Omega Trong Mộng Hóa Ra Là Alpha Có Vị Anh Đào

Chương 76: Trong kế hoạch và ngoài kế hoạch



Vào ngày tham quan triển lãm công nghệ pheromone, có một vài học sinh đã xin nghỉ vì lý do nào đó, bao gồm cả lớp trưởng và lớp phó của lớp.

Phó Tinh Nhàn mặc đồng phục trường, đeo mắt kính gọng vàng nghiêm túc đứng trước cửa xe buýt đếm sĩ số thay lớp trưởng, cũng là người cuối cùng lên xe.

Anh đi tới hàng ghế trước, nhìn thấy Văn Cảnh và Triệu Viện Viện đang ngồi nói chuyện với nhau. Chẳng biết họ đã nói gì nhưng nét mặt cậu rất vui vẻ, mái tóc xoăn còn vung vẩy theo chuyển động của cơ thể.

Đằng trước hết chỗ ngồi, còn đằng sau thì trống hai hàng ghế, có lẽ mọi người sợ say xe nên chỉ có mỗi Hách Học Sâm ngồi đây.

Phó Tinh Nhàn ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ ở bên đối diện.

Hách Học Sâm ngạc nhiên, cậu ta đứng dậy rồi ngồi xuống kế bên Phó Tinh Nhàn.

Phó Tinh Nhàn cúi đầu nhét cuốn sổ vào túi: "Cậu qua đây làm gì?"

Hách Học Sâm thì thầm: "Cậu cãi nhau với Văn Cảnh hả?"

Xe từ từ nổ máy.

Phó Tinh Nhàn: "Không có."

Vậy có thể xảy ra chuyện gì nhỉ? Hách Học Sâm chẳng hiểu nổi.

Cặp đôi được công nhận nổi tiếng nhất trường, có người viết cả truyện đồng nhân về họ, thế nhưng dạo gần đây ở trường họ rất ít tiếp xúc với nhau dù mỗi ngày vẫn đi học và ra về cùng lúc.

Trong giờ giải lao, Văn Cảnh ngoại trừ làm bài thì còn chạy đi tìm Triệu Viện Viện, dường như cả hai có chủ đề nói không thể dứt ra được.

Hách Học Sâm chỉ tay về phía trước: "Tôi nghi xu hướng tình dục của Văn Cảnh là O."

Phó Tinh Nhàn nhắm mắt dựa vào lưng ghế: "Xu hướng tình dục của cậu ấy là tôi."

Hách Học Sâm:...

Lời nói kiêu căng như thế lại tuôn ra từ miệng Hội trưởng á?

"Cậu cũng biết Triệu Viện Viện hướng nội mà. Lúc trước cô ấy không dám chào Văn Cảnh, trong cuộc họp của Hội học sinh cũng chẳng dám chạm mắt với cậu." Hách Học Sâm bình tĩnh phân tích, "Nhưng gần đây cô ấy hơi kỳ lạ, tự dưng quan hệ với Văn Cảnh tốt hẳn lên, đã vậy trong cuộc họp hôm qua..."

Ngày hôm qua khi kết thúc cuộc họp, cậu đã thấy Triệu Viện Viện trừng mắt nhìn Phó Tinh Nhàn một cách khó chịu. Hách Học Sâm ngậm miệng lại, bỗng cảm thấy nói tiếp sẽ không hay, bởi trông cậu giống như đang mách tội, nói xấu sau lưng người khác vậy.

Phó Tinh Nhàn vẫn nhắm mắt: "Cậu ấy có quyền tự do kết bạn. Triệu Viện Viện là người tốt, nếu cô ấy dành nhiều thời gian ở bên Văn Cảnh có lẽ sẽ học được cách kết thêm bạn mới, đồng thời rèn luôn sự tự tin."

Hách Học Sâm nghe anh đáp vậy thì chẳng nói gì nữa.

Cậu chợt nhớ đến một chuyện khác. Có một người thường đăng tiểu thuyết trong nhóm cũng đã thay đổi thái độ đối với Phó Tinh Nhàn và Văn Cảnh.

Hồi trước người này viết truyện đồng nhân tên "Trùm trường hống hách và Nam thần tài giỏi". Khi viết tới đoạn trùm trường phân hóa thành O, truyện sắp sửa Happy Ending thì bỗng bị ngừng ngang. Nghe nói nguyên nhân là do tác giả mất cảm hứng viết.

Không lâu sau, tác giả đăng lời giới thiệu cho truyện mới: Nam thần độc ác lừa gạt trái tim của trùm trường đáng yêu.

Nhân vật chính vẫn là Phó Tinh Nhàn và Văn Cảnh nhưng tính cách của họ lại thay đổi tới 180 độ.

Hách Học Sâm nheo mắt quan sát Phó Tinh Nhàn, có cảm giác chắc chắn bản thân sẽ tìm ra chân tướng của sự thật.

Phó Tinh Nhàn mở mắt nhìn cậu: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"

Hách Học Sâm: "Không có gì, tôi chỉ đang quan sát con người thôi."

Phó Tinh Nhàn: "Cậu thích quan sát người khác lắm sao?"

Hách Học Sâm: "Ừm, thích lắm."

Phó Tinh Nhàn: "Tôi và Văn Cảnh không tiếp xúc nhiều ở trường vì nguyên do khác, chứ tụi tôi không hề cãi nhau."

Hách Học Sâm gật đầu, chẳng biết đã tin chưa nữa.

"Giải thích với tôi cũng vô dụng, dạo này người muốn trò chuyện với Văn Cảnh tăng lên kha khá mà cậu chẳng hay biết à?"

Phó Tinh Nhàn khựng người vài giây.

Lên cấp ba Văn Cảnh không gây chuyện xấu nào, còn tin đồn đại ca trùm trường năm ấy là nhờ Trương Sơn lan truyền để không bị quấy rối.

Bây giờ cậu phân thành O, hình tượng từng xây dựng cũng sụp đổ, thành ra cả trai lẫn gái ABO đều tìm đến cậu. Đôi khi cậu mất kiên nhẫn chẳng thể giải quyết ổn thỏa còn tìm anh than thở đủ điều.

Chiếc kính rung lên, hình đại diện của Văn Cảnh hiện ra trước mắt.

Phó Tinh Nhàn giữ gọng kính, một tin nhắn nhanh chóng hiện lên: "Anh trai ơi, nhớ cậu quá~"

Kính thông minh không có chức năng nhập chữ, nó chỉ trả lời lại bằng những câu đã được cài đặt sẵn nên không có câu "Tớ cũng nhớ cậu lắm" ở đây.

Phó Tinh Nhàn cân nhắc một lúc về các tình huống trong ứng dụng và nhận thấy mình cần cài thêm câu trả lời vào một số mục để giải quyết những tình huống như thế này.

Anh nghiêng đầu nhìn Hách Học Sâm đang vuốt cằm suy tư gì đó, lên tiếng hỏi: "Cậu muốn biết lý do tại sao tụi tôi phải giữ khoảng cách à?"

Hách Học Sâm: "Hả? Cậu sẽ nói ra sao?"

Phó Tinh Nhàn nhìn ra ngoài cửa sổ: "Mọi người thường bảo nếu người có giá trị A cao chẳng thể tự chủ được bản thân, người đó sẽ dễ gây ra rắc rối và ảnh hưởng lớn đến mọi người xung quanh. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa gặp trường hợp như thế bao giờ."

Hách Học Sâm: "Ừm, tính tự chủ của cậu rất mạnh."

Phó Tinh Nhàn: "Nếu tổng điểm là 100, cậu đánh giá mức độ tự chủ của bản thân được bao nhiêu?"

Hách Học Sâm: "Hơn 70 một xíu."

Phó Tinh Nhàn: "Vậy cậu chấm cho tôi được bao nhiêu?"

Hách Học Sâm nhìn anh từ trên xuống dưới: "90? 95? Cậu đỉnh quá mà."

Phó Tinh Nhàn: "Cậu gửi tin nhắn cho Văn Cảnh bảo cậu ấy xuống chỗ tôi đi."

Hách Học Sâm chững lại: "Gặp Văn Cảnh thì sự tự chủ của cậu sẽ biến mất hả?"

Phó Tinh Nhàn bật cười: "Yên tâm, không có đâu."

Hách Học Sâm hơi do dự, trên xe có giáo viên và nhiều học sinh nên có lẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Đúng là không có chuyện gì thật.

Cậu ta gửi tin nhắn cho Văn Cảnh theo lời anh vừa nói.

Xe chạy được một lúc, các học sinh chuyển từ trạng thái hào hứng sang buồn ngủ hết rồi. Đa số mọi người gồm thầy Lưu đã gà gật, dựa vào lưng ghế nghiêng trái nghiêng phải.

Văn Cảnh đang ngồi hàng ghế đầu lặng lẽ đứng dậy ngó về phía sau.

Phó Tinh Nhàn vẫy tay với cậu.

Văn Cảnh nở nụ cười, xoay người bước xuống lối đi nhỏ ở giữa.

Phó Tinh Nhàn thủ thỉ: "Khi tôi ở bên Văn Cảnh, tính tự chủ sẽ tròn 100."

Hách Học Sâm: "?"

Cậu còn chưa hiểu xong lời của Phó Tinh Nhàn thì Văn Cảnh đã vịn từng ghế đi tới nơi.

Omega nhỏ nhẹ hỏi: "Sao vậy anh?"

Người bỗng dưng rơi vào trạng thái bóng đèn tự giác đứng dậy, ngồi xuống ghế nằm bên kia lối đi.

Phó Tinh Nhàn dang hai tay: "Nhớ cậu quá."

Văn Cảnh cười khúc khích, cậu ngồi xuống kế bên Phó Tinh Nhàn rồi ôm lấy cánh tay anh.

Alpha có đôi chân dài nên khoảng trống trước ghế rất ít.

Hàng cuối không có người ngồi.

Văn Cảnh quay đầu nhấn nút trên ghế của mình để khoảng cách giữa hai ghế rộng hơn, sau đó nghiêng người nhấn nút bên ghế của Phó Tinh Nhàn.

Ghế ngả ra sau nên chỗ để chân thoải mái hẳn.

Thân trên của Phó Tinh Nhàn cũng ngả theo lưng ghế.

Vị trí ngồi trở nên rộng rãi hơn nhiều.

Văn Cảnh quay đầu, nghiêm mặt dặn dò Hách Học Sâm: "Phi lễ chớ nhìn, cậu quay sang chỗ khác đi."

Sau đó cậu mặc kệ vẻ mặt sốc nặng của bạn học, thản nhiên ngồi lên đùi Phó Tinh Nhàn, dựa vào lòng anh nói: "Tớ muốn ngủ trên người cậu, khi nào đến nơi thì gọi tớ nha."

Phó Tinh Nhàn ừ khẽ, cúi đầu hôn lên trán cậu.

Văn Cảnh nhắm mắt, chưa được mấy giây lại mở mắt ra, đưa tay kéo cổ áo Phó Tinh Nhàn xuống.

Hai người chạm môi nhau, chạm môi, chạm chạm và chạm...

Phó Tinh Nhàn vươn tay xoa đầu cậu, anh vuốt ve vùng da trắng nõn sau gáy rồi miết dọc sống lưng của cậu từ trên xuống dưới.

Văn Cảnh rên khẽ, vòng tay ôm cổ Phó Tinh Nhàn. Cậu hài lòng vùi mặt vào lồng ngực anh, sắc mặt hồng hào chưa từng bị ai bắt gặp.

Hai người thân mật một lúc mới tựa đầu vào nhau ngủ thiếp đi.

Hách Học Sâm:...

Tôi chỉ hỏi chứ có muốn xem đâu, được chưa?

Hai người ép ăn cơm chó kiểu này là quá đáng lắm đó biết không?

Là một Omega nhưng chẳng hề tỏ ra cảnh giác trước Alpha, dù có người khác đang nhìn cũng xem như không khí.

Đúng là hai người cộng lại đủ 100, Phó Tinh Nhàn 70, Văn Cảnh 30, không hơn không kém.

Hách Học Sâm mệt mỏi nhắm mắt lại, đành vờ như bản thân chưa thấy gì cả.

Bỗng chợt cậu nhận ra tên nhóc Phó Tinh Nhàn này chẳng định giải thích gì hết, cậu ta chỉ lợi dụng cậu để gọi Văn Cảnh đến giùm thôi.

Hóa ra nam thần độc ác thật, e là Văn Cảnh chạy không thoát rồi.

*

Triển lãm Khoa học công nghệ Pheromone được chia làm hai phần. Phần một giảng lý thuyết từ nguồn gốc của ABO đến cách con người làm thế nào tiến hóa ra ba loại giới tính thứ hai, đồng thời nêu sự khác biệt và ảnh hưởng giữa các giới tính thứ hai.

Phần hai thì tuyệt vời hơn vì họ giảng về mức độ tương xứng cao.

Những câu từ ngắn gọn học sinh từng thấy trên tin tức lúc trước đã được giới thiệu vô cùng kỹ càng, chi tiết tại đây.

Hướng dẫn viên của lớp 11A1 cũng là một trong những người tham gia nghiên cứu tự tin bước lên trước, dõng dạc nói:

"Hiện tại nước ta mới bắt đầu nghiên cứu về độ tương xứng cao nên chỉ tìm thấy được 4-5 cặp đôi. Tính tới thời điểm này, cặp đôi có độ tương xứng cao nhất là 99%, thật may vì họ sống ở thành phố A chung với chúng ta..."

99%? Con số này còn lớn hơn con số được đề cập trong tin tức trước đó, vài học sinh lặng lẽ hít sâu một hơi.

Thông thường, độ tương xứng từ 60% trở lên đã cao lắm rồi. Nếu gặp Omega đang động dục có độ tương xứng hơn 80%... trường hợp xảy ra có xác suất cực kỳ thấp... chắc chắn Alpha sẽ điên lên, đến thuốc ức chế cũng mất tác dụng và buộc phải có sự can thiệp của bạo lực mới khống chế được người.

"Thật vinh hạnh khi họ đã nhận lời mời của các chuyên gia từ hiệp hội Pheromone, dạo gần đây vẫn luôn phối hợp nghiên cứu với chúng tôi... Khi còn nhỏ, kết quả xét nghiệm máu của cả hai đều ra Alpha. Tại thời điểm chưa phân hóa họ từng gặp nhau một lần, kết quả một người phân hóa thành A ngay ngày hôm sau..."

"Đúng vậy, trường hợp này khác hẳn với các trường hợp trước. Theo suy đoán hiện tại thì hướng phân hóa có liên quan đến giá trị A của hai người. Tuy nhiên, vì số lượng mẫu quá ít nên chúng tôi đang cần rất nhiều người tình nguyện cung cấp mẫu máu để hợp tác nghiên cứu."

"Nói tiếp về cặp tình nguyện viên này. Trước khi phân hóa, một người đã có giá trị A cao đến mức phải tới bệnh viện kiểm tra tâm lý thường xuyên. May mà tâm lý của Alpha rất bình thường, trước mắt vẫn chưa xảy ra vấn đề gì cả."

Hách Học Sâm đứng sau đám người nhìn Phó Tinh Nhàn và Văn Cảnh lặng lẽ móc lấy ngón tay nhau, đồng thời còn thấy được ánh mắt của hướng dẫn viên thỉnh thoảng liếc sang khiến cậu không khỏi có suy đoán riêng trong lòng.

"Sau cuộc gặp gỡ ấy, người còn lại không phân hóa nhưng bắt đầu mơ về người kia suốt mấy năm liền. Chúng ta ai cũng biết pheromone có thể gây ảnh hưởng đến tâm lý con người. Thế nên khi độ tương xứng cao đạt đến mức độ nhất định, một lần gặp mặt cũng đủ kéo dài tận mấy năm."

Trương Sơn chạy từ chỗ lớp mình sang chỗ Văn Cảnh: "Nghe người ta kể chuyện của mình thì cậu cảm thấy sao hả?"

Hắn cứ tưởng mình nói nhỏ lắm nhưng Hách Học Sâm đứng cách đó không xa đã nghe hết trọn câu.

Văn Cảnh lắc đầu: "Im miệng đi."

Hướng dẫn viên: "Về sau hai người gặp lại, một người đã phân hóa thành Omega... Pheromone vẫn tiếp tục ảnh hưởng tới hai người, làm Alpha rơi vào kỳ mẫn cảm ngay sau hôm Omega động dục lần đầu tiên. Lần thứ hai Omega động dục, kỳ mẫn cảm của Alpha lập tức đến cùng một lúc. Theo suy đoán của chúng tôi, kể từ đó trở đi kỳ động dục và mẫn cảm của họ đã bắt đầu diễn ra cùng một lượt."

Trương Sơn trừng to mắt: "Sao cơ?"

"Hơn nữa, dù cả hai chẳng trao đổi dịch cơ thể vẫn ảnh hưởng tới đối phương, không đánh dấu cũng hình thành hiệu ứng giống hệt như đã đánh dấu..."

Trương Sơn phản ứng chậm chạp nên một hồi sau mới cúi đầu nhìn Văn Cảnh, hét lên: "Vãi đạn! Cùng một lúc! Lúc đó cậu sẽ không bị ấy tới chết đâu đúng chứ???"

Giọng của hắn khá lớn nên tất cả các học sinh đều nhìn sang.

Mọi người ai cũng biết Phó Tinh Nhàn và Văn Cảnh làm tình nguyện viên hợp tác với hiệp hội. Thế nhưng họ chẳng hiểu nổi hai học sinh có thể góp sức gì trong nghiên cứu tiên tiến kia.

Mà bây giờ thông suốt hết rồi.

Văn Cảnh đỏ mặt đá hắn một cái: "Cậu muốn chết hả?"