Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 783: Lòng mang chí lớn (1)



- Hàng phục ta?

Tiếng cười của Uy Huyết Thần vang lên khắp bốn phương tám hướng. Huyết hải dâng trào cuồn cuộn, huyết dịch rợp trời ngập đất bao phủ không trung, chụp xuống đỉnh đầu Chung Nhạc. Chung Nhạc và Sư Bất Dịch, một người bị huyết hải ngăn ở phía dưới, một người bị ngăn ở phía trên, hai người không thể hình thành thế liên thủ.

Một màn quỷ dị xuất hiện, trước mặt Chung Nhạc cũng hiện ra một tôn Uy Huyết Thần, đầu dưới chân trên, treo mình trên huyết hải, giống như con dơi treo ngược vậy. Mà lúc này, vẫn còn có một tôn Uy Huyết Thần khác đang đứng ở trên mặt biển phía bên kia, vẫn đang đánh giết với Sư Bất Dịch.

- Chung Sơn thị, ngươi bất quá chỉ là một tên Nhân Tộc hèn mọn, một gã Luyện Khí Sĩ Chân Linh Cảnh nho nhỏ, không ngờ lại dám nói hàng phục một tôn Thần Minh? Thật là khiến cho ta cười tới rụng răng a!

Hai tôn Uy Huyết Thần giống như do một cái gương chiếu rọi ra vậy, nhưng lại bất đồng với hình ảnh phản chiếu trong kính. Họn họ thi triển ra bất đồng chiêu số, bất đồng thần thông, đồng thời công kích về phía Chung Nhạc và Sư Bất Dịch.

Mặc dù lực công kích của Uy Huyết Thần tương đối yếu, nhưng lại quỷ dị khó hiểu, có thể chui ra chui vào không gian, tới vô tung lui vô ảnh, có thể hiển hóa ra thân thể bất đồng, phân biệt công kích về phía Chung Nhạc và Sư Bất Dịch, không hỗ là Thần Minh Quỷ Thần Tộc.

Chung Nhạc có thể nhìn ra được, tôn Uy Huyết Thần đang công kích hắn đây cũng không phải là hóa thân, cũng tuyệt không phải là chân thân, nhưng lại có được thực lực không tầm thường, vô cùng kỳ lạ.

Hiển nhiên Uy Huyết Thần đã tu luyện một môn huyền công cực kỳ thần diệu, loại huyền công này chẳng những khiến cho hắn không thể bị đánh chết, hơn nữa còn có thể hiển hóa ra một chính mình khác.

- Công pháp của Quỷ Thần Tộc thật sự kỳ diệu, những chủng tộc khác ước ao cũng không được a!

Chung Nhạc không khỏi tán thán. Hắn mạnh mẽ đón đỡ một kích của Uy Huyết Thần, bị chấn cho không ngừng lui về phía sau. Có thể đẩy lui hắn, có thể thấy được thực lực của tôn Uy Huyết Thần trước mắt này chênh lệch không bao nhiêu so với bản thể của hắn.

Chung Nhạc đã thăm dò ra thực lực của Uy Huyết Thần, cây đèn đồng trong tay vung lên, hấp lực khủng bố nhất thời truyền tới. Mảnh huyết hải bát ngát vô biên trên thiên không kia nhất thời giống như là đê vỡ vậy, dưới đáy huyết hải phảng phất như vỡ ra. Huyết dịch hóa thành một vòng xoáy cực lớn, ào ào tuôn chảy vào trong cây đèn đồng.

Uy Huyết Thần cả kinh thất sắc, tăng tốc lao thẳng về phía Chung Nhạc. Chung Nhạc né tránh không chiến, chạy loạn khắp nơi dưới huyết hải. Những nơi hắn đi qua, huyết hải sụp đổ, huyết dịch hóa thành hồng lưu, ào ào chảy vào trong cây đèn đồng, biến mất không thấy đâu nữa.

Cây đèn đồng của hắn phảng phất một cái động không đáy, bất luận bao nhiêu huyết dịch chảy vào, thủy chung cũng không thể lấp đầy cây đèn đồng. Chỉ thấy diện tích huyết hải trên thiên không càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng cạn dần.

Uy Huyết Thần cực kỳ hoảng hốt, liều mạng đuổi theo công kích Chung Nhạc. Thậm chí ngay cả tôn Uy Huyết Thần trên mặt biển kia cũng vứt bỏ Sư Bất Dịch, đầu dưới chân trên xuất hiện ở phần dưới huyết hải, hai tôn Uy Huyết Thần cùng nhau truy sát Chung Nhạc.

Chung Nhạc cười ha hả một tiếng, không chính diện giao chiến với bọn họ, mà gia tăng thôi động cây đèn đồng. Chỉ thấy mảnh huyết hải dần dần biến thành huyết hồ, huyết hồ biến thành huyết trì. Hai tôn Uy Huyết Thần cao tới vạn trượng cùng đứng ở trên huyết trì, bộ dáng cực kỳ chật chội.

Nhưng kỳ quái chính là, thực lực của hai tôn Uy Huyết Thần này cũng không ngừng giảm xuống, tựa hồ huyết dịch càng ít, thực lực của bọn họ lại càng sụt giảm. Huyết dịch trên người bọn họ cũng dần trở nên mỏng manh, nhục thân dần dần trong suốt, tựa hồ huyết dịch trên người đã chảy trở về bên trong huyết trì.

- Quả nhiên là như vậy!

Chung Nhạc thôi động cây đèn đồng, huyết trì soạt một tiếng bị nuốt trọn vào trong cây đèn đồng, biến mất không thấy đâu nữa. Mà hai tôn Uy Huyết Thần kia lại hóa thành hai đạo khói xanh, cũng bị thu vào trong cây đèn đồng luôn.

Chung Nhạc vặn lại nắp đèn, thấp giọng nói:

- Tế phẩm thứ ba!

Sư Bất Dịch từ xa bay tới, bộ dáng kinh nghi bất định, nghi hoặc hỏi:

- Uy Huyết Thần chạy đi đâu rồi? Ngươi làm sao giết chết được hắn?

- Ta không có giết hắn! Uy Huyết Thần thật ra cũng chính là mảnh huyết hải này!

Chung Nhạc lắc lắc cây đèn đồng mấy cái, nhét cây đèn đồng vào trong Bí cảnh Nguyên thần của chính mình, mỉm cười nói:

- Mảnh huyết hải này cũng là Thần binh của Uy Huyết Thần. Chỉ là hắn đã luyện nhục thân của chính mình thành Thần binh, dung nhập vào trong huyết hải. Bởi vậy, huyết hải là hắn, mà Thần binh của hắn cũng là hắn. Đây hẳn là một loại huyền công của Quỷ Thần Tộc. Uy Huyết Thần luyện bản thân thành huyết hải, chỉ cần tâm niệm hắn khẽ động, trong huyết hải sẽ xuất hiện thêm một tôn Uy Huyết Thần. Đánh chết một tôn Uy Huyết Thần, chỉ cần huyết hải không cạn, hắn vẫn còn sống, còn có thể khiến cho trong huyết hải xuất hiện một tôn Uy Huyết Thần khác.

Sư Bất Dịch nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, lẩm bẩm:

- Khó trách ta thấy Phong Vô Kỵ đã đánh hắn vỡ nát, nhưng hắn lại phục sinh trong huyết hải, hoàn toàn không có việc gì. Vừa rồi ta đánh một trận với hắn, cũng tạo cho hắn không ít vết thương. Nhưng hắn vừa biến mất vào trong huyết hải, thời điểm xuất hiện trở lại, trên người ngay cả một điểm thương tổn cũng không có. Ta còn tưởng rằng hắn đã luyện thành loại kỳ công nào đó giống như Bất Tử Chi Thân vậy…

Chung Nhạc lấy từ trong Bí cảnh Nguyên thần ra mấy mảnh lá Thần dược, đưa cho Sư Bất Dịch, mỉm cười nói:

- Lực công kích của Uy Huyết Thần là yếu nhất trong Chư Thần, nhưng thật ra cũng không phải tu vi pháp lực của hắn không bằng những Thần Ma khác, mà là nhục thân của hắn đã bị hắn biến thành huyết hải. Giao chiến với hắn, chỉ là giao chiến với một bộ phận của hắn mà thôi. Bất quá, thành cũng tại huyết hải, bại cũng tại huyết hải. Ta thu lấy huyết hải, chính là tương đương với đồng thời tịch thu luôn cả hắn!

Sư Bất Dịch đón lấy mấy mảnh lá Thần dược, vội vàng bỏ vào miệng nuốt xuống, trị liệu thương thế. Trong lòng hắn không khỏi sinh ra lòng cảm kích đối với Chung Nhạc, cảm thấy Chung Nhạc đối với chính mình cũng không quá tệ. Vừa xuất thủ cứu chính mình từ trong tay của Uy Huyết Thần, lại ban cho chính mình Thần dược chữa thương. Nhưng ngay sau đó trong lòng Đại Sư Tử lại cảnh giác:

- Không đúng! Không đúng! Ta làm sao có thể sinh ra lòng cảm ân đối với hắn? Tên khốn kiếp này dùng Cự bá Côn Tộc khống chế sinh tử của ta, để cho ta làm tọa kỵ của hắn, lại uy hiếp ta để cho ta đi khiêu chiến Uy Huyết Thần, chính mình thì ở một bên quan sát nhược điểm của Uy Huyết Thần! Hiện tại hắn lấy ra mấy mảnh lá Thần dược cho ta chữa thương, chỉ là chút ơn huệ nhỏ, không thể che lấp sự đại gian đại ác của hắn. Nếu ta vì vậy mà cảm kích hắn, chính là tự mình xem thường chính mình!

Chung Nhạc ân cần nói:

- Lần này ngươi đánh một trận với Uy Huyết Thần, có đạt được đủ cảm ngộ hay không? Có thể nhất cử tu thành Nguyên thần Thuần dương hay không? Nếu vẫn còn chưa đủ, ta lại liều mình một lần, cùng ngươi đi khiêu chiến những Thần Ma khác, nhất định phải giúp ngươi tu thành Yêu Thần!

Trong lòng Sư Bất Dịch không nhịn được sinh ra một tia cảm kích, nhưng lại lần nữa cảnh giác, âm thầm khuyên răn chính mình quyết không thể mang lòng cảm kích.

- Tên khốn kiếp này nhìn thế nào đều là bộ dáng thật lòng thật dạ đối tốt với ta, khiến cho ta thật sự không quen…