Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 35: Câu chuyện



Trong mắt Cố tiên sinh, vợ của anh là một người rất yếu đuối, tính cách yếu ớt, tâm địa cũng rất mềm yếu. Không đủ kiên cường, năng lực phòng vệ cũng yếu, rất dễ bị thế giới bên ngoài ảnh hưởng, cho nên kiếp trước mới ép mình vào tuyệt cảnh.

Bây giờ có anh bên cạnh bảo vệ cô, cho nên sẽ không để những kẻ lòng dạ bất lương đến gần cô nửa bước.

Anh chỉ là có chút khó chịu, bọn họ lại từng ly hôn, chẳng qua bây giờ anh tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện như thế xảy ra.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Du Yến vẫn đang thút thít khóc, Cố tiên sinh dỗ dành nửa ngày, cũng không thể dỗ cô ngừng khóc, liền nói: “Em đừng khóc, anh cũng kể chuyện cho em nghe, được không.”

Du Yến lau đi nước mắt, mở to mắt nhìn anh, vẻ mặt mong đợi, chỉ cần Cố tiên sinh kể chuyện cho cô, cô đều muốn nghe.

Cố tiên sinh hôn lên đôi mắt đỏ hoe của cô, điều chỉnh lại tư thế ngồi của hai người, lúc này mới thoải mái ôm cô kể chuyện.

“Anh và vợ anh rất có duyên, duyên phận của chúng ta không phải bắt đầu từ hôm kết hôn, mà là từ lúc rất lâu rất lâu trước đó đã bắt đầu rồi, khi ấy vợ anh khoảng bốn tuổi, cô ấy đến nhà anh làm khách, rất đáng yêu, má phúng phính, mặc đầm công chúa, rất xinh, khiến anh có ấn tượng rất sâu sắc, suốt một khoảng thời gian dài, anh từ đầu chí cuối đều cảm thấy con gái mặc đầm công chúa mới xinh đẹp.”

“Sau đó anh muốn giúp cô ấy hái một đóa hoa, nhưng kĩ thuật không đủ, bị ngã xuống, hơn nữa còn làm chân bị thương, vợ anh rất đau lòng khóc lớn, sau đó có người hỏi cô ấy vì sao lại khóc, cô ấy nói chắc canh anh ngã rất đau, nên cô khóc thay anh.”

Nói đến đây, Cố tiên sinh lại hôn lên trán cô, bảo: “Đó chính là lần đầu tiên anh cùng vợ anh gặp mặt, rất đẹp, phải không? Cô ấy là một cô bé rất lương thiện.”

Du Yến ngơ ngẩn nửa ngày, không dám tin hỏi: “Cố tiên sinh, chuyện này sao em lại không nhớ vậy? Hơn nữa sao bố không nói với em nhỉ?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cố tiên sinh lắc đầu, ra ý anh cũng không rõ.

“Không được, ngày mai em phải gọi điện hỏi bố, chuyện quan trọng như thế, sao ông ấy lại không nhắc đến.” Vừa nghĩ đến cảnh Cố tiên sinh khen lúc nhỏ cô đáng yêu, Du Yến liền bất giác nhìn Cố tiên sinh, “Có phải lúc nhỏ anh đã thích em rồi không?!”

“...”

Cố tiên sinh cảm thấy đầu óc đen tối của vợ mình cũng không nhỏ, ít nhất là so với Dư quản gia càng lớn hơn.

“Khi ấy em mới bốn tuổi.”

“Lúc ấy anh lại không nhìn trúng em, thật không có mắt nhìn.”

Lúc ấy nhìn trúng em mới là có vấn đề đó!

Cố tiên sinh quyết định không bàn về vấn đề này nữa, liền nói tiếp “Còn muốn nghe chuyện nữa không.”

Du Yến có dự cảm, chuyện của Cố tiên sinh kể sẽ liên quan đến cô, chỉ là những chuyện đó cô đều không biết, thế là liền gật đầu, ra ý cô đang nghiêm túc nghe.

“Vợ anh năm mười tám tuổi, chúng ta đã gặp nhau ở khách sạn, cô đã từ một cô bé bốn tuổi trưởng thành một thiếu nữ như hoa như ngọc, lúc ấy anh không nhận ra, cũng là sau đó tìm người tra mới biết được, đêm ấy cô ấy uống say, cực kì mê người.”

“Cố tiên sinh!” Du Yến bỗng bật dậy, ngồi đối diện anh, gương mặt nghiêm túc lại không giấu nổi kích động, “Đêm đó là anh? Anh không lừa em chứ?!”

Sau khi yêu đương với Cố tiên sinh, cô vẫn hối hận vì lúc trẻ không biết yêu bản thân, mà không thể cho Cố tiên sinh một con người hoàn mỹ, tuy không nói ra nhưng chuyện này tuyệt đối là cái gai lớn nhất trong lòng cô.

Cố tiên sinh cũng ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn cô nói: “Loại chuyện này sao có thể lừa được chứ?” Đưa tay xoa tóc cô, “Lúc đấy anh đang cùng Bùi Thiếu Hoa xã giao, sau khi tan tiệc, bọn họ đi khách sạn, Bùi Thiếu Hoa còn nói đã sắp xếp cho anh một người...” Cố tiên sinh nói đến đây, hai mắt chợt sáng lên, lại bổ sung thêm: “Đều là người thành niên rồi, đã từ chối vài lần, cũng không tiện từ chối nữa.”

Trong lòng Du Yến cười thầm, hóa ra là Cố tiên sinh cũng sẽ ngại ngùng, thật đáng yêu.

“Lúc ấy tiến vào, anh nhìn thấy em cả người toàn mùi rượu, anh vốn muốn rời đi, nhưng bọn họ sớm đã đoán ra chiêu này của anh, đều đứng bên ngoài chờ anh, sau đó anh vẫn là quay lại vào phòng.”

“Hôm sau sau khi bước ra khỏi phòng tắm, liền không thấy em đâu, sau đó mọi người mới biết là hiểu lầm.”

Du Yến há hốc, cảm thấy chuyện này thật sự quá ly kì rồi, so với chuyện cô trọng sinh còn ly kỳ hơn, hai người có tình một đêm, hôm sau mới biết là ngủ nhầm, sau đó một trong hai đương sự còn không biết, vẫn luôn cho rằng là làm cùng với trai gọi.

“Sau đó anh có điều tra, biết là em, nhưng thấy em cũng không để ý, cũng đành thôi vậy.”

Cô tuy đã quên đi chuyện này nhưng mỗi lần tỉ mỉ nhớ lại, vẫn cảm thấy rất ngượng ngùng, sao có thể không để ý chứ, “Hôm ấy là sinh nhật thứ mười tám của em, bọn Tề Điềm Điềm nói đã giúp em sắp xếp một tiệc mừng đặc biệt, chúc mừng em thành niên, lúc ấy em quá không hiểu chuyện.”

“Đây nói rõ là chúng ta có duyên, không phải sao? Trời xui đất khiến còn có thể gặp nhau.” Cố tiên sinh cười an ủi cô.

Du Yến cười khúc khích “Cố tiên sinh, anh thật là phúc tinh của em.”

Cố tiên sinh đột nhiên thì thầm bên tai cô: “Anh vẫn luôn muốn nói với em rằng, đêm ấy, em rất đẹp.”

Du Yến ngượng ngùng nhìn anh, lập tức nhào vào lòng anh.

“Cho nên, sau đó anh đồng ý kết hôn, cũng là vì chuyện này sao?” Du Yến rất tò mò tâm tư lúc ấy của Cố tiên sinh.

“Một nửa thôi, lúc bắt đầu anh không đồng ý, sau đó bố em đưa anh xem ảnh của em, phát hiện là em, anh cảm thấy chúng ta rất có duyên.”

Du Yến ôm chặt lấy Cố tiên sinh của cô, tựa đầu vào vai anh, lẳng lặng chìm đắm trong thế giới của Cố tiên sinh.

Có thể tìm được một người đàn ông như thế này, thật sự là phúc phận tu suốt mấy kiếp, nếu như kiếp trước sớm phát hiện ra, chỉ là dù khuất phục dưới trướng của Cố tiên sinh, cô cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng.

“Cố tiên sinh, em yêu anh.” Du Yến thâm tình bày tỏ với Cố tiên sinh, sau đó lại cười nói: “Nếu đã không ngủ được, chúng ta đến làm chuyện có ý nghĩa hơn nhé.”

Cố tiên sinh hôn cô, bảo: “Anh cũng yêu em, bảo bối.”

Thời gian đối với con người mà nói là chuyện không thể thay đổi được, nhưng người anh yêu lại có thể xuyên qua dòng chảy của thời gian đến đây tìm anh, hẳn là chuyện vô cùng may mắn, Cố tiên sinh thỏa mãn ôm lấy cô, cảm thấy mình như đang ôm cả thế giới.

Hôm sau Du Yến thức dậy rất sớm, tâm trạng u ám đêm qua đã bị Cố tiên sinh lau sạch triệt để, cô của bây giờ chỉ cảm thấy cả người thoải mái, tinh thần vui vẻ, toàn thân đều nhẹ nhõm.

Thế là sau khi hôn Cố tiên sinh một nụ hôn khẽ liền nhẹ nhàng bước xuống giường.

Thật ra thì trong lúc cô hôn anh, Cố tiên sinh đã thức rồi, chỉ là án binh bất động xem cô muốn làm gì, nào ngờ cô chỉ hôn anh một cái liền rời giường, trông thấy cô thật khẽ tiến vào trong phòng thay đồ, sau khi thay xong lại lén lút đi ra ngoài.

Thưởng thức xong màn xuống giường lén lút của Du Yến, Cố tiên sinh cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Du Yến chạy vài vòng trong vườn trước, sau đó nhìn thấy Dư quản gia đang bận rộn ở sau vườn liền cười tủm tỉm đi đến, “Dư quản gia, thật cần mẫn quá nha.”

Dư quản gia cầm một cái cuốc nhỏ, đang xới đất, nhìn thấy cô xuất hiện, chào một tiếng, liền tiếp tục bận rộn, lòng thầm nghĩ ông cần mẫn như thế này không phải đều là do cô ban cho ư, đột nhiên lại muốn trồng rau!

Cố tiên sinh cũng không biết quản những chuyện này, mỗi lần cô muốn làm gì đều không thèm suy nghĩ, liền trực tiếp giúp cô làm.

Haiz, có một đôi cô cậu chủ không đáng tin cậy, cũng thật khổ tâm.

Du Yến cũng không để ý đến sự nhỏ mọn của ông, tò mò hỏi: “Hôm qua không phải đã xới đất rồi sao? Hôm nay ông còn xới.”

“Tôi đây giờ đang xới đất để lát bón phân, như thế là có thể trồng cây rồi.”

Du Yến chút hiểu chút không gật đầu, “Không ngờ ông lại biết nhiều như thế.”

“Tôi đã tìm chuyên gia để hỏi qua.” Dư quản gia không quá muốn nhắc đến chuyện này, nghĩ đến ông là một quản gia cao cấp trong hiệp hội quản gia chuyên nghiệp của nước Anh, lại phải cầm cuốc xới đất, còn đi đến nông trại trồng rau để học hỏi, vừa nghĩ vừa liền cảm thấy bất hạnh chua xót.

Đội một chiếc mũ rơm, cầm một chiếc cuốc, khom người cuốc đất, tư thế này đều không giống là việc của một người lịch thiệp như ông nên làm. Thật sự là sỉ nhục lớn nhất trong đời ông.

Du Yến đọc không hiểu sự sụp đổ trong thế giới nội tâm của Dư quản gia, đứng bên cạnh nhìn nửa ngày nói với Dư quản gia: “Đưa cuốc cho tôi, tôi muốn thử.”

Dư quản gia do dự một chút, bảo: “Cái này có chút nặng.”

“Không sao, để tôi thử.” Du Yến xắn tay áo, cố chấp muốn thử.

Dư quản gia đành đưa cuốc cho cô, Du Yến đứng chân trước chân sau, giơ cuốc lên thật cao sau đó nặng nề hạ xuống, lưỡi cuốc rơi cách bàn chân cô vài centimet, Dư quản gia đứng bên cạnh nhìn đến khóe mắt giật giật, thêm vài centimet nữa là không còn ngón chân rồi!!!

Dư quản gia vội vàng giật lấy cây cuốc, ông không muốn sáng sớm liền nhìn thấy cảnh máu đổ thành sông, hơn nữa cô còn là bảo bối của cậu chủ, Du Yến nếu bị thương, ông sẽ phải trực tiếp giao mạng nhỏ của mình cho anh mất!

Hai người liền đứng trên vườn rau diễn trò giành cuốc.

Du Yến vừa giành vừa nói: “Rất vui a, ông để tôi thử chơi một lúc.”

Dư quản gia vừa giành vừa khóc, cô còn dám ấu trĩ hơn chút nữa không?!

“Hai người đang làm gì vậy?” Cố tiên sinh ra sau vườn tìm Du Yến liền trông thấy màn này, khó hiểu hỏi bọn họ.

Lúc này giọng của Cố tiên sinh đối với Dư quản gia mà nói, thật sự là tiếng của ông trời, ông nhanh chóng nhân lúc Du Yến phân tâm, lén lúc giật chiếc cuốc qua, sau đó vội xách mông chạy đi.

“Thật nhỏ mọn.” Du Yến cười mắng một tiếng, liền vẫy tay với Cố tiên sinh, “Cố tiên sinh anh qua đây xem, nơi này sau này sẽ là vườn rau của chúng ta, tuyệt đối là thực phẩm xanh an toàn không độc hại.”

Cố tiên sinh nhìn mảnh đất trọc, phát hiện ra bãi cỏ nhập khẩu nước ngoài về đã bị xới lên, chỉ thấy mảnh bùn đất đen thui, trông thảm không thả nổi.

Anh mặt không đổi sắc hỏi: “Đã xới xong rồi, em chuẩn bị trồng gì?”

“Mùa đông sắp đến rồi, phải trồng loại chịu được rét trước đã.”

“Có thể cho người đến lắp lồng kính.” Cố tiên sinh gợi ý, vì chuyện này, anh còn tra qua tư liệu, sợ Du Yến nhất thời cao hứng, lúc trò chuyện với cô, bản thân sẽ không biết đáp lời.

“Em cũng nói như thế, dù sao Dư quản gia phải biết làm thế nào, chúng ta chỉ cần đợi ăn là được.”

Một cơn gió lạnh thổi đến, khiến hai người đều cảm thấy lành lạnh, Cố tiên sinh nhìn trán cô lấm tấm mồ hôi liền ôm chặt cô bảo: “Về tắm thôi, đừng để bị lạnh.”

“Ừm.”

Thế là hai người tay nắm tay quay về phòng.

Đến lúc họ ngồi xuống bàn thưởng thức bữa ăn sáng ngon lành, Dư quản gia đem tạp chí giải trí đến, tin tức trang bìa đăng lên khiến Du Yến không còn tâm trạng ăn sáng nữa!