Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1787: Người nào ngăn cản, giết! (2)



Nếu không ai ngăn cản, có thể bọn họ đã chạy ra được. Nhưng hết lần này tới lần khác, đúng lúc này, từ bên trong hỏa diễm đang lao nhanh khuếch tán truy kích hai người Nguyên Yêu Tử, lại có một vị người đá đang thiêu đốt trực tiếp chạy ra khỏi đó!

Thân thể người đá này khổng lồ, giờ khắc này ở dưới tình trạng bị thiêu đốt, giống như có đầy đủ sức lực chống đỡ nào đó, không nói lông tóc không tổn hao gì, nhưng lại rõ ràng có thể kiên trì càng lâu hơn. Giờ khắc này, sau khi lao ra ngoài, một tiếng gầm khẽ chợt vang lên. Sau đó

tiếng kêu của Nguyên Yêu Tử đầy thê lương tuyệt vọng vang lên. Rốt cuộc người đá này đã ôm lấy Nguyên Yêu Tử đang bỏ chạy!

- Không!

Nguyên Yêu Tử phát ra tiếng rít gào, mãnh liệt giãy dụa, nhưng vẫn muộn rồi. Biển lửa trong tiếng nổ vang, trực tiếp bao trùm cả hắn cùng với người đá!

Bên trong biển lửa truyền ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, khiến cho tất cả những người nghe được, tâm thần đều bị điên cuồng run rẩy. Thông Thiên Đạo Nhân cũng hít vào một hơi. Hắn lập tức lui về phía sau. Thân thể Phệ Linh Thượng Nhân cũng run lên một cái. Trong sự hoảng sợ, tốc độ của hắn càng nhanh hơn.

Về phần Quảng Mục Thiên Tôn, cho dù đã đi xa, nhưng vẫn theo bản năng tăng nhanh tốc độ, lại rời xa hơn nữa.

Toàn bộ biển lửa giằng co ước chừng hơn mười hơi thở. Từ bên trong, này người đá cất bước đi ra. Trong quá trình đang đi ra, thân thể hắn không ngừng vỡ nát, cuối cùng lộ ra bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần. Thân thể hắn cũng bị tàn phá không chịu nổi. Nhưng Bất Tử Quyển khôi phục, khiến cho máu thịt của hắn nhanh chóng sinh trưởng. Khi hắn hoàn toàn đi ra, hắn thoạt nhìn đã khôi phục hơn phân nửa.

Mà trong tay hắn, lúc này đang nắm lấy một người đã hôn mê. Đó chính là Nguyên Yêu Tử.

Bạch Tiểu Thuần không có giết Nguyên Yêu Tử. Lúc này hắn vung tay lên, trực tiếp thu Nguyên Yêu Tử vào bên trong túi trữ vật. Mắt hắn đỏ ửng, mang theo sát khí nhìn ra bốn phía xung quanh một chút. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, lao thẳng đến phủ hoàng tử!

Phía xa, bất luận là Thiên Tôn hay Bán Thần, lại hoặc là tu sĩ Tà Hoàng Thành, lúc này tâm thần đều chấn động. Cho dù là Quảng Mục Thiên Tôn, cũng cảm thấy kiêng kỵ.

Trước đó hắn không muốn liều mạng, là bởi vì không đáng. Lúc này hắn không muốn lại ngăn cản, ngoại trừ nguyên nhân trước đó ra, lửa nhiều màu bạo phát, cũng khiến cho hắn cảm nhận được uy hiếp mạnh hơn.

- Vì một hoàng tử đi trêu chọc hắn, không đáng! Huống hồ đại hoàng tử cũng chỉ bảo bản tọa kéo dài thời gian của Bạch Tiểu Thuần này một lát. Hiện tại cũng coi như đã làm được.

Không có người nào lại ngăn cản nữa. Cũng chẳng biết tại sao, Tà Hoàng rốt cuộc trước sau không xuất quan. Bạch Tiểu Thuần không có thời gian đi suy nghĩ sâu xa. Lúc này cho dù mệt mỏi, tốc độ của hắn vẫn cực nhanh. Trong tiếng nổ lớn, hắn lại trực tiếp bước vào bên trong phủ hoàng tử!

Vừa bước vào, hắn nhìn thấy được chính là bên trong phủ hoàng tử, thi thể đầy đất!

Những thi thể này, hoặc là Thiên Nhân, hoặc là Nguyên Anh, phương thức tử vong đều là trúng một thương ở mi tâm!

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mở to. Thần thức của hắn cũng đột nhiên tản ra. Hắn liếc mắt liền nhìn thấy được ở trong đại điện phía sau phủ hoàng tử, lúc này đứng ở nơi đó... là một bóng người quen thuộc mặc trang phục màu đen, chống trường thương giống như muốn ngã xuống!

Máu tươi, từ trên người hắn nhỏ xuống từng giọt. Trên mặt đất... Đã tràn ngập máu, nhìn thấy mà giật mình!

Bóng dáng ấy... chính là Tống Khuyết!

Khí tức của hắn đã suy yếu đến cực hạn. Trên người của hắn tràn ngập vết thương. Rất nhiều chỗ đều có thể nhìn thấy được xương vỡ nát, lục phủ ngũ tạng của hắn. Trên ngực còn có một chưởng ấn màu đen, từ lâu đã tan vỡ.

Đôi mắt hắn cũng đã thiếu thiếu một bên. Thậm chí cẩn thận nhìn, có thể nhìn thấy được, khí tức của hắn... trên thực tế đã là khô cạn. Hình như chỉ còn lại có một niềm tin, đang mạnh mẽ chống đỡ hắn, đứng ở nơi đó, giống như núi cao!

Ở thời điểm Bạch Tiểu Thuần ở trên bầu trời, bị đám người Nguyên Yêu Tử ngăn cản, tất cả Bán Thần ở bên trong phủ hoàng tử này đều đã bị đại hoàng tử phái ra, toàn lực ngăn cản Bạch Tiểu Thuần. Còn bản thân đại hoàng tử, dĩ nhiên ở dưới trạng thái điên cuồng, mạnh mẽ luyện hóa Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch. Đã giằng co mấy ngày, hiện tại chính là thời khắc mấu chốt, sắp thành công...

Tống Khuyết đi vào bên trong phủ hoàng tử. Hắn thẳng đường đi tới, một người, toàn thân mặc trang phục màu đen, cầm một cây trường thương, giống như một con sói cô độc, chém giết rất nhiều tu sĩ Thiên Nhân, trực tiếp xông tới bên ngoài nội điện của phủ hoàng tử!

Tống Khuyết còn ở thời khắc mấu chốt khi đại hoàng tử luyện hóa Tống Quân Uyển cùng Chu Tử Mạch, trực tiếp đâm một thương, công kích cánh cửa đại điện. Hắn dựa vào sự kiên nghị cùng tu vi, còn có sự lạnh lùng cao ngạo trong lòng, hắn phá cánh cửa đại điện. Ở thời khắc mấu chốt khi đại hoàng tử luyện hóa, hắn đã cắt ngang!

Sự cắt ngang này, lại trực tiếp khiến cho đại hoàng tử hoàn toàn điên cuồng. Tất cả sự chuẩn bị, tất cả kế hoạch của hắn, đều đến thời khắc mấu chốt. Theo đó hắn nổi giận, phát tiết tất cả vào trên người Tống Khuyết!

Tống Khuyết với tu vi Thiên Nhân, lại không hề lùi bước. Hắn đứng ở nơi đó, lại trực tiếp cùng hoàng tử Bán Thần, ầm ầm đánh một trận!

Một trận chiến này, không kinh thiên động địa, đầy khí thế, giống như Bạch Tiểu Thuần cùng Thiên Tôn. Nhưng một trận chiến này, lại chiến ra huyết tinh, chiến đấu ra điên cuồng, chiến đấu ra sát khí vô cùng ngưng tụ ra từ một Tống Khuyết nhiều năm qua, một mình ở bên ngoài!

Hắn hoàn toàn không có lùi bước. Cho dù đối mặt chính là hoàng tử tu vi Bán Thần, cho dù hắn cũng không phải là đối thủ, nhưng hắn vẫn lựa chọn đánh một trận!

Bởi vì, đó là tiểu cô của hắn!!

Hắn không có để ý tới Chu Tử Mạch. Nhưng Tống Quân Uyển, hắn không thể không lưu ý. Đó là người thân của hắn. Sau khi hắn nhìn thấy được Tống Quân Uyển toàn tâm toàn ý che chở cho bụng dưới, hắn hiểu rõ, nơi đó có cháu của mình. Phụ thân của đứa cháu này, hiển nhiên chính là Bạch Tiểu Thuần!

Hắn mặc dù có lòng háo thắng đối với Bạch Tiểu Thuần, mặc dù đối với Bạch Tiểu Thuần, trong lòng không phục, nhưng hai người qua lại nhiều năm, từ vực sâu Vẫn Kiếm bắt đầu một đường đi tới, Bạch Tiểu Thuần đối với hắn đã nhiều lần giúp đỡ, nhiều lần cứu viện. Tống Khuyết lòng dạ cao ngạo, trong miệng không thừa nhận, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần, trong lòng từ lâu đã không có cừu hận gì. Có chỉ là... hắn cho rằng mình cũng rất ưu tú. Hắn cho rằng mình cho dù kém hơn, cũng tuyệt đối không thể chênh lệch quá nhiều!