Nhân Lộ Thành Thần

Chương 8: Nguy cơ tiềm ẩn



Trong một hang động nào đó, ma ảnh mở mắt, cả người ma khí trùng thiên. Đại nạn không chết tu vi hắn còn tịnh tiến không ít, ma ảnh đứng dậy hét lớn:

“Lâm Vũ,tên tiểu nhân hèn hạ, giờ chết của ngươi đến rồi”

Sau đó cả người hắn rất nhanh biến mất trong hang động.

Tại U Ám rừng rậm, một ông lão khuôn mặt hiền lành đang dạo bước, nói dạo bước nhưng chính xác phải dùng thuấn di để hình dung, thoắt ẩn thoắt hiện đang hướng phía Lâm Vũ mà tới.

Núi rừng cạnh mỏ Hắc Thạch thành Tiêu Lâm, sâu trong cánh rừng rậm, có một mảnh mộ địa chuyên vứt xác người chết. Lý Hùng cả người hắn đã thối rữa, da thịt đen tím nhưng bỗng nhiên Lý Hùng cả người bật dậy. Hắn không phải sống lại mà hắn đã trở thành ma vật. Hắn có ký ức của Lý Hùng nhưng hắn không phải Lý Hùng. Hắn cần máu tươi để tu luyện,để duy trì hoạt động.

Ma vật là chỉ những vật đã chết đi nhưng do một nguyên nhân bí ẩn nào đó vẫn có thể sống lại, duy trì hoạt động, để duy trì mạng sống chúng cần ăn máu thịt, chúng không có cảm giác, không có tình cảm. Mọi người thường đồn thổi ma vật sống lại là do oán niệm không tiêu tán mà hình thành. Sau khi chúng ăn đầy đủ đại lượng máu thịt sẽ tiến hóa thành quỷ vật vô cùng khủng khiếp.

Tại một lồng giam lớn, thiết đầu xà cả người đang bị trói chặt bằng định cương thép. Hai tên áo đen đang điên cuồng tẩy não thiết đầu xà, muốn nó thuần phục. Thiết đầu xà đau đớn điên cuồng cự quậy, dãy dụa nhưng vô ích, một canh giờ trôi qua, hai tên hắc y nhân sải bước ra khỏi căn phòng, miệng cười lớn:

“ hắc hắc,con thiết đầu xà này có một tia thượng cổ hung thú huyết mạch thôn thiên cự mãng, nếu được dạy bảo đúng cách tương lai có thể so với một đầu thần thú....hắc hắc”

Trong Hoàng Minh đại điện, Hoàng Minh Tín xem mật thư mới nhất Ma ảnh gửi về. Đã một năm qua đi,ma ảnh vẫn không hoàn thành nhiệm vụ khiến hắn vô cùng thất vọng.

Dựa theo ma ảnh báo cáo, hắn nói hắn bị Lâm Vũ tính kế,nháy mắt linh lực đình chỉ rơi vào phản hệ, trọng thương ngã xuống vách núi.

Nhưng Hoàng Minh Tín hoàn toàn không tin Lâm Vũ có khả năng này, tuy vậy hắn cũng không thể không đề phòng.

Từ lời ma ảnh miêu tả,nơi ma ảnh trọng thương tám phần mười là “phàm nhân vực”.

Hồi trẻ Hoàng Minh Tín cũng từng đến đó, nói nơi đó đặc biệt cũng rất đặc biệt, nói nơi đó bình thường cũng rất bình thường.

Đặc biệt ở chỗ chỉ cần ngươi tu vi khai pháp cảnh trở lên, bước vào phàm nhân vực. Cả người linh lực trong nháy mắt liền đình chỉ, không cách nào sử dụng. Trở thành phàm nhân cũng không có gì khác biệt.

Nói bình thường, thì nơi đó lại vô cùng an toàn, tất cả đều theo quy luật tự nhiên, không có nơi nào đặc biệt cả, kể cả người bình thường ở đó sinh hoạt cũng không có vấn đề. Nghĩ một hồi Hoàng Minh Tín mở miệng:

“ Quỷ ảnh”

Một người mặc đồ đen, xung quanh ma khí lượn lờ bỗng hiện lên, quỳ trước mặt Hoàng Minh Tín

“Bệ hạ, xin phân phó”

Hoàng Minh Tín cũng không nhiều lời “ giết Lâm Vũ”

Quỷ Ảnh chớp mắt đã biến mất.Trong đại điện chỉ còn Hoàng Minh Tín,hắn ngồi trên long ỷ hai hàng lông mày cau lại như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thiên Cơ Điện,vàng son lỗng lẫy quang huy trói mắt, khắp nơi đều là pháp tắc, đại đạo lượn lờ. Thần thú,tiên hạc bay múa xung quanh, đâu đâu cũng là kỳ chân dị bảo nhiều như cải trắng. Lĩnh vực nhiều như chó, tầm đạo đầy đất đi.

Ngồi trong một gian phòng nhỏ, Một lão giả cả người râu tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nết nhăn nhưng lại xung quanh lại tản ra một cỗ khí chất uy nghiêm như có như không.

Lão giả không ai khác chính là điện chủ của Thiên Cơ Điện, tu vi đã đạt tới đại đạo cảnh cường giả,là một trong số những người mạnh nhất của Đại Vận thế giới,hắn đang thôi diễn tính toán tương lai.

Nhờ có Thiên Cơ Điện mà Đại Vận thế giới đã tránh được vô số tai kiếp,biến nguy thành an. Cho nên Thiên Cơ Diện địa vị vô cùng cao quý, được mọi người tôn sùng.

Lão giả thấy được tương lai một góc, hắn thấy một người không rõ quần áo, không rõ mặt mũi, hắn thấy Đại Vận thế giới vỡ thành trăm mảnh, hắn nghe thấy loáng thoáng tên Lâm Vũ”

Lão giả mở mắt, miệng phun máu tươi. Sự việc xảy ra quá nhanh,quá đột ngột khiến mọi người xung quanh không kịp phả ứng. Lão giả chỉ kịp nói ra ba từ “ Lâm Vũ...vô lượng đại kiếp...thế giới hủy diệt” liền lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Tất cả điều đó, Lâm Vũ đều không biết.

Bây giờ Lâm Vũ đang cầm trong tay chiếc cuốc sắt, hắn đang làm ruộng. Không sai, Lâm Vũ đang làm ruộng, ngày qua ngày Lâm Vũ chăm chỉ cuốc đất, trồng rau tưới nước. Nhìn từng luồng rau cải trắng xanh mơn mởn, Lâm Vũ vô cùng thỏa mãn.

Ân oán tình cừu, đối với hắn đã không còn quan trọng nữa. Hắn thông suốt rất nhiều chuyện, bây giờ Lâm Vũ chỉ muốn bình yên qua quãng thời gian còn lại. Thi thoảng đánh nhau một chút với đại hắc, thỉnh thoảng lại trêu trọc một chút Oa Lệ Lệ là hắn đã vô cùng mãn nguyện.

Nói thật, Lâm Vũ biết mình sống không quá ba năm. Tại sao ư?

Không phải nhờ có cẩu hệ thống ban cho hắn.

Diệt thần thể hay còn gọi là thiên đố thần thể, đây là loại thể chất nghịch thiên được xưng là thể chất mạnh nhất Đại Vận thế giới, nghe có vẻ ngưu bức nhưng nó cũng được gọi là thể chất yếu nhất Đại Vận thế giới, người đời cũng thường hay trêu nhau gọi đây là phế vật thể.

Tốc độ tu luyện của loại thể chất này đã không thể dùng thời gian để tính toán, một ngày bước vào đại đạo cảnh là không có vấn đề.

Năng lực của loại thể chất này cũng vô cùng nghịch thiên. Nó giống như một chiếc hố đen nuốt vạn vật vào trong cơ thể hắn vậy.

Lâm Vũ gọi năng lực này là cắn nuốt. loại năng lực này là bị động không thể khống chế, cũng không thể điều khiển.

Dễ hiểu hơn, khi bản thân hắn điều khiển linh lực trong cơ thể. Năng lực của diệt thần thể sẽ bị động kích hoạt cắn nuốt sinh cơ, mọi thứ xung quanh tạo thành năng lượng cung cấp cho hắn sử dụng. Nếu giao chiến nổ ra, địch nhân đánh với hắn càng lâu,tu vi của địch nhân sẽ bị cắn nuốt càng ngày càng giảm, sinh cơ càng lúc càng yếu, linh lực trong cơ thể cũng càng mỏng manh, uy lực chưởng pháp võ kỹ cũng nhận lớn lao suy yếu, thậm chí cả linh căn,thiên tư,ngộ tính cũng bị cắn nuốt hóa thành năng lượng cung cấp cho Lâm Vũ hắn sử dụng.

Nghe có vẻ ngưu bức nhưng loại thể chất này ngưu bức thật. Xứng đáng là thể chất mạnh nhất Đại Vận thế giới.

Mạnh thì mạnh, nhưng từ xưa đến nay Đại Vận thế giới không ít người có diệt thần thể. Mỗi một thời đại đều có một người sở hữu diệt thần thể, nó giống như lời nguyền vậy.

Người bình thường sở hữa loại thể chất này sống không quá ba năm,tu sĩ không ai sống quá ba nghìn năm. Nghe ba nghìn năm có vẻ dài nhưng với tu sĩ số tuổi thọ dùng hàng vạn năm để tính, thì ba nghìn năm trôi qua cũng chỉ như chớp mắt vậy. Sống được trong chớp mắt thì thể chất nghịch thiên cũng làm được gì.

Một ngày bước vào đại đạo cảnh cũng là không giả nhưng đấy cũng chỉ là lý thuyết.

Hạn chế cũng là điểm chí mạng của loại thể chất này rất lớn. Nó như một chiếc hố đen thôn phệ tất cả không có giới hạn nhưng cơ thể con người là có giới hạn. Nếu vượt qua giới hạn chịu đựng đương nhiên cơ thể thậm chí là linh hồn đều sẽ nổ tung mà chết.

Nhưng đó vẫn không phải điểm chí mạng nhất. Điểm chí mạng nhất của loại thể chất này đó là ăn vào mà không nhả ra. Trong thiên địa vạn vật, bất cứ sinh linh nào cũng đều phải tuân theo quy luật hấp thụ và thải độc. Diệt thần thể không như vậy,tất cả độc tố, tạp chất đều được nó giữ lại hình thành một loại độc kì lạ, người đời gọi nó là đế vương độc. Loại độc này ngấm vào thân thể thậm chí cả linh hồn con người. Theo thời gian trôi qua loại độc này càng ngày càng mạnh, đến một lúc tu sĩ sẽ bị độc phát thân vong mà chết.

Nói chung,tu sĩ càng tu luyện, càng đột phá, càng giao chiến với địch nhân, càng ăn thiên tài địa bảo, thì độc càng mạnh, chết càng nhanh.

Nói đây là phế vật thể đã là nhẹ.

Lâm Vũ thở dài,thu hồi suy nghĩ