Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 785: Chẳng lẽ hắn là Thiên Nhân? (Hạ)



Hài cốt to lớn hơn mười vạn trượng, bọn họ nhìn thấy trong thông đạo có vài bộ hài cốt như thế.

Bạch Tiểu Thuần hiện giờ còn rung động hơn cả bọn họ, sau khi hắn đi tới cửa động quật, nhìn thấy mặt đất màu trắng dưới chân, hắn phát hiện màu trắng dưới chân chính là xương cốt phong hóa biến thành, cuối cùng lại nhìn thấy... Hài cốt cao hơn mười vạn trượng.

Đây không phải xương người, mà là xương cụ thú hình dáng cá sấu, hài cốt chồng chất thành núi trong cung điện, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, đầu óc trống rỗng.

Đồng thời, trong cung điện dưới lòng đất vẫn tồn tại hằng hà... Oan hồn, những oan hồn này không có hình thể cố định, chúng chỉ là một đám sương mù màu sắc khác nhau, khi thì ngưng tụ gương mặt, khi thì mơ hồ không rõ.

Trong cung điện dưới mặt đất có hàng trăm triệu oan hồn như vậy, cho dù Thiên Nhân đến đây cũng phải sợ hãi, phải biết một khi bị hơn trăm triệu oan hồn vây công, nếu không có biện pháp áp chế chúng, Thiên Nhân cũng phải vẫn lạc!

- Cá sấu... Ta bắt con Thiên Thú Hồn, chẳng lẽ... Hài cốt chính là thân thể của nó!

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động nhưng không quên suy đoán.

- Như vậy, hồn là nó sau khi chết biến thành, hay là... Những oan hồn giết nó?

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn hài cốt, tâm thần của hắn không tập trung, hắn không tìm được đáp án nhưng lại hi vọng đáp án đầu tiên là đúng.

Chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm thấy nơi này không thích hợp, có lẽ khả năng thứ hai... Càng lớn hơn một chút.

Bạch Tiểu Thuần phải mất thời gian thật lâu mới bình tĩnh trở lại, đối với những việc không đoán được, hắn chỉ có thể vùi sâu trong đáy lòng và không để ý tới, huống hồ Bạch Tiểu Thuần rất rõ ràng, nơi này còn ẩn giấu bí mật cực sâu, bởi vì chung quanh nơi này tồn tại cấm chế che lấp tất cả dị thường không để người bên ngoài phát hiện ra, nhưng hố sâu sụp đổ cho nên theo thời gian qua đi, tu sĩ trong Trường thành và hồn tu Man Hoang sẽ phát hiện ra nơi đây, đến lúc đó mình không có khả năng tới nơi đây.

- Oan hồn chính là chiến công.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một tia thần thái, hô hấp ngưng trọng, hắn tiến lên phía trước, trong tay phải cầm một viên Tụ Hồn Đan sau đó ném chung quan, trong nháy mắt tiếng nổ quanh quẩn động quật, Tụ Hồn Đan vừa nổ tạo thành hấp lực cực lớn, đám oan hồn chung quanh gào thét thảm thiết, chúng bị hấp lực biến thành những viên hồn cầu.

Bởi vì nơi đây có quá nhiều oan hồn nên tạo ra động tĩnh to lớn, càng kinh người là, thậm chí mặt đất đang run rẩy, đám oan hồn gào thét có thể chấn nát tâm thần của người khác.

Hơn ngàn tu sĩ bên ngoài và lão giả hồn tu nghe được tiếng oan hồn gào thét thảm thiết, tâm thần bọn họ bất ổn, thậm chí khóe miệng người tâm thần yếu đang chảy máu tươi, cả đám giật mình hoảng sợ, đồng loạt lui ra phía sau, nhất là lão giả hồn tu, bởi vì bị phong ấn và tiếng gào thét kích thích, sắc mặt hắn tái nhợt và phun máu tươi.

- Phía dưới có bao nhiêu hồn!! Trời ạ, tiếng gào thét kia vượt qua mấy ngàn vạn oan hồn gào thét, hẳn là... Hẳn là hơn trăm triệu!

Lão giả cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, phải biết đại chiến trên chiến trường, cho dù ngưng tụ hồn triều nhiều nhất mấy triệu oan hồn mà thôi, hắn chưa bao giờ gặp qua hơn trăm triệu oan hồn.

Dám Triệu Long nhìn nhau, nội tâm bọn họ kinh hãi không nhỏ, lo lắng Bạch Tiểu Thuần đang gặp nguy hiểm bên trong nhưng không dám tiến vào, bọn họ lui ra sau nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào động quật.

Trong hố sâu, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hiện tại hắn phát hiện mặt nạ còn có công hiệu khác, không ngờ có tác dụng suy yếu tiếng gào thét của oan hồn, cho nên ảnh hưởng từ tiếng gào tác động lên thân thể của hắn nhỏ đi nhiều, giúp Bạch Tiểu Thuần miễn cưỡng thừa nhận nổi.

- Phát đạt, phát đạt!

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần sợ hãi nhưng nội tâm hắn vô cùng vui vẻ, khi hắn thu thập mỗi hồn thì nội tâm đang tính toán chiến công, chỉ cảm giác này cũng làm hắn lâm vào trạng thái kích động, hắn lại phát tay ném Tụ Hồn Đan ra chung quanh.

Theo thời gian qua đi, một ngày trôi qua thật nhanh, trong ngày hôm nay trong hang động không ngừng có tiếng gào vang lên, mọi người đứng ngoài khẩn trương không nói thành lời, lão giả hồn tu càng run rẩy không ngớt, ánh mắt hắn mờ mịt và hoảng sợ.

- Trời ạ, rốt cuộc gia hỏa kia có tu vi gì?

- Âm thanh này, khoảng cách này, Kết Đan nghe tiếng gào cũng phải rung động tâm thân, nếu tiến vào trong hố sâu sẽ lập tức sụp đổ, thậm chí cho dù là Nguyên Anh cũng không thể thừa nhận thời gian dài như thế.

- Có thể làm được điểm này, chỉ có... Thiên Nhân!

- Hắn... Hắn chính là... Thiên Nhân?

Lão giả hồn tu nghĩ ngợi lung tung, càng nghĩ càng khủng bố, càng nghĩ càng run rẩy, lúc trước hắn cho rằng chỉ cần mình có cơ hội sống sót nhất định phải trả thù Bạch Tiểu Thuần, nhưng hiện tại ý niệm này biến mất trong đầu hắn.

- Trời ạ, nếu hắn là Thiên Nhân, như vậy mọi chuyện đều rõ ràng, Thiên Nhân lão quái đều có tính tình cổ quái, giả dạng thành Kết Đan... Cũng không phải không thể làm được...

Lão giả hồn tu từ mờ mịt biến thành thông suốt, lúc này đã hoảng sợ đến mức tận cùng.

Mọi người bên ngoài hoảng hốt, thậm chí đứng ở đây thời gian dài càng khẩn trương, Bạch Tiểu Thuần đã tiến vào trong nội cung to lớn, ánh mắt hắn sáng lên, tâm thần vô cùng hớn hở.

Hắn đã sử dụng tất cả Tụ Hồn Đan mình có, thời gian một ngày tiêu hao mấy ngàn viên Tụ Hồn Đan, hắn cũng bắt được không dưới mấy ngàn vạn oan hồn.

Trong túi trữ vật của hắn là hồn cầu chứa mấy ngàn vạn oan hồn, mỗi lần Bạch Tiểu Thuần dùng linh thức đảo qua đều cảm giác mình có thêm động lực phi phàm, đây chính là chiến công khủng bố.

- Vạn phu trưởng, ta nhất định phải trở thành Vạn phu trưởng!

Bạch Tiểu Thuần kêu gào ngao ngao, trong mắt của hắn xuất hiện hào quang hưng phấn, lúc này hắn ném thêm vài viên Tụ Hồn Đan cuối cùng ra ngoài, theo tiếng nổ quanh quẩn, ngay sau đó lại thu hồi mấy vạn oan hồn, Bạch Tiểu Thuần lại sờ túi trữ vật, không cam lòng phát hiện Tụ Hồn Đan... Không còn.

- Sớm biết như vậy ta nên chuẩn bị nhiều một ít!

Bạch Tiểu Thuần đau lòng nhìn hằng hà oan hồn trước mặt mình, hắn cảm thấy mình đang đi vào núi vàng nhưng bởi vì mình chưa chuẩn bị đủ nên chỉ có thể mang đi một ít mà thôi.

Cảm giác không bỏ và xoắn xuýt không ngừng giày vò nội tâm Bạch Tiểu Thuần.

- Mặc kệ, bản thân ta còn dễ nói, bên người còn nhiều huynh đệ đang chờ bên ngoài, ta nên suy nghĩ cho an nguy của bọn họ... Phải về thôi, luyện chế thêm Tụ Hồn Đan, sau đó bản thân ta sẽ tự mình tới đây một chuyến!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, lúc này hắn không cam lòng, đôi mắt đỏ rực, số lượng oan hồn nơi đây quá nhiều, chèo chống hắn trở thành Vạn phu trưởng dư xài, cảm giác giơ tay có thể chạm vào vị trí Vạn phu trưởng, Bạch Tiểu Thuần cảm giác thân thể nhẹ nhõm rất nhiều.

Nhất là vừa nghĩ tới đủ loại khác biệt sau khi trở thành Vạn phu trưởng, trái tim của hắn đập nhanh hơn, hắn hít sâu một hơi, bỗng nhiên hắn quay người bay ra khỏi động quật.

---------------