Nhiếp Chính Vương Gạ Vợ Mỗi Ngày

Chương 26: Nhiếp chính vương truyền ra tai tiếng



Edit: Xiao Yi.

Kiều Dư sờ sờ cây trâm Tịnh Đế Hoa Đường trên đầu mình một chút, trong lòng càng yêu thích hơn, “Ta cũng cảm thấy nó không tệ, Tam cô nương, ta lấy bộ trâm này.”

“Vâng ạ,” Cố Tam Nương vội cười đáp: “Cô nương chỉ lấy mỗi bộ trâm này thôi sao? Chỗ dân nữ còn có rất nhiều, cô nương lựa thêm mấy bộ nữa đi, ngày thường có thể đeo luân phiên đó.”

Thấy Kiều Dư thích trang sức này, tất nhiên là Nguỵ Đình chỉ hận không thể mang hết chúng dâng tới trước mặt nàng. Hắn dừng một chút, sau đó cất giọng lạnh nhạt, “Không cần chọn, tất cả đều để lại là được.”

Nghe vậy, Cố Tam Nương có hơi chần chừ, giống như không nắm chắc hàm ý trong câu nói của Nguỵ Đình. Thị mở miệng xác nhận thêm lần nữa, “Ý của Vương gia là… mua hết ạ?”

“Sao nào? Bổn vương không thể?” Nguỵ Đình liếc qua, trong mắt là sự uy nghiêm.

“Được chứ, đương nhiên là Vương gia có thể,” Cố Tam Nương vội nói: “Chỉ cần Vương gia muốn thì làm sao lại ‘không thể’ được chứ? Có điều… hôm nay dân nữ đã mang hết nửa số trang sức từ Thuý Ngọc hiên tới đây…”

“Bổn vương đã sớm nghe đồn, khách của Thuý Ngọc hiên đông như kiến, mỗi ngày hốt bạc. Nếu đã muốn trang sức của ngươi thì phương diện tiền bạc này, tất nhiên bổn vương sẽ không keo kiệt.”

Cố Tam Nương nghe xong liền thả lỏng tâm trạng, ý cười trên mặt càng thêm chân thành so với ban nãy.

Thấy Nguỵ Đình và Cố Tam Nương quyết định, Kiều Dư hơi nhíu mày, nói: “Thật ra ta không dùng nhiều trang sức tới vậy, chọn mấy cái là được rồi.”

Tính nông một chút thì Kiều Dư ở trong phủ đâu phải dùng tới quá nhiều trang sức như thế?

Tính sâu một chút thì việc này quá hoang phí bạc rồi!

Nguỵ Đình làm như không nghe thấy lời nàng nói, chỉ phân phó với Trần Bình ở phía sau, “Ngươi dẫn Tam cô nương tới phòng thu chi để tính tiền đi.”

Trần Bình cười ha hả, nói: “Tam cô nương, mời cô nương đi theo lão nô.”

Cố Tam Nương hơi gật đầu, đi theo Trần Bình ra bên ngoài. Trước khi bước qua thềm cửa, thị xoay người nhìn thoáng qua Kiều Dư, chỉ thấy nàng đứng giữa sân phơi, làn da trắng muốt dưới ánh mặt trời, thoạt nhìn thật giống phi tử chốn tiên.

Dù là nữ tử, Cố Tam Nương cũng bị dung mạo này làm cho ngẩn người, nhưng chỉ phân tâm trong chốc lát, thị đã hoàn hồn, đi theo Trần Bình ra khỏi viện khách.

Số trang sức được giữ lại này đương nhiên là được Nguỵ Đình sai người mang tới phòng của Kiều Dư, còn có một bàn son phấn trang điểm.

Phòng của nàng vốn dĩ không lớn, lúc này lại có hơi chật chội.

Kiều Dư đứng trong phòng, nhìn mấy món đồ vừa được mua mới, tâm trạng có hơi phức tạp. Đây là những gì nàng thích, không sai, nhưng người mua lại là Nguỵ Đình…

Đúng lúc này, mấy người Xuân Lan, Hạ Hà đi thu sương trở về, nhìn thấy Kiều Dư trang dung tỉ mỉ, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hạ Hà nhanh miệng nói: “Ngày xưa nô tỳ thấy cô nương như thiếu thiếu cái gì nhưng không nói ra được. Hôm nay vừa thấy cô nương trong dáng vẻ này, nô tỳ lập tức hiểu ra. Vấn đề nằm ở chỗ cô nương không mấy trang điểm.”

Trước đây, Kiều Dư chưa từng phí công trang điểm làm gì, cả ngày chỉ tuỳ ý buộc tóc bằng một dải lụa trắng. Mấy tỳ nữ thấy dáng vẻ của nàng thản nhiên như thế còn tưởng là nàng thích buộc tóc đơn giản.

Kiều Dư sờ sờ trâm ngọc trên đầu, có hơi xấu hổ đáp: “Các ngươi đừng nói nữa, ta… khá vụng về, không học được cách chải đầu và trang điểm cho nên bình thường mới ăn vận đơn giản một chút.”

“Cô nương, nô tỳ biết chải đầu.” Hạ Hà vội nói, hai mắt sáng lên.

Vốn dĩ Hạ Hà còn đang sầu lo vì ở bên cạnh Kiều Dư, nàng không có chuyện gì để làm, sợ ngày nào đó, bản thân bị thay ra. Nếu hôm nay cơ hội đã tới, Hạ Hà vội ôm lấy công việc chải đầu và trang điểm cho Kiều Dư để ở lại.



Sau khi tính tiền, Trần Bình cầm giấy tờ tới thư phòng cho Nguỵ Đình xem.

Mấy người đang bàn việc lập tức ngừng lại, nhường Trần Bình bẩm báo trước, “Vương gia, đây là giấy tờ của Thuý Ngọc hiên.”

“Thuý Ngọc hiên là cửa hiệu trang sức nổi tiếng nhất Tây Kinh đó sao? Vương gia mua trang sức cho Tiểu Ngư cô nương ạ?” Người nói câu này là Nguỵ Cửu.

Cậu không nhịn được, tưởng tượng tới dáng vẻ của Kiều Dư khi đeo trang sức lên người, “Dung mạo của Tiểu Ngư cô nương vốn đẹp, nếu trang dung tỉ mỉ nhất định sẽ là nữ nhân đẹp khuynh quốc khuynh thành [1].”

Nhớ lại ngày đó, lúc tới thư phòng, Hà Yến đã thấy một nữ nhân ung dung đứng đó, thanh lệ xuất trần, trong lòng y lập tức đồng tình với Nguỵ Cửu, nhưng việc khiến y càng chú ý chính là giấy tờ của Thuý Ngọc hiên, “Tuy Vương gia mua đồ của Thuý Ngọc hiên nhưng cũng không… đơn giản đâu nhỉ?”

Trần Bình chậm rãi đáp: “Đúng vậy, hôm nay mua đồ ước chừng hết mười vạn lượng bạc.”

Chuyện này vẫn do Cố Tam Nương tận dụng cơ hội để chiếm lợi không ít.

Nghe vậy, mọi người lập tức mất bình tĩnh.

Là người có thể xem là thân với Kiều Dư nhất – tới Nguỵ Cửu cũng cảm thấy chuyện này đã vượt quá sức tưởng tượng của mình. Còn Nguỵ Ngũ và Nguỵ Thất, sắc mặt của hai người cực kỳ phức tạp. Họ không mấy tán thành việc làm này, nhưng ngại uy nghiêm của Nguỵ Đình, họ vẫn nhịn xuống, không nói.

Người phản ứng lớn nhất lại là Hà Yến.

Dáng vẻ ung dung và bình tĩnh ngày thường của y hoàn toàn không duy trì nổi nữa. Y vội cầm bút, quẹt quẹt tính toán vào tờ giấy Tuyên Thành trong tay, sắc mặt không giấu được sự đau lòng, “Vương gia, mười vạn lượng này có thể phát ba tháng quân lương đó.”

Hà Yến khó hiểu hỏi: “Rốt cục là lai lịch của Tiểu Ngư cô nương thế nào mà ngài lại cam chịu hao phí vì nàng tới vậy chứ?”

Hàn Chiêu cũng tò mò giống vậy, bọn họ chỉ biết rằng Vương gia đã dẫn theo một cô nương từ Vân Châu trở về. Cô nương đó có dung mạo tuyệt trần, nhưng ngoài những cái đó ra thì tên họ là gì, hay cô nương ấy tới từ phương nào, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.

Trần Bình cân nhắc một lát rồi nói: “Tuy lão nô không biết lai lịch của Tiểu Ngư cô nương nhưng quan sát việc làm thường ngày của cô nương thì… nhất định gia cảnh không hề tầm thường.”

Nguỵ Ngũ nghe vậy liền hỏi: “Trần bá bá quan sát từ đâu mà nhìn ra được chuyện này?”

Trần Bình đáp: “Tiểu Ngư cô nương không biết tự búi tóc cho mình, dù là kiểu tóc đơn giản nhất, cô nương cũng không làm được, có thể thấy rằng trong nhà, cô nương ấy có tỳ nữ hầu hạ chuyện này.”

Nguỵ Ngũ nói: “Bằng dung mạo của Tiểu Ngư cô nương, nếu gia cảnh cũng không phải hạng thường thì nên sớm nổi danh mới phải chứ.”

Người đương thời luôn tôn sùng mỹ nhân, chỉ cần nữ tử có dung mạo xinh đẹp chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để khiến bản thân nổi danh thiên hạ.

Kể cả Tiêu Ấu Ngư cũng là một trong số mỹ nhân đệ nhất của châu, không ít người hâm mộ tên tuổi của nàng. Thuở đó, sau khi tiên đế nghe danh cũng không kìm được triệu nàng ta tiến cung ngắm thử, không ngờ vừa thấy người, tiên đế liền nạp nàng ta vào hậu cung.

Nguỵ Cửu không nghĩ Nguỵ Ngũ nói đúng, “Ai mà biết được? Tính được gọi bằng danh xưng ‘mỹ nhân’ này cũng có mấy người đó, Trung Châu chúng ta thì khỏi phải bàn, Cẩm Châu thì có song Kiều, Định Châu có Bùi thị, Dương Châu có Lạc thị,… Nhưng ta thấy họ đâu bì được với quốc sắc thiên hương [2], cốt cách tự nhiên của Tiểu Ngư cô nương?”

“Làm như ngươi hiểu ‘mỹ nhân’ là gì lắm ấy!” Nguỵ Thất không nhịn được, dè bỉu Nguỵ Cửu một hồi.

Trong lúc mọi người thảo luận, Hà Yến lấy một tờ giấy từ chồng giấy Tuyên Thành, viết viết vẽ vẽ xuống: Tiểu Ngư, lai lịch không rõ, gia cảnh không rõ,…

“Được rồi, ngươi không cần phải ghi nhớ.” Nhìn động tác của Hà Yến, Nguỵ Đình nói: “Tiểu Ngư cô nương không giống những gian tế kia, các ngươi không phải lưu ý mấy chuyện này. Còn lai lịch của nàng… cứ thuận theo tự nhiên đi.”

Nghe thấy lời này, nhóm Nguỵ Ngũ liền nhìn nhau một cái.

Không giống gian tế… trước đây ngoài thành Vân Châu ngài đâu có nói như vậy!!!



Sau khi phủ Nhiếp chính vương chi ra mười vạn lượng bạc để mua trang sức thì người đau lòng nhất không phải là quan trực tại quầy thu chi trong Vương phủ, mà là Thuý Ngọc hiên, vì lúc này họ cực kỳ thiếu trang sức.

Sắp tới ngày hội Đoan Ngọ, năm nay là năm đầu tiên bệ hạ đăng cơ, để tỏ rõ hoàng quyền nên đặc biệt tổ chức yến hội trong cung, mời toàn thể văn võ bá quan cùng gia quyến [3] tới dự.

Chỉ cần là yến hội sẽ không thể thiếu việc nữ quyến tranh nhau khoe sắc, đầu tư rất nhiều tới y phục và trang sức, trong đó không thể không nói tới nữ quyến các nhà quan lớn trong triều.

Mà nơi các nàng chọn để mua trang sức chính là Thuý Ngọc hiên. Nhưng bây giờ, dù trong tay các nàng có bạc đi chăng nữa cũng không chọn được một món trang sức mà mình ưng ý.

“Tam cô nương, đây là xảy ra chuyện gì? Không phải thời gian trước, Thuý Ngọc hiên vừa nhập thêm một đợt trang sức mới à? Tại sao mấy món bày trên quầy vẫn là kiểu dáng trước đây vậy?”

Cố Tam Nương là người ứng phó với nữ quyến các nhà, thị giải thích, nói: “Các vị tiểu thư tới trễ rồi, trang sức mới nhất của Thuý Ngọc hiên vừa được phủ Nhiếp chính vương mua hết. Thợ làm trang sức chúng ta ngày đêm đều chế tác hàng mới, không ngừng không nghỉ, chắc chắn sẽ làm kịp yêu cầu gấp gáp này của các vị.”

Trang sức của Thuý Ngọc hiên đều là độc nhất vô nhị, khi đeo ra ngoài sẽ không bị đụng hàng với người khác cho nên thời điểm chế tác cũng cần phải tiêu tốn một lượng thời gian và công sức.

Nhưng nữ quyến các nhà lúc này lại không rảnh lo chuyện trang sức nên đeo vào đêm hội Đoan Ngọ nữa, sự chú ý của các nàng đều đổ dồn vào mấy chữ ‘phủ Nhiếp chính vương mua hết’.

“Trang sức mới nhất đều được phủ Nhiếp chính vương mua? Nói vậy thì số trang sức đó nhiều tới mức nào chứ?”

“Phủ Nhiếp chính vương không có nữ quyến kia mà? Vương gia cảm thấy hứng thú với đồ của nữ nhân khi nào vậy? Chẳng lẽ là có liên quan tới vị trong cung?”

“Cũng có thể lắm, nghe nói từ nhỏ, hai người đã lớn lên bên nhau, là thanh mai trúc mã. Nếu không có tiên đế thì nói không chừng, nhi tử của họ cũng lớn bằng bệ hạ bây giờ.”

“Ngươi không muốn sống nữa phải không? Lời này cũng dám nói ra khỏi miệng hả?” Trong đoàn người, một thiếu phụ [4] nhanh chóng mắng. Mọi người liền nhớ lại mấy ngày trước, Chiêu Dương công chúa từng nói thời gian Thái hậu hạ sinh bệ hạ thật trùng hợp đi, rốt cục có phải là nhi tử của tiên đế hay không còn chưa nói được.

Kết quả là không bao lâu sau, phủ Công chúa liền nổi lên trận lửa cực lớn, từ đình viện tới lâu hiên đều bị bén lửa mà cháy rụi.

Nghe vậy, một đám nữ quyến vốn đang thảo luận náo nhiệt lập tức im lặng ra về.

Nhưng nói gì thì nói, sự tò mò trong lòng họ đã bị gợi lên, ai nấy đều mong chờ tới hội Đoan Ngọ.



Rất nhanh, yến hội Đoan Ngọ đã tới.

Hậu cung bây giờ chỉ có một mình Tiêu Ấu Ngư làm chủ, sau khi các nữ quyến tiến cung, đương nhiên phải tới thỉnh an Thái hậu.

Hôm nay, Tiêu Ấu Ngư cố tình trang điểm rất đậm. Nàng ta mặc cung trang [5] màu hồng củ sen, cả người thoạt nhìn vô cùng diễm lệ. Trang dung [6] cũng được chăm chút cẩn thận, giữa trán nàng ta vẽ một đoá Hải Đường đỏ thắm, khiến cho nàng ta càng nhìn càng giống thiếu nữ mười sáu xuân xanh.

Một chút cũng không hợp với thân phận Thái hậu của nàng ta!

Có ai khi nhìn lại nghĩ Tiêu Ấu Ngư chính là đương kim Thái hậu? Là nữ nhân có thân phận tôn quý nhất trên đời chứ?

Các nữ quyến nhìn trang dung của Tiêu Ấu Ngư, trong lòng nhớ lại lời đồn khi trước, tuy có khinh thường nàng ta nhưng các nàng vẫn e sợ uy nghiêm của Nguỵ Đình, cuối cùng một đám nịnh hót đi tới chỗ Tiêu Ấu Ngư.

“Hôm nay nương nương thật xinh đẹp, tiểu nữ nhìn thôi cũng không rời mắt được.” Một người dẫn đầu nói, cả đám liền líu lo hùa theo, ai nấy đều nói mấy câu mà Tiêu Ấu Ngư thích nghe.

Nói một hồi lại nói tới chuyện trang sức…

“Bộ trâm cài này của nương nương thật là đặc biệt, hẳn là hàng mới của Thuý Ngọc hiên phải không? Mấy ngày trước, chúng tiểu nữ có tới Thuý Ngọc hiên, Tam cô nương nói là tất cả trang sức mới đều đã được phủ Nhiếp chính vương mua rồi. Thì ra chúng ở chỗ nương nương…”

Tiêu Ấu Ngư chậm rãi sờ sờ bộ trâm cài được Thượng cung cục [7] cẩn thận chế tác, sắc mặt trầm xuống như muốn bùng nổ, “Các ngươi vừa nói… vài ngày trước, phủ Nhiếp chính vương đã mua hết trang sức mới của Thuý Ngọc hiên?”

Thấy dáng vẻ của Tiêu Ấu Ngư, các nữ quyến nghi hoặc hỏi: “Nương nương sao vậy? Chẳng lẽ nương nương không biết chuyện này ạ?”

Nếu như vậy thì…

Trang sức của Thuý Ngọc hiên không tới chỗ Thái hậu, vậy chúng đi đâu rồi?

_____

[1] Khuynh quốc khuynh thành: ý chỉ sắc đẹp tuyệt trần, nghiêng nước đổ thành.

[2] Quốc sắc thiên hương: sắc nước hương trời: trích Truyện Kiều: “Đã nên quốc sắc thiên hương. Một cười này, hẳn nghìn vàng chẳng ngoa.” (Theo rung.vn).

[3] Gia quyến: người thân trong nhà.

[4] Thiếu phụ: người phụ nữ trẻ đã có chồng.

[5] Cung trang: y phục theo quy chế trong cung.

[6] Trang dung: y phục và dung mạo.

[7] Thượng cung cục: nắm giữ mọi việc của Lục cục. Phàm khi các cơ quan Lục cục xuất nạp văn tịch đều phải thông qua Thượng cung cục này (Xem thêm wikipedia.org).