Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 801: Luân Hồi Lục Ấn (1)



Trên các cánh đồng, đám nông phu và phụ nữ và trẻ em đang thu gặt ngũ cốc, tích trữ lương thực. Khắp nơi trên mặt đất rộng lớn vô ngần đều là ngũ cốc thành thục ánh vàng rực rỡ, kéo dài mênh mông vô bờ.

Cũng có những Luyện Khí Sĩ Nhân Tộc đang hỗ trợ giúp đỡ. Có kẻ thì làm mưa tưới xuống trên những cánh đồng đã thu gặt hoàn tất, có kẻ thì đang thôi động pháp lực, hóa thành thần thông, trợ giúp trồng trọt, có kẻ thì đang hỗ trợ đào kênh mở ao…

Một màn này phi thường yên tĩnh cùng tường hòa.

Nông Hoàng hao tâm tổn trí, tìm cách đưa hạt giống ngũ cốc xuống Tổ Tinh, để cho Nhân Tộc không cần tiếp tục phải dựa vào núi rừng, không còn phải chịu đói, không còn bị Thần Tộc hoặc Ma Tộc khống chế nữa.

Hiện tại, khắp nơi trên mặt đất Đại Hoang đều là ruộng hoang đã khai khẩn, hạt giống do Nông Hoàng truyền xuống đã lạc địa sinh căn ở chỗ này, đâm chồi sinh trưởng, kết xuất ra những hạt giống mới. Nhân Tộc Đại Hoang đã không còn là dựa núi ăn thú, dựa sông uống nước nữa.

Ý nguyện của Nông Hoàng chính là phàm là địa phương có đất đai, Nhân Tộc chính là chủ nhân của phiến đất đai kia. Nhờ có ngũ cốc, đã giúp cho Nhân Tộc có thể tự lực cánh sinh, có thể không cần phải dựa vào Thần Tộc, Ma Tộc nữa.

Trước đây, Nhân Tộc đúng là nô lệ, gia súc do Thần Tộc, Ma Tộc nuôi dưỡng, nhưng Nhân Tộc đồng dạng cũng mượn lực lượng của Thần Tộc, Ma Tộc để sinh tồn. Trong Tây Hoang, kẻ triều bái Thần Linh của các Thần Tộc nhiều nhất, cũng không phải là Thần Tộc, mà là Nhân Tộc. Cho dù là Linh mà Thập Đại Thị Tộc của Đại Hoang đang cung phụng, cũng là Thần Linh của Thần Tộc, chứ không phải là Thần Linh của bản thân Nhân Tộc. Ví dụ như Hà Bá của Thủy Đồ thị, ví dụ như Ngư Long của Hữu Ngu thị, đều là Thần Tộc, không phải Nhân Tộc.

Chỉ có tế tự Thần Linh, Nhân Tộc mới có thể tiếp tục sống sót trong hoàn cảnh hiểm ác đáng sợ. Dựa vào núi, chỉ có thể ăn dã thú trên núi, cho nên phải tế tự Thần Linh trong núi. Dựa vào sông, chỉ có thể ăn cá tôm trong nước, cho nên phải tế tự Thần Linh trong nước.

Mà hiện tại, Nhân Tộc rốt cuộc cũng không cần tế tự những Thần Linh dị tộc này nữa, bọn họ không cần phải dựa vào Thần Linh dị tộc cũng có thể tiếp tục sống sót. Từ nay về sau, bọn họ đã có thể tế tự Thần Linh của chính mình, tế tự tổ tiên của chính mình, tế tự anh hùng của chính mình. Cái này đối với Nhân Tộc chính là công đức vô lượng!

Nông Hoàng truyền xuống ngũ cốc, mặc dù chỉ là cấp cho Nhân Tộc lương thực, không còn phải chịu đói nữa, nhưng ý nghĩa lại là trọng đại trước giờ chưa từng có.

o0o

Thời điểm Chung Nhạc một lần nữa tỉnh lại, đã trở về tới Kiếm Môn Sơn. Hắn đã tự cứu thành công, mặc dù một đường hôn mê, nhưng lực lượng cùng khí huyết của Long Nhạc và Ba Tuần có thể bảo đảm thương thế nhục thân và Nguyên thần của hắn không tiếp tục chuyển xấu. Sau khi ngủ say một giấc, thương thế cũng đã khá hơn một chút.

Đám người Thủy Tử An, Phương Kiếm Các, Quân Tư Tà, Cô Hồng Tử đều là đại cao thủ, một đường không ngừng tiến hành chữa thương cho hắn, cũng đã đút cho hắn ăn không ít các loại Linh đan, Thần đan, Thần dược…

Mà tạo thành tác dụng lớn nhất, vẫn là Long Nhạc và Ba Tuần kịp lúc chạy tới.

Nếu lúc đó Chung Nhạc lâm vào hôn mê bất tỉnh, Long Nhạc và Ba Tuần cũng sẽ lập tức rơi vào hôn mê, không thể chạy về bên cạnh Chung Nhạc, Chung Nhạc liền hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Chính là nhờ ý chí hắn cường đại, có thể kiên trì được, khiến cho Long Nhạc và Ba Tuần kịp thời chạy tới.

Thương thế lần này thật sự quá nặng, Chung Nhạc nghỉ ngơi suốt hơn hai tháng vẫn chưa hoàn toàn khỏi. Ngược lại thương thế của Sư Bất Dịch đã khỏi hẳn trước hắn một bước. Thương thế của con Đại Sư Tử này không nặng bằng hắn, bởi vậy đã khôi phục lại nhanh hơn một chút. Bất quá, mặc dù thương thế Sư Bất Dịch đã khỏi hẳn, nhưng hắn vẫn như cũ không xuất quan, mà tiếp tục bế quan tu luyện.

Đúng như những gì Chung Nhạc đã nói, hắn quả thật vẫn còn thiếu một trận ma luyện sinh tử mới có thể tu thành Nguyên thần Thuần dương. Mà trong trận chiến Thần Chiến Chi Địa kia, Sư Bất Dịch nhiều lần trải qua sinh tử, đã kích phát hết thảy tiềm năng, từ trong sinh tử tìm hiểu ra rất nhiều đạo lý trước đây không thể lĩnh ngộ, từ trong ác chiến khai sáng ra thần thông càng cường đại hơn so với trước đây, rốt cuộc cũng khiến cho hắn tích lũy đầy đủ nội tình.

Đối mặt với sinh tử, bất luận sinh linh gì đều kích phát ra tiềm lực vô cùng, có sự thông tuệ vô biên. Chung Nhạc là như vậy, Sư Bất Dịch cũng là như vậy. Lần này hắn bế quan, chính là muốn tu thành Nguyên thần Thuần dương, nhất cử trở thành Yêu Thần.

Sau khi Chung Nhạc tỉnh lại, tốc độ khôi phục thương thế cũng tăng nhanh hơn. Trong khoảng thời gian dưỡng thương này cũng khiến cho hắn có đầy đủ thời gian đi chỉnh lý những lĩnh ngộ đạt được trong trận ác chiến này, chỉnh sửa lại toàn bộ nhục thân, Nguyên thần và hai thanh Thần đao của chính mình.

Hắn đã có thêm rất nhiều cảm ngộ, hết thảy đều đã lắng đọng xuống. Trong Thần Chiến Chi Địa, hắn là một tôn Sát Thần, mà hiện tại, hắn lại trở nên cực kỳ tường hòa, toàn thân không có nửa phần sát khí, khiến cho người ta cảm thấy vô cùng thân cận.

Trong thời gian này, có không ít Luyện Khí Sĩ Kiếm Môn chạy tới tìm hắn thỉnh giáo những khó khăn trong việc tu luyện, Chung Nhạc cũng là biết gì nói đó, nói là nói hết, không có một chút không kiên nhẫn nào.

Khí thế của hắn lặng yên không một tiếng động chậm rãi biến hóa. Thời điểm chiến đấu giống như một thanh đao triển lộ sự sắc bén khủng bố, bây giờ quay trở lại Kiếm Môn thì lại là một thanh đao đã vào vỏ, hoàn toàn ẩn giấu phong mang.

Nhưng trong mắt những người khác, ánh mắt của hắn vô cùng thâm thúy sâu xa, phảng phất như có thể nhìn thấy những địa phương xa hơn những người khác, tương lai lâu dài hơn, tràn ngập trí tuệ. Hắn mang tới cho người khác một loại cảm giác như gió thổi mùa xuân, nhưng đồng thời cũng giống như một vị lãnh tụ, dẫn theo tộc nhân mở đường đi tới.

Rất nhiều ngày sau, thương thế của Chung Nhạc hoàn toàn khỏi hẳn. Sau đầu hắn đột nhiên lóe lên một vầng minh nguyệt, nguyệt quang chiếu rọi. Trong vầng minh nguyệt, một con Lục Mục Tinh Thiềm nằm đó, nửa mê nửa ngủ, ánh mắt ngây ngô đần độn. Đột nhiên, sáu con mắt nhất tề mở ra, trong mắt hiện ra từng đạo từng đạo văn lộ Đồ đằng Tiên Thiên huyền ảo cao thâm.

Vô số lĩnh ngộ cao thâm khó dò tiến nhập vào trong đầu hắn, hóa thành từng cỗ từng cỗ đạo âm ầm vang, hóa thành Đồ đằng Tiên Thiên, hóa thành thần thông.

Hắn rốt cuộc cũng tu thành Chân Linh Tiên Thiên Tinh Thiềm!

Sau lưng hắn, lại có một vầng đại nhật chậm rãi xuất hiện, Chân Linh Tiên Thiên Kim Ô bay lượn bên trong vầng đại nhật. Nhật nguyệt chiếu rọi, hỗ trợ lẫn nhau, khí Thuần Âm khí Thuần Dương cùng nhau thay đổi, dần dần hóa thành một bộ đồ án Thái Cực xung quanh hắn.

Bá!

Đại nhật và Tiên Thiên Kim Ô bay tới, rơi vào trong mắt trái hắn. Minh nguyệt và Lục Mục Tinh Thiềm bay tới, rơi vào trong mắt phải hắn. Trong cặp mắt Chung Nhạc, hai tôn Tiên Thiên Chân Linh không ngừng biến hóa, hóa thành minh nguyệt đại nhật, hóa thành Thần Nhân. Cuối cùng, Thần Nhân biến mất, trong cặp mắt hắn hiện ra từng đạo từng đạo ký hiệu vô cùng phức tạp, biến hóa khó lường. Chính là các văn lộ Đồ đằng Tiên Thiên!

Trong cặp mắt hắn, các loại văn lộ Đồ đằng Tiên Thiên không ngừng biến ảo, vô cùng thâm ảo, khiến cho người ta khó giải. Qua một lúc lâu sau, Chung Nhạc chậm rãi nhắm hai mắt lại, thời điểm một lần nữa mở ra, các loại dị tượng trong cặp mắt đã biến mất, khôi phục lại bình tĩnh.