánh cắm ở hai bên mũ giáp che lại hai vành tai. Trong cơ thể hắn phảng phất như có địa hỏa vô cùng vô tận thiêu đốt hừng hực, giống như muốn thiêu đốt toàn bộ vạn vật, rèn đúc hỏa lô, cung cấp cho hắn năng lượng vô cùng vô tận.

Khóe mắt Chung Nhạc khẽ nhảy lên một cái, ngay sau đó khôi phục lại bình thường. Trong nháy mắt vừa rồi, hắn còn tưởng rằng Hậu Thổ Sơn Hà Đỉnh của Khoa Phụ Đỉnh là Thần binh chân chính. Nhưng hiện tại hắn đã nhìn ra được, ngoại trừ phần bao cổ tay của Khoa Phụ Đỉnh ra, bộ phận bảo vệ đùi, khải giáp trước ngực, sau lưng, khải giáp bảo hộ phần gáy, thắt lưng… toàn bộ đều là chuỗi văn lộ Đồ đằng hình thái từng kiện từng kiện Thần binh, cũng không phải là Thần binh chân chính. Nếu quả thật là Thần binh chân chính, vậy trận chiến này cũng không cần phải đánh nữa rồi.

Hậu Thổ Sơn Hà Đỉnh chân chính tất nhiên là Thần binh lợi khí cực kỳ đáng sợ, là Hồn binh cấp bậc Thánh khí trấn tộc, hơn nữa lại còn là một bộ. Nếu để cho Khoa Phụ Đỉnh mặc lên người, vậy căn bản không có khả năng đánh vỡ được tầng phòng ngự của hắn.

Nhưng chẳng biết tại sao, Khoa Phụ Đỉnh chỉ đạt được một kiện bao cổ tay, cũng không có những bộ vị khác của Hậu Thổ Sơn Hà Đỉnh. Nhưng dù vậy, hắn cũng đã là tồn tại mạnh nhất trong cùng cảnh giới mà Chung Nhạc từng tiếp xúc qua, so với Diêm Chấn còn mạnh hơn rất nhiều, hoàn toàn có thể tranh phong với Cự bá Chân Linh Cảnh.

Mặc dù bao cổ tay của hắn không phải là một thể với những văn lộ Đồ đằng khác, nhưng lại đều là dùng công pháp giống nhau làm căn cơ, hẳn là có tác dụng tăng cường rất lớn đối với bao cổ tay, khiến cho uy năng của kiện Thần binh này có thể nở rộ đến mức tận cùng. Hơn nữa, kiện bao cổ tay này có thể tùy tiện chạy loạn trong cơ thể hắn, có thể xuất hiện ở bất kỳ địa phương nào, gia trì lực lượng và uy năng thần thông của hắn, đây mới là chỗ đáng sợ nhất.

Chung Nhạc hút mạnh một hơi, vô số chuỗi văn lộ Đồ đằng tung bay, xoay tròn xung quanh hắn, biến thành một cái chuông lớn bán trong suốt. Chính là Thiếu Hạo Chung!

Đương!

Hai người va chạm với nhau, một quyền Khoa Phụ Đỉnh oanh kích kia giống như thiên lôi va chạm với địa hỏa, lôi âm ầm ầm cộng thêm địa hỏa cuộn trào mãnh liệt, giống như núi lửa phun trào hung mãnh, một quyền đã khiến cho Thiếu Hạo Chung vỡ thành từng mảnh, nắm tay chí cương chí mãnh, ầm ầm đánh về phía Chung Nhạc.

Hai tay Chung Nhạc ôm tròn, Thần Ma Thái Cực Đồ hiện ra, cố gắng đón đỡ một quyền này của hắn. Thần Ma Thái Cực Đồ cơ hồ rạn nứt, nhưng vẫn không tan rã, kéo một quyền này của Khoa Phụ Đỉnh vào trong đồ luyện hóa. Thái Cực Âm Dương biến hóa, triệt tiêu lực lượng của Khoa Phụ Đỉnh.

Bàn tay còn lại của Khoa Phụ Đỉnh vỗ mạnh lên trên Thái Cực Đồ, Thái Cực Đồ nhất thời chia năm xẻ bảy. Mà lúc này, trong quang luân sau đầu Chung Nhạc, kim kiếm bằng vũ chìm nổi lên xuống, đột nhiên giống như thiểm điện bắn thẳng ra, chém về phía cái đầu Khoa Phụ Đỉnh.

Đỉnh văn hộ thể của Khoa Phụ Đỉnh nhất thời nứt ra, văn lộ Đồ đằng thiên sơn vạn thủy bên ngoài thân thể nhao nhao tan rã. Bao cổ tay của hắn xuất hiện trên đỉnh đầu, ngăn cản một kiếm tất sát của Chung Nhạc, chấn bay kim kiếm bằng vũ.

Chung Nhạc khom người bái một cái, Thần Ma Thái Cực Đồ vạn thần đều hiện, nhất tề triều bái tế tự. Hai tay Khoa Phụ Đỉnh hóa chưởng, đánh ra mấy ngàn chưởng về phía trước. Mỗi khi đánh ra một chưởng, năm ngón tay đều nhảy lên, lưu lại trên không trung một đạo hư ảnh. Trong mơ hồ, vô số bàn tay và đầu ngón tay phảng phất như nối thành một phiến Đại lục, đầu ngón tay chính là từng ngọn từng ngọn núi non.

Đại Địa Vô Lượng! Đại thần thông của Khoa Phụ Thần Tộc!

Thanh âm nổ vang ầm ầm truyền tới, Chung Nhạc với Khoa Phụ Đỉnh nhất tề rên lên một tiếng, hai chân hai người cũng không nhúc nhích, nhưng thân thể hai người đều bị lực lượng khổng lồ bức lui, vạch ra trên mặt đất bốn vệt vết chân thật sâu.

- Phốc!

Chung Nhạc phun ra một ngụm máu tươi, lắc mình nhào tới phía trước, giơ tay lên chém xuống phần cổ của Khoa Phụ Đỉnh. Ngoài mặt làn da hắn tuôn trào ra từng đạo từng đạo văn lộ Đồ đằng tinh tế, vô cùng nhỏ bé. Nếu cẩn thận nhìn kỹ, sẽ có thể nhìn ra được, ngoài mặt bàn tay hắn xuất hiện hư ảnh từng tôn từng tôn Thần Ma, cực kỳ nhỏ bé, mắt thường cơ hồ không thể phát giác. Hắn đã luyện thần thông tới mức nhỏ như giới tử, dùng cái này để đề thăng uy lực cận chiến. Đồng thời, kim kiếm bằng vũ cũng từ trên không trung chém xuống, kiếm quang ào ào trút xuống như mưa, chém về phía các nơi khắp toàn thân Khoa Phụ Đỉnh.

Hai người một lần nữa va chạm, lần này cũng không dùng tới đại thần thông. Chung Nhạc luyện thần thông tới bên ngoài thân thể, mà Khoa Phụ Đỉnh cũng như vậy, hai người dùng nhanh đánh nhanh, tốc độ xuất kích càng lúc càng nhanh, quyền chưởng giao thoa, chân chân đan xen, lôi âm cuồn cuộn. Kim kiếm bằng vũ của Chung Nhạc thì lại không ngừng bay loạn, tìm kiếm kẽ hở của Khoa Phụ Đỉnh. Mà bao cổ tay của Khoa Phụ Đỉnh cũng chạy loạn khắp nơi, không ngừng hiện ra, ngăn cản công kích của kim kiếm bằng vũ.

Tốc độ công kích của hai người càng lúc càng nhanh hơn. Chung Nhạc đột nhiên lắc mình lóe lên, từng cánh từng cánh tay mọc ra, tám cánh tay giống như cuồng phong bạo vũ công kích, sau đầu lại hiện ra hư ảnh Tinh Thiềm, mãng cổ rống lớn, cuồng bạo tới cực điểm.

Khoa Phụ Đỉnh cũng đồng dạng cuồng bạo, thân thể lay động, trên cổ mọc ra thêm hai cái đầu nữa, đồng thời mở miệng rống lớn, khí thổ như kiếm chém về phía Chung Nhạc. Dưới nách hắn cũng mọc ra bốn cánh tay, dưới khố mọc ra hai cái chân, biến thành ba đầu sáu tay bốn chân. Khoa Phụ Đỉnh một chân đứng vững, ba cái chân còn lại như cuồng phong bạo vũ đá về phía Chung Nhạc, bốn cánh tay oanh kích như mưa rơi về phía Chung Nhạc.

Một thanh âm chấn động thật lớn vang lên, Chung Nhạc và Khoa Phụ Đỉnh đồng thời bay ngược về phía sau, rơi rụng giống như vẫn thạch đập vào đại địa vậy, đập ra trên mặt đất hai cái hố to. Ngay cả kim kiếm bằng vũ cũng bị đánh bay, rơi xuống sau người Khoa Phụ Đỉnh.