Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 71: Phiên ngoại 2



Mẹ Cố là một mẹ chồng tốt, điểm này từ lúc Du Yến chưa trọng sinh đã có thể nhìn ra, ban đầu, cô không đồng ý cuộc hôn nhân này, thời điểm lạnh nhạt với Cố tiên sinh, cũng trực tiếp không xem người nhà của anh ra gì, nhưng mẹ Cố cũng không nói gì, cô không đến Cố gia gặp mọi người, bà cũng không miễn cưỡng, lúc ra ngoài du lịch vẫn thường bảo Cố tiên sinh đem quà cho cô, trước giờ đều không thiếu phần của Du Yến.

Mẹ chồng như thế này, thật sự có thể bình chọn thành mẹ chồng quốc dân.

Sau đó cô và Cố tiên sinh yêu nhau, Du Yến đương nhiên muốn lấy lòng người nhà của anh, cũng bù đắp luôn lỗi lầm trước đây của mình.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chẳng qua bố mẹ Cố đều là người rất ôn hòa, cô căn bản không cần phí nhiều tâm tư để lấy lòng, chỉ là miệng ngọt gọi thêm vài câu bố mẹ, hai người già liền rất vui vẻ, dường như những chuyện không vui trước đây chưa từng phát sinh qua.

Thái độ khoan dung của họ khiến Du Yến càng thêm áy náy, tự trách.

Cô từ nhỏ đã không có mẹ, vẫn luôn đi theo bố, tình yêu của mẹ đối với cô mà nói là hoàn toàn xa lạ, lúc đầu đối mặt với mẹ Cố, cô cảm thấy rất gượng ép, căn bản không biết phải cư xử thế nào với bà.

Mẹ Cố lại là một người rất tinh tế, sao có thể không nhìn ra chút suy nghĩ này của cô chứ, sau đó, chỉ cần bà không ra nước ngoài, liền thường gọi điện cho Du Yến, nếu cô rảnh rỗi ở nhà liền rủ cô về nhà chơi.

Thủ công của mẹ Cố rất tốt, trù nghệ cũng tuyệt vời, làm điểm tâm vô cùng cừ, Du Yến vừa đến tìm bà chơi, bà liền dẫn cô vào bếp làm thức ăn ngon, vừa dạy cô vài món đơn giản.

Du Yến dưới sự chỉ đạo của bà, đã thành công làm bánh cookie, điều này khiến cô rất có cảm giác thành tựu thậm chí còn đem cookie đóng gói mang về cho mọi người thưởng thức.

Hai người tiếp xúc lâu dần, càng hiểu đối phương hơn, Du Yến gọi mẹ cũng càng gọi càng quen miệng, thậm chí bắt đầu làm nũng với mẹ Cố.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mẹ Cố chỉ có một đứa con trai là Cố tiên sinh, từ nhỏ lại là một người độc lập tự chủ, trước giờ chưa từng hưởng thụ qua cảm giác bị làm nũng là thế nào, lúc Du Yến lần đầu tiên làm nũng, bà cảm thấy có chút mông lung, xem ra trí tuệ như bà, nhất thời cũng không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ là sau đó tự ý thức rằng muốn đem toàn bộ thứ tốt nhất đều đưa cho cô.

Lúc này, bà chợt nhớ đến Cố tiên sinh từng nói với bà, đối với việc Du Yến làm nũng, anh căn bản không thể chống đỡ được, mẹ Cố sau khi đích thân trải nghiệm, hoàn toàn đồng ý với lời nói của con trai.

Cảm giác vẫn khá tuyệt vời.

Tình cảm hai người được xây dựng theo tốc độ tên lửa vậy, tốc độ nhanh hơn rất nhiều.

Phương thức gia tăng tình cảm Du Yến giữa mẹ Cố không chỉ là cùng nhau làm thức mà, thỉnh thoảng cùng nhau đi dạo, sau khi Du Yến công khai thân phận với Cố tiên sinh, cô cũng thường xuyên cùng mẹ Cố xuất hiện ở những nơi công cộng, có lúc bị phóng viên nhận ra cũng rất phóng khoáng để họ chụp mình, mẹ Cố vì như thế cũng đã vài lần xuất hiện trước mặt truyền thông.

Chẳng qua sau chuyện của Kỷ Hải, Cố tiên sinh đã đưa vài vệ sĩ đến cho Du Yến, chỉ cần cô ra bên ngoài, bọn họ sẽ liền đi theo cô, Du Yến cũng không dị nghị gì, dù sao đi nữa cô cũng bị dọa sợ rồi, cô không chỉ là ngôi sao mà còn là vợ của Cố tiên sinh, thân phận đặc biệt khiến cô không thể từ chối việc vệ sĩ đi theo.

Hôm nay hai người lại hẹn nhau đi dạo phố, Du Yến để mặt mộc, quần áo cũng rất đơn giản, đội nón lưỡi trai, trông như thiếu nữ mười mấy tuổi, thân thiết ôm tay mẹ Cố đi dạo phố, hai người không phải là mẹ con nhưng lại trông giống hệt như mẹ con.

“Nghe nói Tiểu Dư muốn kết hôn à? Đã định ngày chưa nhỉ?” Mẹ Cố vừa trò chuyện với Du Yến vừa sẵn tiện nhắc đến Dư quản gia.

Lúc Du Yến nghe thấy tên Tiểu Dư này, phản ứng đầu tiên là mông lung, sau đó mới liên tưởng đến Dư quản gia, trước mặt mẹ Cố, ông ấy lại là Tiểu Dư sao!

“Giờ vẫn còn sớm ạ, đã định vào năm sau.”

“Ôi, muộn thế à, Tiểu Dư cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ nó không sốt ruột sao? Lão quản gia lại sốt ruột chết mất.” Mẹ Cố không nhịn được mà trách Dư quản gia.

Lão quản gia ở nhà họ Cố làm việc hơn nửa đời người, con trai ông Dư quản gia chơi từ nhỏ đến lớn với Cố tiên sinh, trong mắt người nhà họ Cố, hai bố con này đã trở thành người nhà của họ.

Du Yến nghe mẹ Cố nói thế, không nhịn được mà che miệng, “Ai nói ông ấy không sốt ruột chứ, sốt ruột sắp chết rồi, chỉ là cô gái nhỏ của ông ấy, người ta không muốn mất đi tự do sớm như thế này.”

“Haiz, thế cũng không còn cách nào..”

Hai người trò chuyện với nhau, sẵn tiện đi vào một cửa hàng quần áo, mẹ Cố cầm một chiếc váy ngắn đặt trước người Du Yến ướm thử, “Chiếc váy này con mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.” Nói xong lại cầm cái khác, “Cái này cũng đẹp, dáng người của con, thật sự là mặc gì đều đẹp cả.”

Dưới ánh đèn sáng rực của cửa hàng, nụ cười của Du Yến càng trở nên ngọt ngào, xinh đẹp động lòng người.

Cô rất hưởng thủ cảm giác được mẹ Cố cưng chiều, trên người của mẹ Cố, cô nhận được tình yêu của mẹ mà từ nhỏ đã không có, điều này đối với cô mà nói, đó là thứ quý giá nhất.

Mẹ Cố đem vài bộ quần áo đưa cho nhân viên cửa hàng để họ dùng số đo của Du Yến chọn ra kích cỡ thích hợp, cũng không cần mặc thử, trực tiếp để họ đóng gói lại, “Tuy những thứ này không tốt bằng đặt may nhưng mặc chơi thường ngày cũng được đấy.”

“Cảm ơn mẹ.” Đối với những thứ mẹ Cố tặng cho cô, trước giờ Du Yến đều nhận về cả, đây là tâm ý của mẹ, bất kể thứ gì cô đều sẽ trân trọng.

“Chúng ta lại đi vào trong dạo đi.” Cửa hàng rất to, mẹ Cố lại kéo cô đi xem sản phẩm mới. Nào ngờ lại gặp được người quen, đó là bạn của mẹ Cố.

Người phụ nữ cả người đeo đầy vàng bạc, tự sửa soạn mình hình như một cây thông noel, sau khi nhìn thấy mẹ Cố, vội vàng đi đến chào hỏi bà.

“Cố phu nhân, trùng hợp thế cũng đến dạo phố à.”

Mẹ Cố gật đầu, cười khẽ nói: “Trần phu nhân, chào chị, thật sự là rất trùng hợp.”

Du Yến không phải là kẻ ngốc, nhìn thấy thái độ xã giao của mẹ Cố đối với Trần phu nhân, liền biết giao tình của hai người không sâu, cũng không nhiệt tình chào hỏi, đứng một bên cười khẽ.

Trần phu nhân chào hỏi xong mẹ Cố, tầm mắt liền rơi trên người Du Yến, “Đây là?...”

Mẹ Cố xoay người nắm tay Du Yến, thân thiết vỗ nhẹ, nói với Trần phu nhân: “Đây là con dâu tôi, gọi là Du Yến.”

Du Yến bị điểm danh, lập tức mở miệng, ngon ngoãn chào: “Chào dì.”

Trần phu nhân đột nhiên ha một tiếng “Hóa ra đây là con dâu của chị à, nghe nói là diễn viên nhỉ?”

Nói đến đây mẹ Cố không nhịn được muốn khoe khoang con cái nhà mình, liền cười nói: “Đúng rồi, phim của Tiểu Yến nhà tôi đóng đều rất hay, đợt trước còn nhận được giải nữ chính xuất sắc nhất đấy.”

Trần phu nhân nghe xong, lại không phụ họa khen vài câu, ngược lại nhíu mày: “Cố phu nhân, không phải là tôi nhiều lời, gia tộc lớn như các chị, nhất cử nhất động đều được người khác để ý, đóng phim có thể có tiền đồ gì chứ? Thời cổ đại, con hát là thấp kém nhất, theo tôi nói, đã kết hôn rồi, hẳn nên ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng dạy con mới là chính xác nhất.”

Trần phu nhân ra vẻ nghĩ cho người khác khiến Du Yến nhìn mà bực mình, may mà mẹ chồng của cô rất nhanh liền đứng bên cạnh chống lưng cho cô.

Chỉ nghe mẹ Cố nói: “Đã là thời đại gì rồi, chị còn có cách nghĩ này, thật sự là hiếm gặp đấy, chỉ cần cố gắng tận tâm, bất kể là ngành nghề nào, đều sẽ đáng được khích lợi, thời đại thay đổi, tư duy của con người cũng không ngừng biến hóa, cho dù gia tộc có lớn hơn nữa, nếu cứ giữ mãi quy củ trước đây, cũng sẽ rất nhanh bị thời đại đào thải.”

Trần phu nhân bị mẹ Cố nói thẳng như thế, mặt thoắt đỏ thoắt trắng, nhất thời không biết đáp lại thế nào, có lẽ trong lòng bà ta cũng rất bực, chỉ là kiêng kị thân phận của mẹ Cố, không dám mở miệng nói bừa nữa.

Lúc này một cô gái bước ra từ phòng thay đồ, gọi Trần phu nhân: “Mẹ, chiếc này cũng quá nhỏ rồi, hỏi bọn họ còn có số to hơn không.”

Du Yến thuận theo giọng nói nhìn theo, liền bị cô gái đó dọa đến giật mình, người trước mắt hẳn gần một tạ rồi, hơn nữa dáng người lại không cao, nhìn lướt qua hệt như một quả bóng tròn vậy.

Trần phu nhân vội vàng tiến lên nhìn dây kéo sau lưng cô nàng, nói với nhân viên cửa hàng: “Lấy số lớn hơn một số nữa đi.”

Nhân viên cửa hàng dáng người mảnh mai, gương mặt tinh tế rất khó xử nói: “Đây...Đây đã là XXXL rồi, không còn số lớn hơn nữa.”

Cô gái vừa nghe không có số lớn hơn, giận dữ nói: “Cửa hàng của các người không phải là nhãn hiệu nổi tiếng quốc tế sao, sao đến cả XXXXL cũng không có.”

Nhân viên cửa hàng vội nói: “Thật sự rất xin lỗi, số lớn nhất của quần áo nơi này đều chỉ là XXXL, chẳng qua tiệm chúng tôi có nhận đặt may, cho dù là số đo nào, đều có thể đặt may cả.”

“Bây giờ tôi cần mua.” Cô gái bắt đầu càn quấy ngang ngược.

“Tiểu Hàm, cửa hàng này không có thì chúng ta đổi sang chỗ khác là được, ngoan.” Trần phu nhân vội vàng dỗ cô ta, lại kéo cô ta đến trước mặt Du Yến và mẹ Cố nói: “Tiểu Hàm, đây là Cố phu nhân, con gọi dì là được.”

Trần phu nhân chỉ giới thiệu mẹ Cố, trực tiếp làm lơ Du Yến.

Cô gái được gọi là A Hàm có thể vì không mua được quần áo nên sắc mặt rất không tốt, nhưng bị Trần phu nhân giữ lại, cô ta cũng không nói gì nữa, chỉ là không tình nguyện gọi một tiếng dì.

Mẹ Cố cười hỏi, “Đây là con gái chị sao?”

Trần phu nhân gật đầu nói: “Đúng rồi, nó vừa từ Mỹ du học về, chuẩn bị đến công ty bố nó làm.”

“Thế thì tốt rồi.”

“Nhà họ Trần chúng tôi chỉ có một cô con gái này, sau này công ty chắc chắn là để lại cho nó, cũng đáng tiếc là ban đầu không thể kết duyên với con trai nhà chị, đây là một phần gia sản lớn, sẽ không để cho người ngoài trục lợi được.” Trần phu nhân thở dài nói.

Trong lời nói của bà ta, có quá nhiều ý, Du Yến nhức thời có chút mông lung hai chữ kết duyên vừa rồi bà ta nhắc đến hẳn không phải là như thế cô nghĩ chứ?

Du Yến lại quét mắt nhìn con gái của nhà họ Trần kia một cái, lẳng lặng thầm ha ha hai tiếng trong lòng.

Mẹ Cố khẽ ho han hai tiếng, nói: “Núi vàng núi bạc đều chỉ là phù du thôi, hai người kết hôn, tình cảm mới là thứ quan trọng nhất.” Nói đến đây, rõ ràng là không muốn ứng phó với bà ta nữa, liền nói: “Trần phu nhân, đồ của chúng tôi hình như đã gói xong rồi, không thể tiếp chị nữa rồi.”

Trần phu nhân hẳn là còn lời muốn nói, nhưng mẹ Cố nghiêng người, vờ như không thấy dáng vẻ bị chặn họng của bà ta, kéo Du Yến đi về quầy thu ngân.

Thanh toán xong, phát hiện mẹ con nhà họ Trần kia vẫn đứng đó trò chuyện với nhân viên cửa hàng, mẹ Cố cùng Du Yến nghiêng người rời đi.

Du Yến không nhịn được tò mò, hỏi mẹ Cố: “Mẹ ơi, kết duyên mà Trần phu nhân vừa nói là chuyện thế nào ạ?”

Mẹ Cố cười nói: “Trước lúc bố con đến cầu hôn, Trần gia cũng đến qua, chẳng qua là ngay lập tức bị Hành Viễn thẳng thừng từ chối, sau đó bố con đến, nó lại do dự một hồi, liền đồng ý, cho nên nói, tất thảy đều phải xem duyên phận cả.”

Du Yến liên tưởng đến dáng người của cô gái họ Trần kia, lại nghĩ đến Cố tiên sinh ngọc thụ lâm phong, nếu hai người đó đứng cạnh nhau..., cảnh tượng đó quá đẹp rồi, cô đến nghĩ cũng không dám!

Chuyện này thật sự là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, đương nhiên, Cố tiên sinh tuyệt đối là thiên nga xinh đẹp đó!

“Tiểu thư Trần gia vẫn luôn béo như thế này sao?”

“Từ nhỏ đã béo, Trần phu nhân còn khắp nơi khen con gái mình có tướng phúc.”

Quả nhiên trong mắt bố mẹ, con mình đều là đẹp nhất, tình yêu của mẹ thật sự quá vĩ đại rồi!

“Tiểu Yến, con đừng giận nhé, vừa rồi lời nói của Trần phu nhân quá khó nghe.”

“Con không giận, cũng không quen biết, sẽ không tính toán với bà ấy.”

“Ừ, tính tình không tồi, vài năm trước Trần gia vẫn còn được, chẳng qua là quá nhiều quy củ, cho nên mấy năm nay dần dần không khởi sắc.” Mẹ Cố cảm khái nói.

Chẳng trách vừa rồi bà lại cố tình nhắc đến gia tộc lớn gì đó, hóa ra là đánh thẳng vào mặt Trần phu nhân, xem ra mẹ Cố tuy dịu dàng nhưng sức chiến đấu vẫn khá mạnh mẽ đấy.

Hai người lại dạo một lúc, cảm thấy mệt liền cùng nhau về nhà họ Cố.

“Chờ Hành Viễn đến rồi ăn tối hẳn về, nếu không ở lại một đêm, ngày mai về cũng chưa muộn.” Mẹ Cố rất thích Du Yến bên cạnh, không nhịn được muốn giữ người lại, bố Cố vẫn thỉnh thoảng nói đùa, nói vợ ông bị Du Yến cướp mất rồi.

Vừa về nhà, liền phát hiện trong nhà có khách, vì hai người đi dạo phố nên bố Cố đang chiêu đãi khách.

Bước vào phòng khách, mẹ Cố sau khi nhìn rõ vị khách kia, không kiềm được vui vẻ hỏi: “Đây không phải là Tiểu Chỉ ư? Trời ạ, vài năm không gặp đã lớn thế này rồi.”

Du Yến theo mẹ Cố về nhà, giây phút nhìn thấy người khách kia, lập tức ngây ngốc.

Cô gái này, không phải chính là cô gái đón Cố tiên sinh ở trước mộ cô kiếp trước sao? Lúc ấy tuy chỉ là vội vã lướt qua nhưng đối phương quá xuất sắc, ấn tượng rất sâu. Tuyệt đối chính là cô ấy!