Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 102: Đến trễ



Dịch giả: cubihu

"Nếu nói như vậy thì vừa đúng... Trên thực tế, giữa các thành viên Vô Thường Minh đều chỉ nhận mặt nạ, không nhận người đấy... Cho dù là biết rõ dưới mặt nạ, cá nhân thành viên đã thay đổi nhưng chỉ cần mặt nạ không bị hủy diệt thì vẫn được hội chấp nhận... Hơn nữa... Bởi vì trong Minh nghiêm cấm các thành viên tiết lộ thân phận của nhau... Vì vậy, chuyện thay người càng khó bị phát hiện..." Âm hồn Lạc Mông cười nói nhưng lời nói đứt quãng, lộ ra có chút suy yếu.

Sau đó thấy một đám sương mù màu đen cực kỳ nhỏ từ nơi bả vai y chậm rãi chảy ra, giống như ngọn cỏ lay động trong không trung.

"Liễu đạo hữu, sợi tàn hồn này của ta đã nhanh chống đỡ... chống đỡ không nổi rồi. Nếu như ngươi còn có vấn đề gì... hãy tranh thủ thời gian hỏi đi..." Tiểu nhân màu đen quay đầu liếc nhìn sương mù màu đen trên bờ vai, cười khổ nói.

Vừa dứt lời, chỗ bắp chân của hắn cũng bắt đầu có một đám sương mù màu đen bật ra.

"Ta không có gì muốn hỏi nữa. Nếu như ngươi còn có nguyện vọng gì chưa xong thì cứ nói đi. Nếu đủ khả năng, ta sẽ không từ chối." Hàn Lập nhìn Âm hồn Lạc Mông, lắc đầu nói.

Âm hồn Lạc Mông ngửa đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm nói:

"Sự tình lúc trước cầu mong, đạo hữu có thể làm được thì được... Không dám, còn có hy vọng xa vời khác... Nếu Lạc thị nhất tộc ta ngày sau còn có thể lại lần nữa hưng thịnh thì nguyện ước thế là đủ..."

Theo âm thanh dần dần yếu đi, thân ảnh của y cũng dần dần vặn vẹo hư hóa, hóa thành từng sợi hắc khí lượn lờ trên không, cuối cùng hoàn toàn tiêu tán ở giữa thiên địa.

Hàn Lập nhìn chỗ hư không nơi Âm hồn Lạc Mông biến mất, có chút suy nghĩ xuất thần. Phần truyền thừa huyết mạch này ràng buộc sâu xa, làm hắn không thể không rung động.

Sau nửa ngày, hắn mới hồi phục lại tinh thần, bàn tay cách không một trảo, liền đem mặt nạ đầu trâu kéo lại.

Lúc này đây, mặt nạ không có hư hóa, mà là thành thành thật thật rơi vào trong tay của hắn.

Ánh mắt Hàn Lập ngưng lại, đánh giá đường vân kỳ dị trên mặt nạ, lại một lần nữa lâm vào trầm tư.

...

Hơn nửa tháng sau.

Tại một hải vực ở khoảng cách không biết bao nhiêu vạn dặm bên ngoài đảo Ô Mông, mây đen màu xám chì che kín toàn bộ bầu trời. Trên mặt biển, cuồng phong cuồn cuộn, cuốn theo từng cơn sóng gió động trời.

Một ánh sáng màu xanh phảng phất như bảo kiếm vô cùng sắc bén, xuyên qua trùng trùng điệp điệp sóng lớn, tách chúng thành hai nửa, tóe lên vô số sóng hoa màu bạc giống như trân châu.

Bên trong ánh sáng màu xanh là một nam tử áo bào xanh, thân hình cao lớn, mang trên mặt một cái mặt nạ màu u lam, không nhìn thấy dung mạo. Hai con ngươi xuyên thấu qua lỗ thủng trên mặt nạ, phát ra ánh sáng bóng rạng rỡ.

Người này không phải là ai khác, chính là Hàn Lập, thay thế Lạc Mông tiến đến đảo Hải Dong.

Phía trước hắn ở ngoài mấy chục dặm trên mặt biển nổi một hòn đảo hình tròn phạm vi cùng lắm là gần dặm, đứng từ xa nhìn như một chiếc lá sen xanh biếc hơi hơi đong đưa theo sóng biển dập dềnh. Đó đúng là địa phương theo mục đích chuyến đi này của hắn.

Hàn Lập giảm tốc độ, bay tới gần hơn mười dặm. Lúc này, hình dáng đảo nhỏ trở nên rõ ràng hơn.

Chỉ thấy ở trên đảo rất nhiều cây Hải Dong sinh trưởng, cành lá rậm rạp, xanh tươi, tán cây cực lớn liên tiếp, đan xen lẫn nhau, che đậy toàn bộ đảo nhỏ. Vô số cái chạc cây trưởng thành, kích thước bằng cánh tay, tầng tầng lớp lớp giao thoa lẫn nhau tạo thành một bức tường gỗ màu xanh dày đặc.

Nơi cành cây dày đặc còn sinh ra vô số rễ con dài nhỏ, có cái cắm vào trong bùn đất, có cái rủ xuống biển, rậm rạp chằng chịt nối thành một mảng, thoạt nhìn phảng phất như chòm râu của lão già trên tám mươi tuổi.

Hàn Lập bay đến trước đảo Hải Dong, đứng lơ lửng, nhìn vào trong đảo. Chỉ thấy khắp nơi trên mặt đất của đảo nhỏ đều là phân chim màu xám trắng, trong rừng thì lại không nhìn thấy nửa cái bóng dáng chim biển nào.

Hơn nữa, bên tai của hắn ngoại trừ tiếng "Ô ô" khi gió biển xuyên qua chạc cây thì không thấy một chút âm thanh bên ngoài nào. Toàn bộ đảo nhỏ có vẻ yên tĩnh bất thường.

Đúng lúc này, một tiếng nói có chút lạnh như băng lại đột nhiên vang lên bên tai Hàn Lập:

"Giao Thập Ngũ, nếu như đã đến, vì sao còn không lên đảo?"

Trong lòng Hàn Lập hơi quái lạ, bởi vì thanh âm vừa rồi này không phải từ trong đảo truyền ra, mà là từ bên trong mặt nạ hắn đeo vang lên.

Hắn lập tức khẽ động thân hình, từ từ hạ xuống đảo.

Ở trên đảo, bùn đất rất xốp, một chân vừa đạp lên đã thành một cái hố trũngHàn Lập cứ một bước ngắn một bước dài như vậy xuyên qua rừng rậm, đi tới khoảng giữa bên trong đảo nhỏ.

Tại trung tâm đảo nhỏ có một gốc cây Hải Dong cực lớn, ba người ôm hết, rễ con rủ xuống bốn phía đã bị chém gọt sạch sẽ, tạo ra một mảnh đất trống tương đối rộng rãi.

Trên mảnh đất trống đã có mấy đạo nhân ảnh hoặc ngồi hoặc đứng phân bố ở bố phía thân cây.

Ánh mắt Hàn Lập quét tới, lập tức nhìn ngay người nam tử mặc áo đỏ đang ngồi ngay ngắn ở phía trước cây Hải Dong.

Người này đeo một cái mặt nạ đầu rồng màu đỏ thắm, phía trên cũng điêu khắc rất nhiều phù văn kỳ dị. Tại mi tâm của mặt nạ này cũng có khắc ký tự cổ quái là chữ "Tam".

"Giao Tam"

Trong lòng Hàn Lập khẽ động, trầm ngâm không nói.

Nam tử đeo mặt nạ đầu rồng chỉ tùy ý liếc nhìn Hàn Lập đánh giá, rồi thu hồi ánh mắt, không có chút bộ dạng nào muốn cùng hắn nói chuyện.

Hàn Lập tất nhiên cũng không để ý tới, mà ánh mắt xoay chuyển nhìn sang mấy gã khác.

Chỉ thấy trong đó, một ngã thân hình hơi gù, mặc trên người áo bào tím rộng thùng thình, đeo một cái mặt nạ đầu dê màu lam, phía trên khắc chữ “Cửu".

Gã đó một mực ngồi chồm hỗm trên mặt đất, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống đất, cũng không biết đang nhìn cái gì, căn bản không có ý ngẩng đầu nhìn Hàn Lập.

Cách bên cạnh gã không xa là một nam tử cao lớn đang đứng, đeo mặt nạ đầu hổ màu lam, hơi khẽ gật đầu với hắn một cái.

Hàn Lập không nói gì, ánh mắt nhìn trên trán gã là con số "Nhất Lục", rồi cũng khẽ gật đầu.

Ở bên trái thân cây có một nữ tử mặc quần lụa mỏng, đeo mặt nạ con cú mèo, thân thể thướt tha dựa lưng vào cây Hải Dong, hai tay mảnh khảnh khoanh trước ngực, hơi hơi ghé mắt nhìn về phía Hàn Lập, trên mặt nạ của ả là con số "Nhị Nhất".

Ở sau lưng phía bên kia cây Cây Hải Dong có một gã đeo mặt nạ đầu chim ưng màu u lam, có khắc hai chữ "Nhị Ngũ" dò xét đi ra, liếc nhìn Hàn Lập từ trên xuống dưới, rồi lại thôi.

Trên cành ngang bên phải cây Hải Dong có một thâ ảnh gầy gò, đeo cái mặt nạ đầu Viên Hầu, phía trên có khắc một chữ "Bát".

Mắt thấy Hàn Lập dò xét bản thân gã thì hai con mắt màu vàng đất của gã cũng qua lỗ thủng mặt nạ nhanh như chớp mà nhìn lại, cũng đánh giá Hàn Lập.

Ở phía dưới gã này còn có một nam tử gầy mặc áo dài lam, đeo mặt nạ đầu gấu, ngồi nghiêm chỉnh, nhắm mắt dưỡng thần. Chỗ mi tâm trên mặt nạ có khắc hai chữ "Nhất Tam".

Không biết có phải do trở ngại vì quy củ Vô Thường Minh, hay còn do nguyên nhân gì khác mà tất cả mọi người không hề mở miệng nói chuyện với nhau, thậm chí ngay cả tên nam tử áo đỏ đeo mặt nạ Giao Tam kia cũng không có nói thừa nửa chữ cùng những người khác.

Hàn Lập thấy vậy, cũng chọn lấy miếng đất ưng ý rồi ngồi xuống, nhắm mắt điều tức.

Thời gian trôi đi, đã qua tám ngày.

Trong lúc này cũng không có người đến, mà mọi người ở đây cũng không có người nào nói chuyện, cũng không có người nào ly khai.

Bầu không khí nơi này quỷ dị, có gan cũng không nói ra được.

Cho đến sáng sớm ngày thứ chín, thời gian tia sáng mặt trời đầu tiên trên mặt biển chiếu vào trên đảo nhỏ. Nam tử áo đỏ một mực tĩnh tọa tại cây Hải Dong bỗng hơi nhấc đầu, rồi đứng lên trên mặt đất.

Một âm thanh hơi có vẻ đông cứng từ trên mặt nạ đầu rồng truyền ra:

"Đã đến giờ rồi..."

Mọi người nghe tiếng, vội vàng đứng lên trên mặt đất. Nam tử gầy gò đeo mặt nạ đầu Viên Hầu vẫn một mực ở trên cành cây, cũng lập tức từ phía trên nhảy xuống.

Đúng lúc này, bên ngoài đảo nhỏ đột nhiên có một đạo lưu quang phóng tới, như là cự thạch từ trên không trung lao thẳng xuống, đập vào trên đảo nhỏ.

Toàn bộ hòn đảo ầm ầm chấn động, tất cả nhánh cây đều kịch liệt đung đưa.

Chỉ thấy tại chỗ độn quang thu lại, lộ ra một đạo thân ảnh khôi ngô đeo mặt nạ đầu Dã Trư.

Tên kia vừa mới lên đảo, liền hấp tấp lao đến phía trung tâm hòn đảo, nhánh cây bộ rễ ven đường đều bị hắn không tránh không né, trực tiếp đụng gãy.

Đi đến trước mặt mọi người, người này nhìn quét qua một vòng. Sau đó, trực tiếp giật giọng từ cuống họng, quát: "Ai là Giao Tam?"

Nói xong, ánh mắt gã không hề cố kỵ quét trên thân mọi người ở đây, cuối cùng đã cũng nhìn tới trên thân tên nam tử áo đỏ đeo mặt nạ đầu rồng.

"Hoá ra, ngươi chính là Giao Tam. Tranh thủ thời gian công bố nhiệm vụ đi cho được việc. Sau đó, ta còn có chuyện quan trọng muốn làm." nam tử mặt nạ Dã Trư nhìn đối phương từ trên xuống dưới đánh giá, rồi lớn tiếng nói.

"Giao Tam Thập Nhị, ngươi đến muộn." Nam tử áo đỏ nhìn qua nam tử khôi ngô, ngữ khí đạm mạc nói.

"Còn chưa tới nửa nén hương, cũng đáng nhắc tới sao? Tranh thủ thời gian nói chuyện chính đi, đừng chậm trễ thời gian." Nam tử khôi ngô khoát tay áo, không nhịn được nói.

Hàn Lập đứng ở một bên, nhưng trong lòng đột nhiên không biết sao lại nhảy dựng lên, vô thức liền thối lui về phía sau một bước.

Sau một khắc, một màn làm cho mọi người kinh ngạc xuất hiện.

Quanh thân nam tử áo đỏ đột nhiên sáng lên một tầng ánh sáng màu đỏ, "Hô" một cái dâng lên một mảnh hỏa diễm đỏ thẫm, bao vây quanh thân lại, một cỗ sóng khí nóng bỏng lập tức từ trên thân hắn bốc ra, bức mọi người xung quanh nhao nhao lui về phía sau.

Nhưng chỉ thấy thân hình gã mãnh liệt một nghiêng về phía trước, bàn tay như đao, đâm tới phía lồng ngực nam tử khôi ngô đeo mặt nạ Dã Trư.

Đối mặt với đòn xuất thủ không hề báo trước của nam tử áo đỏ, nam tử khôi ngô phản ứng cũng cực nhanh, lùi về phía sau một bước, hai tay trước người rất nhanh kết ấn, bên ngoài thân lập tức sáng lên một tầng quang mang màu trắng.

Cùng lúc đó, một cái thuẫn hình bát giác màu trắng óng ánh cũng hiện ra trước người y.

Chỉ thấy trên mặt thuẫn trải rộng hoa văn hình lục lăng, mặt ngoài lóe lên một tầng hào quang màu trắng chói mắt, từ đó truyền ra từng đợt chấn động pháp tắc.

Mặc dù chỉ là thủ đoạn vội vàng ứng đối nhưng Hàn Lập lại phát hiện cỗ chấn động pháp tắc này tựa hồ so với của Hàn Khâu trước đây còn mạnh hơn vài phần.

Chỉ nghe một tiếng "Phốc" trầm đục.

Thanh thế va chạm kịch liệt cường đại không có trong dự liệu, cũng không có trong tưởng tượng. Hai gã này chỉ là giao thủ một kích, rồi trong nháy mắt phân ra thắng bại.

Mọi người hoảng sợ chứng kiến, bàn tay Giao Tam đã xuyên thấu cái thuẫn bát giác óng ánh trước mặt, trực tiếp đâm vào ngực nam tử khôi ngô.

Ở miệng chỗ vỡ trước ngực y tỏa ra đạo đạo khói trắng, cơ bắp xung quanh đã bị bỏng, trở thành dịch nhầy, như là đốt dầu nhờn, tí tách chảy xuống.

"Bất tuân điều lệnh, lùi lại báo danh, hủy bỏ tư cách hội viên Giao Tam Thập Nhị Vô Thường Minh." Giao Tam chậm rãi rút bàn tay về, lạnh lùng nói.

Lời nói vừa dứt lời, phù văn mặt nạ Dã Trư trên mặt nam tử khôi ngô liền sáng rõ, "Phanh" một tiếng vỡ vụn ra hóa thành bột mịn, tiêu tán trong không khí.

Dưới mặt nạ lộ ra gương mặt dữ tợn, với hai con mắt trợn lên, miệng mở lớn. Dường như y đến chết căn bản cũng không thể tin, thậm chí ngay cả một kích đối phương bản thân cũng đỡ không nổi, rồi cứ như vậy trong nháy mắt bị đánh chết.

...