Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang

Chương 39



Giang Thiên ho khan vài tiếng, cười nói: “Hừ, ngươi nói đúng, ta không quản tính mệnh tạo cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, sao có thể cho ngươi tiện nghi không công như vậy được chứ?”

Giang Sơn nói: “Cũng không có gì a, ta sao có thể để ngươi chết vô ích thế được? Ta sớm đã phái người đóng một quan tài tốt nhất cho ngươi, từ ba năm trước đã đóng xong rồi. Hơn nữa ta sẽ đại táng ngươi thật lớn, đương nhiên không quên cắm nén hương thờ cúng ngươi. Bất quá ta sẽ không mang Tiểu Dương đi cùng, ha ha, miễn cho ngươi thấy chúng ta song túc song phi mà tâm sinh đố kị, nháo địa ngục một trận long trời lở đất.”

Sắc mặt Giang Thiên từ xanh mét đổi sang trắng bệnh, từ trắng bệch lại chuyển thành đen sì. Đang lúc Lương Dịch lo lắng y bị kịch độc phát tác, y bỗng nhiên kéo giật vạt áo của Giang Sơn, hét lớn: “Ngươi có tưởng tượng cũng đừng hòng nhé… Khụ Khụ Khụ… Muốn độc chiếm Tiểu Dương sao, nằm mơ… Khụ Khụ Khụ.”

Lương Dịch kinh ngạc đến mức quên cả ngậm miệng lại. Thì ra… Thì ra tức giận có thể nâng cao tiềm lực sinh mệnh của con người  a, càng tức giận thì ham muốn sống sót càng lớn hơn. Ân, đây hẳn là liệu pháp tâm lí mà Sấu Ngọc mô tả ha? Di, hình như không đúng lắm. Sấu Ngọc không phải từng nói là phải giúp bệnh nhân luôn lạc quan bình ổn mới tốt sao? Còn tức giận cáu kỉnh là điều kiêng kỵ số một đối với bệnh nhân. Lẽ nào Sấu Ngọc nói sai rồi sao? Hay là đối với bệnh nhân sắp chết, càng chọc tức hắn thì càng có cơ hội cứu sống hắn? Ân, đây chính là một phát hiện lớn a, cần phải quan sát cẩn thận mới được. Sau này khi trở về nói cho Sấu Ngọc biết, nói không chừng khiến nó vui vẻ, từ nay về sau không hạ độc lỗ tai mình nữa a.

Lương Dịch mải tính tính toán toán, khi quay đầu lại thì phát hiện Giang Thiên đã hôn mê từ lúc nào rồi. Cậu kinh hãi nói: “A, sao vậy… Sao hắn lại hôn mê?”

Giang Sơn xoa bóp cổ mình, lầm bầm nói: “Hắn bóp cổ ta bức ta thề sau này tuyệt đối không được hưởng dụng ngươi một mình. Ta vừa mới thề xong thì hắn lăn ra hôn mê.”

Lương Dịch ngơ ngác nhìn một lát, bỗng nhiên nhảy bổ lên trên người Giang Thiên cắn loạn một trận, gào lên: “Ta cắn chết ngươi, ta cắn chết ngươi, sắp chết đến nơi rồi mà vẫn không quên chuyện ăn ta. Ta cho ngươi ăn, ta cho ngươi ăn…”

Giang Sơn con ngươi đảo tròn, cười âm hiểm nói: “Xem ra để Tiểu Dương tức giận cắn chết hắn lại là một chủ ý không tồi a.” Lại nghe Thái hậu nói: “Ngươi ít nói bậy, Tiểu Dương đang thể hiện tình yêu của mình với Thiên nhi, đánh là thân, mắng là yêu a. Ha ha, xem ra Thiên nhi lần này liều mình làm anh hùng không uổng công vô ích. Ân, ai gia cũng có thể coi là góp phần cứu hắn, nên bồi thường như thế nào nhỉ? Để ta khảo sát hiện trường ăn dương hai lần là được a.”

Nàng còn chưa nói xong, sắc mặt Giang Sơn đã thay đổi, thầm nghĩ: “Lão thái bà này thật là lòng tham không đáy, một cuốn ăn dương tâm đắc còn chưa thỏa mãn nổi nàng.” Nhưng lúc này thế đan lực cô, sao dám nói linh tinh. Thế là đá a đá Giang Thiên đang hôn mê nói: “Uy, ta đổi chủ ý rồi, cái quan tài kia lúc về ta sẽ đem đi bán, còn ngươi phải sống để làm bia đỡ đạn cho ta.”

Một đường phong trần mệt mỏi quay về hoàng cung. Đám phi tử vừa thấy Giang Thiên suýt chút nữa anh dũng hy sinh lập tức ùa ra. Trong hoàng cung phút chốc vang lên những tiếng kêu than dậy khắp đất trời. Lương Dịch và Thái hậu Giang Sơn chen chúc đến chật vật mới thoát khỏi đám người.

Thái hậu hung hăng nói: “Đám phi tử này thật chẳng ra làm sao, ngay cả ai gia mà cũng dám ngó lơ, khụ khụ, lẽ nào khi đó ai gia để Thiên nhi cưới nhiều phi tử để sinh nam hài là sai lầm sao? Ai, ta chung quy cũng chỉ muốn bồi dưỡng nhân tài có khả năng phát triển nam nam luyến ái cho hoàng cung thôi mà. Tại sao lại thế này?”

Lương Dịch cả người run rẩy, nói: “Thật… Thật kinh khủng, nữ nhân không phải rất hiền lành ôn nhu sao? Oa oa, Giang Thiên vậy mà phải đối phó với lắm nữ nhân khủng bố như vậy. Ai, thật đáng thương a, khó trách hắn lại chuyển mục tiêu sang ta. Ai, so với đám nữ nhân này, ta đương nhiên có thể coi là tấm gương ôn nhu săn sóc.”

Giang Sơn trở mình mắt trợn trắng nói: “Đám nữ nhân này tuy khủng bố lại không ôn nhu, nhưng cũng không đánh hắn biến thành mắt quạ.” Nói xong thò đầu vào bên trong thăm dò, trộm cười nói: “Tốt, tốt, ta thấy hắn lần này không sống nổi nữa rồi. Chết bởi vì khó thở. Ha ha ha, đến đây, Tiểu Dương, chúng ta quay về tẩm cung đi. Xem ra là muốn ta hưởng dụng ngươi một mình a.”

Chợt nghe  tiếng hổ gầm: “Ngươi dám.” Tiếp theo âm thanh yếu ớt dần: “Đám nữ nhân cc ngươi… Ta sắp… sắp ngạt chết rồi. Tiểu Dương, ngươi… Ngươi còn không tới cứu ta?”

“Hừ, quả nhiên, nhắc tới Tiểu Dương hắn liền lập tức từ quỷ môn quan chạy về. Thật đúng là ngoan cường giống như con gián vậy. Ha hả, loại thí nghiệm này chơi thử vài lần, thật thú vị quá đi mất.” Giang Sơn cười giống như ác ma.

Lương Dịch mặt mày ủ dột liều mạng chen vào đám người, nói: “Ta… Không phải là ta không muốn cứu ngươi a… Ta… Ta chính là cũng không thở nổi.”

“Các ngươi… Tất cả lui hết ra cho ai gia, không được ngăn cản chúng ta quan sát nam nam luyến ái phát triên.” Thái hậu hổ rống một tiếng, cung nữ cạnh nàng lập tức tiến đến kéo đám nữ nhân đang bám chặt Giang Thiên như bạch tuộc xuống. Thái hậu lúc này mới thoả mãn cười nói: “Hừ, lão hổ không phát uy, các ngươi cho rằng ta là mèo bệnh hả. Được rồi, Tiểu Dương, trở ngại đã được dọn sạch sẽ, ngươi hãy tiến lên dùng tình yêu để chữa bệnh cho hoàng nhi ta a.”