Nhật Ký Hoa Hướng Dương

Chương 18: Lễ Trưởng Thành



“Đặc trợ tiên sinh, tôi có chuyện muốn nhờ anh……” Phương Tứ hơi thấp thỏm hỏi đặc trợ sau khi vừa mới kết thúc buổi học.

Bởi vì tới gần kỳ thi đại học, Lục Hi Cảnh phái một sinh viên ưu tú của đại học A hàng đầu cả nước—— đặc trợ tiên sinh làm gia sư dạy thêm cho Phương Tứ học bù, giúp cậu ôm chân Phật*.

*Ôm chân Phật (thành ngữ): ý nghĩa tương tự với nước đến chân mới nhảy, mất bò mới lo làm chuồng. Ngày thường không chịu thắp hương, cuống lên mới ôm chân Phật cầu khẩn.

“Có chuyện gì sao?” Đặc trợ rất thích công việc bán thời gian này, việc nhẹ lương cao, quan trọng là cậu chủ đặc biệt ngoan.

“Là như thế này, trường chúng tôi sắp tổ chức lễ trưởng thành, tôi muốn mời tiên sinh tham gia, anh có thể giúp tôi hỏi tiên sinh một chút không?” Phương Tứ nhìn đặc trợ tiên sinh một cách năn nỉ.

“Cậu nói cho tôi biết ngày tổ chức lễ trưởng thành là ngày nào, tôi giúp cậu kiểm tra trước lịch làm việc của Lục tổng xem như thế nào?” Đặc trợ cười nói.

Phương Tứ lập tức dùng sức gật đầu: “Buổi chiều thứ sáu tuần này ạ.” Sau đó cực kỳ chờ mong nhìn đặc trợ tiên sinh lấy máy tính bảng từ trong túi xách ra để kiểm tra lịch trình.

“Thứ sáu này à? ……Buổi chiều, Lục tổng sẽ tham gia một buổi lễ cắt băng khánh thành ở phía đông thành phố.”

“Ồ, vậy được rồi ạ…… Tiên sinh có vẻ rất bận.” Phương Tứ buồn bã mất mát.

“Đừng từ bỏ sớm thế chứ. Nếu cậu nhờ tôi hỏi, vậy Lục tổng nhất định là không rảnh.” Đặc trợ cười ranh mãnh, “Nếu cậu tự mình hỏi, vậy thì sẽ có chút hy vọng.”

Sau khi học thêm hơn một tuần, đặc trợ và Phương Tứ cũng hơi thân quen hơn một chút, đặc trợ cũng không còn dùng kính ngữ với cậu nữa

“Thật vậy ạ?” Phương Tứ mở lớn đôi mắt nhìn đặc trợ tiên sinh.

“Cậu cứ thử xem, nếu cậu đi mời Lục tổng thì hy vọng sẽ lớn hơn một chút.” Trong mắt đặc trợ cất giấu sự vui vẻ.

Phương Tứ rơi vào trầm tư.

Buổi tối Phương Tứ ngồi ở trên giường nhỏ đợi Lục Hi Cảnh rửa mặt xong, trên mặt viết mấy chữ “Tiên sinh nhìn em đi, em có việc muốn nói!”.

“Có việc cần tôi giúp?” Lục Hi Cảnh liếc mắt một cái liền nhận ra vấn đề, cảm thấy có chút buồn cười.

“Tiên sinh thật lợi hại.” Phương Tứ cảm thấy trước tiên nên vuốt mông ngựa một chút, vừa cười lấy lòng vừa nhìn về phía Lục Hi Cảnh.

“Có chuyện gì?” Lục Hi Cảnh dựa vào đầu giường, tiện tay tắt đèn chỉ chừa lại một chiếc đèn ngủ.

“Em muốn mời tiên sinh tham gia buổi lễ trưởng thành nhân do trường học tổ chức vào chiều thứ sáu tuần này.” Ánh sáng cam vàng chiếu lên gương mặt Phương Tứ, có vẻ vô cùng dịu dàng.

“Buổi chiều thứ sáu này à?” Lục Hi Cảnh hơi suy nghĩ một chút liền nhớ ra lịch trình ngày đó.

Phương Tứ hơi gật đầu, dùng ánh mắt chứa đựng đầy sự chờ mong, giống như một con cún nhỏ đang xin đồ ăn.

“Chiều hôm đó có một buổi cắt băng.” Lục Hi Cảnh vẻ đầy tội lỗi nhìn chú cún con.

“Chỉ cần tới một tiếng thôi cũng được ạ. Tiên sinh, chỉ một tiếng thôi, rất nhanh mà.” Phương Tứ cầu xin nhìn Lục Hi Cảnh.

Lục Hi Cảnh không nói lời nào, như là đang suy ngẫm điều gì.

“Không cần tới một tiếng, nửa tiếng thôi cũng được ạ. Tiên sinh……” Phương Tứ nắm lấy cổ tay áo Lục Hi Cảnh lắc lắc nhẹ.

Thấy Lục Hi Cảnh vẫn không nói lời nào, Phương Tứ lại hạ thấp yêu cầu của mình xuống một bậc: “Mười, mười lăm phút thôi cũng được ạ…..”

“Nếu em đi làm kinh doanh mà đàm phán như vậy, cả Lục thị cũng không đủ trả nợ cho em.” Lục Hi Cảnh hơi hơi nhíu mi nhìn cậu.

Phương Tứ ngượng ngùng cười nói: “Em chỉ làm như vậy với ngài……”

Lục Hi Cảnh tức giận gõ gõ lên đầu Phương Tứ, nói: “Đi ngủ trước đã, biểu hiện của em tốt thì tôi sẽ đi.”

Phương Tứ không dám nói tiếp nữa, lập tức nằm xuống đắp chăn đàng hoàng, ngoan ngoãn nói: “Tiên sinh ngủ ngon.”

“Ừ.” Lục Hi Cảnh duỗi tay tắt chiếc bóng đèn ngủ cuối cùng đi.

……

Buổi chiều thứ sáu, Phương Tứ thay bộ tây trang màu trắng hôm sinh nhật 18 tuổi của mình. Vốn dĩ trông có vẻ nhỏ bé, như thể chưa hề tồn tại, Phương Tứ hôm nay đột nhiên trông có vẻ nổi bật hơn nhiều. Có thể là do mấy tháng này được bảo bọc và nuôi dưỡng vô cùng tốt, Phương Tứ vượt qua được sự rụt rè và nhút nhát của bản thân để học được chút sự bình tĩnh và thong dong của Lục Hi Cảnh.

Đặc biệt khi có một số Alpha muốn tiến đến xin hỏi cách thức liên hệ với cậu, Phương Tứ đều có thể hào phóng đối đáp: “Ngại quá! Tớ không có di động.”

Bạn ngồi cùng bàn ôm lấy bả vai Phương Tứ, một bên dùng ánh mắt đe dọa xua đuổi các Alpha khác một bên thì thầm nói bên tai cậu: “Chà chà chà, đám Alpha xấu xí đó muốn ăn củ cải trắng của tôi rồi.”

“Cậu đừng nói nhảm!” Phương Tứ hất bàn tay cậu bàn ngồi cùng bàn ra, “Đừng quên cậu cũng chính là Alpha.”

“Tiểu tiên sinh, lễ trưởng thành vui vẻ.” Cô thư ký đột nhiên xuất hiện, ôm một bó hoa hướng dương đến trước mặt Phương Tứ.

“Tiên sinh!” Phương Tứ đầu tiên là vừa ngạc nhiên vừa vui, nhìn về phía Lục Hi Cảnh, sau đó nhận lấy hoa, đỏ mặt nói với thư ký, “Cảm ơn ạ.”

Lục Hi Cảnh hơi gật đầu: “Lễ trưởng thành vui vẻ.”

“Cảm ơn tiên sinh.” Hiện tại trong mắt Phương Tứ chỉ có Lục Hi Cảnh.

“Người này là?” Lục Hi Cảnh nhìn nhìn Alpha vẫn luôn đứng gần Phương Tứ, lịch sự hỏi.

“Cậu ấy? À, cậu ấy là bạn ngồi cùng bàn của em ạ.” Phương Tứ đẩy đẩy cậu bạn ngồi cùng bàn.

“Xin chào, tôi là bạn thân của Phương Tứ. Tên của tôi là Ngô Tụng.” Ngô Tụng mỉm cười với Lục Hi Cảnh, đang chuẩn bị hỏi Phương Tứ nam chính này là ai. Một bạn học nữ  tỏ vẻ kinh ngạc hỏi Phương Tứ: “Bạn học Phương Tứ, vị này là anh trai của cậu à?”

Phương Tứ hơi nghẹn lời, ngập ngừng mở miệng: “…… Ừm.”

Ngô Tụng nhướng mày đang muốn nói cái gì đó, nhưng lại thấy cha mẹ đứng cách đó không xa đang vẫy tay với hắn, đành phải nói: “Cha mẹ tớ đang ở bên kia, tớ đi trước đã……” Lại tới gần Phương Tứ nhỏ giọng thì thầm, “Chờ tớ một lát, tí nữa tớ có một vấn đề cần hỏi cậu.”

Phương Tứ không nói lời nào, xua xua tay bảo hắn đi mau đi.

Bạn nữ cùng lớp lại bạo dạn hỏi: “Bạn học Phương Tứ, anh trai của cậu kết hôn chưa? Chị gái xinh đẹp này là chị dâu của cậu à?”

Phương Tứ nổi lên một cảm giác bất an, vội vàng gật đầu nói: “Kết hôn rồi, nhưng vị này chỉ là thư ký thôi.”

Bạn học nữ tỏ vẻ mất mát, thở dài: “Haizz? Lại là một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai kết hôn sớm.”

Lục Hi Cảnh lịch sự mỉm cười, nói với thư ký: “Cô trở lại xe trước, đợi tôi.”

Cô thư ký khẽ gật đầu rồi rời đi rời đi một cách duyên dáng trên đôi giày cao gót.

“Chủ nhiệm lớp của em ở chỗ nào, ta muốn tìm thầy ấy nói chuyện.” Lục Hi Cảnh vươn tay chỉnh nơ cho Phương Tứ.

“Ở đằng kia…… Để em đi cùng ngài, được không ạ?” Phương Tứ ở trước mắt Lục Hi Cảnh luôn ngoan ngoãn một cách kỳ cục.

“Không định ở lại chơi với các bạn thêm một lát sao?” Lục Hi Cảnh hỏi.

“Không muốn ạ, em muốn đi cùng ngài cơ.” Phương Tứ hôm nay đặc biệt vui vẻ, lá gan cũng lớn hơn mọi ngày.

“Em cũng bám anh trai đấy nhỉ?” Khóe miệng Lục Hi Cảnh cũng tràn ra một nụ cười, giọng điệu không mặn không nhạt pha trò trêu chọc cậu.

Lỗ tai Phương Tứ lập tức đỏ bừng, ấp úng gật đầu: “……Vâng……”

Lục Hi Cảnh chói sáng nổi bật đứng giữa một đám học sinh cấp ba chưa thành thục và một đám phụ huynh thành thục quá mức quả thực giống như hạc trong bầy gà, không ít bạn học giả vờ tạo dáng chụp ảnh để chụp lén Lục Hi Cảnh.

Phương Tứ đang ôm bó hoa hướng dương đứng gần Lục Hi Cảnh, nghe chủ nhiệm lớp phân tích kết quả học tập của mình với Lục Hi Cảnh, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu lên vừa thấy, vài bạn học Omega cùng lớp đang đứng góc chéo trước mặt, chụp lén bọn họ.

Phương Tứ lập tức cảnh giác, đứng thẳng thân mình, lặng lẽ xem xét “tình địch” bốn phía.

“Chú ý nghe thầy nói nào.” Lục Hi Cảnh vươn tay vỗ vỗ vào bả vai Phương Tứ, nhỏ giọng nhắc nhở ở bên tai Phương Tứ.

“Thực xin lỗi.” Phương Tứ không dám lại nhìn lung tung, chỉ là âm thầm nhớ kỹ vài vị bạn học.

Chủ nhiệm lớp xua xua tay ý bảo không sao, sau đó tiếp tục nói.

……

Lục Hi Cảnh đợi Phương Tứ đi qua “Long Môn”, cầm giấy khen do chính hiệu trưởng phát rồi mới rời đi.

Phương Tứ nhìn đồng hồ, vui vẻ nhẩm tính: “Một tiếng lận, tiên sinh ở với mình ước chừng một tiếng đồng hồ.”