Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 803: Dường như nhìn thấy chính mình (Thượng)



Hai mắt Tả Đạo co rút lại, hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, nội tâm của hắn sinh ra sóng gió không nhỏ, không nói năm ngàn tu sĩ sau lưng Bạch Tiểu Thuần đang nhanh chóng bay tới nơi đây, chỉ nói tốc độ Bạch Tiểu Thuần vừa sử dụng và một tay đánh tan đòn sát thủ của mình đã làm hắn kinh hãi.

Hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, phải biết rằng hắn chính là thiên kiêu xếp thứ hai trên Tinh Không Đạo Cực bảng, bản thân Bạch Tiểu Thuần chỉ xếp thứ mười, lúc này mới qua mấy năm nhưng đối phương lột xác kinh người như thế, hắn làm sao không sợ cho được.

- Hắn đoạt Nguyên Anh hồn của ta!

Tả Đạo trầm mặc mấy hô hấp sau đó lên tiếng.

- Nói bậy, là ngươi đoạt của ta, thiểu tổ, là ta nhìn thấy trước, ý định hiếu kính cho ngài.

Thần Toán Tử nhanh chóng lên tiếng, hắn lấy một hồn ảnh trong tiểu kỳ ra ngoài, có nén đau lòng giao cho Bạch Tiểu Thuần.

- Ngươi!

Ánh mắt Tả Đạo lạnh như băng.

Bạch Tiểu Thuần cũng đau đầu, hắn cũng không rõ là ai đoạt của ai, nhất là nhìn thấy hai người vì một cái Nguyên Anh hồn mà đánh đập tàn nhẫn như thế, hắn thở dài một hơi.

- Chỉ vì một Nguyên Anh hồn mà các ngươi đánh nhau sao...

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, trực tiếp vỗ túi trữ vật, trong chốc lát hắn ném ra một trăm cái Nguyên Anh hồn...

Hơn trăm cái Nguyên Anh hồn vừa ra, Thần Toán Tử cũng tốt, Tả Đạo cũng được, thân thể bọn họ rung động rất mạnh, bọn họ hoảng sợ và ngạc nhiên.

- Đây... Đây là...

- Trời ạ...

Nhìn thấy hai người ngạc nhiên như thế, Bạch Tiểu Thuần đắc ý, hắn cười nói và khuyên bảo.

- Mọi người là đồng môn, có gì mà đánh nhau chứ, không phải là Nguyên Anh hồn sao, hơn trăm cái đấy, các ngươi cứ phân đi.

Bạch Tiểu Thuần vừa lên tiếng, Thần Toán Tử hét lên một tiếng liền lao ra, hắn như nổi điên, một Nguyên Anh hồn đã đủ làm cho hắn điên cuồng, không cần phải nói nhiều như vậy, trực tiếp lấy đi một nửa, hắn cố tình lấy thêm nhưng không dám, sau khi cầm phần của mình liền đi tới bên người Bạch Tiểu Thuần.

- Thiếu tổ, rốt cuộc ta cũng tìm được ngươi, ngươi cũng không biết lúc không có ngươi ta thê thảm cỡ nào...

Thần Toán Tử buồn bã nói, đôi mắt trông mong nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, bộ dạng cho dù ngươi có đuổi ta cũng không đi.

Lúc này năm ngàn thủ hạ của Bạch Tiểu Thuần cũng tới gần.

- Ít giả vờ, lúc trước ngươi phất tay áo rời đi, cũng không thấy ngươi có biểu lộ như vậy, nhưng ta làm người khoan hồng độ lượng, ngươi đi theo ta đi.

Bạch Tiểu Thuần nhìn sang Thần Toán Tử, bĩu môi, quay người muốn đi.

Thần Toán Tử nhanh chóng đi theo bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, cảm xúc của hắn không thể hình dung nổi, hắn bội phục Bạch Tiểu Thuần như nước sông cuồn cuộn, Cho dù nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần quật khởi ở Không thành hắn còn cho rằng đó là trùng hợp, lúc tại Man Hoang, khi biết Bạch Tiểu Thuần trở thành Vạn phu trưởng thì hắn rung động rất lớn, hắn có cảm giác không thể tưởng tượng nổi, nội tâm của hắn thề, cả đời này tuyệt đối không làm ra chuyện rời khỏi Bạch Tiểu Thuần lần thứ ba.

Nhất là lúc nhìn thấy Tống Khuyết đứng trong đám người, Thần Toán Tử lập tức cảnh giác, năm đó hắn ở Không thành chính là người đầu tiên đi theo Bạch Tiểu Thuần, đã bị trọng dụng, hôm nay lại trở thành thứ hai, hắn cảm thấy Tống Khuyết chính là đối thủ cạnh tranh.

Đám người Bạch Tiểu Thuần sắp rời đi, đối phương từ đầu đến cuối không thèm chú ý tới mình, thân thể Tả Đạo run rẩy, nhìn thấy đám NGuyên Anh hồn trước mặt, bỗng nhiên hắn có cảm giác bi phẫn, có lẽ do lòng tự trọng đả kích, hắn xiết chặc nắm đấm, cuối cùng gian nan quay đầu không muốn đám Nguyên Anh hồn, hắn nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần rời đi.

- Bạch Tiểu Thuần!

Tả Đạo hô to.

Trong nháy mắt hắn hét lớn, hơn năm ngàn tu sĩ cùng quay đầu nhìn lại, từng ánh mắt lạnh như băng làm thân thể Tả Đạo cứng đờ, hắn cắn răng kiên trì nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần đang quay người.

- Ta muốn gia nhập quân đoàn Trường thành!

Trong mắt Tả Đạo mang theo kiên định.

Bạch Tiểu Thuần nhìn hai mắt Tả Đạo, thân thể hơi run run, trong lúc mơ hồ hắn như nhìn thấy bóng dáng mình khi đó mới vừa tới Trường thành, lúc đó nhớ giọng nói mang theo uy nghiêm vô thượng của Bạch Lân khi đó.

Lúc đó chắc hẳn mình cũng chấp nhất như Tả Đạo, khát vọng muốn đầu rơi máu chảy cống hiến cho tông môn, nhớ lại việc này, Bạch Tiểu Thuần cảm khái không nhỏ.

- Xem ra Tả Đạo là loại người như ta, đều vì đại nghĩa, cũng không quan tâm cái nhìn thế gian.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Tả Đạo, trong nội tâm chậm rãi nhu hòa, sau đó ánh mắt của hắn ác liệt.

Trong đầu hắn xuất hiện bộ dáng Bạch Lân năm đó, vì vậy hất cằm lên, chắp tay sau lưng, áo giáp màu vàng lóng lánh phụ trợ Bạch Tiểu Thuần sinh ra khí thế khiếp người, ánh mắt của hắn sáng ngời mang theo hàn quang nhìn Tả Đạo.

- Ta hỏi ngươi, ngươi thật muốn gia nhập Bác Bì Quân sao?

Bạch Tiểu Thuần trầm giọng lên tiếng, từ lời nói hay ngôn từ đều cực kỳ tương tự Bạch Lân năm xưa.

Tràn ngập uy nghiêm giống như mang theo lực lượng cực lớn, một lời nhất ngôn cửu đỉnh, người nào nghe xong cũng bị chấn nhiếp tinh thần.

- Ta...

Tả Đạo muốn mở miệng, trong mắt kiên định ai cũng nhìn thấy được, hắn chưa nói xong, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo tinh quang khiếp người nhìn thẳng vào Tả Đạo.

- Nghĩ kỹ lại trả lời.

Bạch Tiểu Thuần nói rất bình thản nhưng lời nói như sấm sét trong tâm thần Tả Đạo, hắn hít thở dồn dập và lên tiếng:

- Thật!

- Ngươi giống ta năm đó, cũng được, ta thân là Vạn phu trưởng đệ tam quân Bác Bì Quân trực thuộc năm đại quân đoàn Trường thành, ta có quyền lợi trưng dụng bất cứ kẻ nào gia nhập quân đoàn, từ giờ trở đi, ngươi chính là quân sĩ dưới trướng của ta!

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng.

- Trưng dụng năm năm, đãi ngộ gấp hai lần Tinh Không Đạo Cực Tông! Về phần ban thưởng khác cứ dùng chiến công đổi lấy.

- Bạch mỗ còn cho ngươi một hứa hẹn, nếu như ngươi lập nhiều đại công, ngày nào đó trở thành Vạn phu trưởng, ngươi có thể trưng dụng bất cứ kẻ nào mình gặp trở thành thành viên của Bác Bì Quân!

Bạch Tiểu Thuần nói xong liền nhìn Tả Đạo thật sâu, trong nội tâm than thở, hắn càng như vậy càng cảm thấy Tả Đạo giống mình năm xưa.

- Năm đó ta cũng giống hắn hiện giờ, có tinh thần phấn chấn mạnh mẽ, kinh diễm tuyệt luân như vậy, không giống người thường như vậy, tuyệt thế thiên kiêu như vậy.

Bạch Tiểu Thuần ho một tiếng, đáy lòng vui thích suy nghĩ mình năm xưa, quay người dẫn theo tu sĩ quân đoàn đi xa.

Trên đường Bạch Tiểu Thuần dẫn quân đoàn trở về còn đi nhanh hơn lần trước nhiều, dù sao Bạch Lân hạ lệnh, bảo Bạch Tiểu Thuần dẫn người dùng tốc độ nhanh nhất chạy về, không nói thời gian bao nhiêu ngày nhưng Bạch Tiểu Thuần mang theo đại quân nhìn thấy Trường thành xa xa, hắn cũng nhìn thấy sương mù màu máu đỏ rực bên ngoài Trường thành, cũng nhìn thấy sương mù ngưng tụ gương mặt nữ tử.

Nữ tử xinh đẹp tuyệt trần nhưng tràn ngập uy nghiêm, giống như tồn tại cao cao tại thượng nhìn con sâu cái kiến bên dưới, nàng như dung hợp với thiên địa, trên người sinh ra uy nghiêm Thiên Nhân bao phủ tu sĩ Trường thành.

---------------