Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 1041: Một màn mạo hiểm



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

"Ta không phải nói ngươi lấy đi tất cả, cũng nên lưu lại một ít cho bọn hắn chứ?" Hàn Lập nghe vậy, có chút kinh ngạc, lấy tâm thần liên hệ cùng Tinh Viêm Hỏa Điểu.

Kết quả Tinh Viêm Hỏa Điểu bên kia cả nửa ngày không trả lời, sau khi nó thôn phệ Cửu Dương Hỏa Đảm vẫn ngơ ngơ ngác ngác, hiện tại xem ra cũng chưa tỉnh táo lại.

Hàn Lập thấy vậy, đành phải lắc đầu bất đắc dĩ, tìm một chỗ ngồi bệt xuống.

Sau một lát, mọi người mới không cam lòng từ trong đi ra, đi tới bên cạnh Hành Lập.

"Thạch đạo hữu, ngươi không sao chứ?" Dương trưởng lão lúc này mới nhớ tới Hàn Lập, tiến lên mấy bước, hỏi.

"Không có gì đáng ngại, chỉ bị thương ngoài da thôi." Hàn Lập mở hai bàn tay đen sì ra, nói.

"Thật sự là xúi quẩy, cấm chế trong đại điện vẫn hoàn hảo, vậy mà cái rắm cũng không có." Phó cốc chủ chau mày, hùng hùng hổ hổ nói.

"Vất vả Thạch đạo hữu rồi, lần này không có thu hoạch cũng không sao, chúng ta lại vào sâu bên trong, khẳng định còn có đồ tốt chờ chúng ta lấy đấy." Vu Khoát Hải đỡ Hàn Lập từ dưới đất lên, nói ra.

"Đa tạ." Hàn Lập cảm kích nói.

Mọi người nghỉ ngơi ở nơi này một chút, sau đó bắt đầu lên đường, trên đường đi lại gặp vài toà kiến trúc, đều do Hàn Lập phá cấm chế, những người còn lại đi vào tầm bảo, trọng bảo tự nhiên bọn họ không lấy được, bất quá cũng xem như có chút thu hoạch.

Thời gian nhoáng một cái đã qua mấy ngày.

Rốt cuộc đoàn người Hàn Lập xuyên qua dãy núi lớn, đi tới trước một hẻm núi màu xám.

Trong cốc sương mù cuồn cuộn, xa xa có thể nhìn thấy một toà cự tháp màu xám to lớn vô cùng, đứng lặng ở đó như kình thiên chống trời.

"Tháp này nhìn rất bất phàm, mau đi xem một chút!" Vu Khoát Hải trông thấy toà tháp từ xa, trên mặt lộ vẻ đại hỉ, lập tức nói đám người tăng tốc đi tới, rất nhanh đã đến trước tháp.

Cự tháp màu xám tạo hình phong cách cổ xưa, thân tháp lớn hơn mười dặm, cũng kém không nhiều so với sơn phong phụ cận, độ cao cự tháp lại hơn xa sơn phong phụ cận, đâm thẳng vào trong tầng mây.

Trên thân tháp minh khắc từng đồ án lôi điện màu xám, thỉnh thoảng có từng đạo thiểm điện màu xám đen từ đó bắn ra, phảng phất như cuồng xà bay mua quanh thân tháp, làm hư không chung quanh không ngừng run rẩy, giống như lúc nào cũng có thể bị xé nứt ra.

Mà tại đỉnh tháp, có một ngọn lửa màu vàng to lớn đang cháy, lửa cháy hừng hực phảng phất như mặt trời làm loá mắt.

Chỉ là đoàn hỏa diễm kia mặc dù sáng tỏ không gì sánh được, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác hư ảo, tựa hồ tồn tại ở không gian khác, căn bản là không có cách nào với tới.

Một đoàn người đi tới phụ cận cự tháp màu xám, vẻ hưng phấn trên mặt đám người Vu Khoát Hải lập tức biến mất.

Giờ phút này trên mặt đất trước cự tháp đứng chằng chịt rất nhiều người.

"Hừ, tại sao đều tới rồi!" Vu Khoát Hải nhíu mày hừ một tiếng.

Hàn Lập không để ý đám người trên mặt đất, ánh mắt nhìn về phía ngọn lửa màu vàng trên đỉnh tháp.

Trong ngọn lửa màu vàng kia, hắn có thể cảm giác được từng tia từng tia Thời Gian Pháp Tắc ba động, theo hỏa diễm quay cuồng không thôi.

Bất quá nguồn Thời Gian Pháp Tắc chi lực này tựa hồ bị vật gì đó cầm cố lại, chỉ lộ ra một chút dư ba.

Mặc dù chỉ là một chút dư ba, Hàn Lập cũng có thể cảm giác được Thời gian pháp tắc chi lực trong đó thâm thúy không gì sánh được, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.

"Đi, xuống dưới! Thạch đạo hữu, nếu ngươi sợ gây phiền phức, nhớ kỹ lát nữa thận trọng từ lời nói đến việc làm nha." Vu Khoát Hải nói ra, lại dặn dò Hàn Lập bên cạnh một tiếng.

Thạch Mục này ngây ngốc, bây giờ cũng xem như là người bên mình, nếu xảy ra sơ sót gì thì rất phiền toái.

"Đúng, đúng." Hàn Lập vội vàng gật đầu.

Trước cự tháp màu xám, đại đội liên minh cơ bản đã tập hợp đầy đủ.

Mà Lôi Ngọc Sách, Tô An Thiến, còn có thủ lĩnh các thế lực khác cũng đã tới trước, giờ phút này tụ tập trước một cửa đá khổng lồ đang đóng chặt của toà tháp cao, trên cửa đá viết ba chữ to "Tuế Nguyệt Tháp".

Cửa đá hiện ra màu xám đen, phía trên cũng minh khắc chằng chịt phù văn lôi điện, lại có từng đạo thiểm điện xen lẫn vào, hình thành một màn sáng lôi điện màu xám, phát ra thanh âm tê tê đáng sợ.

Bọn người Lôi Ngọc Sách, Bạcch Ngọc Sách, Tô An Thiến tựa hồ đang thương nghị cái gì đó.

Lại nói, Hàn Lập trên đường đi giả ngu giả dại, ngược lại nghe được không ít tin tức, cơ bản đã hiểu rõ về tư liệu đám người Lôi Ngọc Sách.

Hắn nhìn mấy người, rất nhanh liền dời ánh mắt đi.

Người của ba tông Linh Tiêu môn, Thanh Tác cốc, Liệt Quang thành đáp xuống, cũng không làm đám người phía dưới chú ý nhiều, đại đa số nhìn sang, liền xem như không rồi dời ánh mắt đi, tiếp tục nhìn toà tháp cao, hưng phấn nghị luận ầm ĩ.

Giờ khắc này, trong một góc không đáng chú ý của đám người, Lam thị huynh muội đang đứng sóng vai.

"Không ngờ chỗ sâu trong bí cảnh này lại có một tòa cự tháp như thế, bảo vật còn sót lại của Thái Tuế Tiên Tôn kia tám thành là ở chỗ này." Lam Nguyên Tử nhìn cự tháp màu xám, trong mắt hiện lên một tia quang mang cực nóng.

Hai huynh muội bọn họ đến Kim Nguyên Tiên Vực, mục đích mặc dù là bắt Hàn Lập, nhưng gặp được đại cơ duyên trước mắt như thế, tự nhiên cũng không muốn từ bỏ.

"Uy lực lôi điện chi lực trên tháp này rất đáng sợ, ngươi có nhận ra đây là lôi điện chi lực gì không?" Lam Nhan cũng tò mò đánh giá cự tháp màu xám, hỏi.

"Hẳn là một loại Âm Lôi nào đó, ta cũng không biết nhiều về lôi điện chi lực..." Lam Nguyên Tử nói được nửa câu, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Lòng bàn tay của gã loé lên lam quang, nhiều ra một mặt kính tròn màu lam, phía trên nổi lên từng tầng từng tầng lam quang như gợn nước, chớp động không thôi.

"Ca ca..." Lam Nhan một bên sáng mắt lên.

"Là Hàn Lập!" Trên mặt Lam Nguyên Tử cũng lộ ra nét vui mừng, lập tức bấm niệm pháp quyết điểm vào kính tròn.

Cùng lúc đó, Hàn Lập vừa hạ xuống đất, Thời Gian Pháp Tắc trong cơ thể bỗng nhiên ba động một chút, tựa hồ bị thứ gì đó cộng hưởng.

"Có người đang dùng Tiên khí cảm ứng ta!" Trong lòng của hắn chấn động, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn lập tức vận chuyển Vạn Khiếu Không Tịch Thuật, đóng lại tiên khiếu toàn thân, đồng thời vận chuyển Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết, năm cỗ Thời Gian Pháp Tắc quấn quanh nhau, hình thành một thứ cùng loại với phong ấn, biến mất chỗ sâu nhất trong cơ thể.

Tiên linh lực trong cơ thể Hàn Lập cũng theo đó thu liễm vào, một tơ một hào cũng không toả ra.

Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết là công pháp thời gian đứng đầu, không chỉ uy lực mạnh mẽ, trên phương diện ẩn giấu khí tức cũng cực kỳ cao minh.

Tu vi Hàn Lập bây giờ đã đạt đến Thái Ất hậu kỳ đỉnh phong, đủ loại diệu dụng Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết dần dần phát huy ra.

Ở một bên khác, hai tay Lam Nguyên Tử bấm niệm pháp quyết, vội vàng thôi động kính tròn màu lam.

Nhưng ba động trên kính tròn màu lam đột nhiên biến mất, khôi phục nguyên dạng.

Lam Nguyên Tử ngạc nhiên, nhưng cuối cùng vẫn tiếp nhận sự thật, ngừng lại.

"Thế nào? Hẳn là cảm ứng sai rồi?" Đôi mi thanh tú Lam Nhan cau lại, hỏi.

"Cảm Thiên Kính đột nhiên mất đi cảm ứng với Hàn Lập kia, xem ra hắn đã nhận ra có người cảm ứng hắn, nên ẩn nấp khí tức đi. Người này ngược lại là cơ cảnh vô cùng." Sắc mặt Lam Nguyên Tử khó coi, chậm rãi nói ra.

"Làm sao lại như vậy? Cảm Thiên Kính là trọng bảo sư tôn ban cho, dù là tồn tại Đại La cũng chưa chắc có thể tránh thoát Cảm Thiên Kính cảm ứng." Lam Nhan kinh ngạc nói.

"Xem ra Hàn Lập này thật đúng là không đơn giản, bất quá lần này cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất có thể xác định được, Hàn Lập đang ở phụ cận chỗ này!" Con ngươi Lam Nguyên Tử co rụt lại, nhìn đám người rộn ràng chung quanh.

"Không sai! Mà đám người vừa mới đến kia rất khả nghi, bọn hắn vừa tới nơi này, Cảm Thiên Kính lập tức có phản ứng, Hàn Lập rất có thể ẩn nấp ở trong đó." Lam Nhan nhìn về phía các đệ tử tam tông Linh Tiêu môn một cái, nói ra.

"Rất có thể, bất quá những người kia cũng không thể hoàn toàn mặc kệ." Lam Nguyên Tử như có điều suy nghĩ gật gật đầu, nói ra.

Lam Nhan gật đầu, đang muốn tiếp tục dò xét.

"Đừng hành động thiếu suy nghĩ, chúng ta trước mắt không cách nào xác định thân phận Hàn Lập, đối phương hẳn là cũng không phát hiện ra hai người chúng ta. Hiện tại chúng ta và hắn so một lần sức kiên trì cùng sức quan sát, xem ai tìm được đối phương trước, ta cũng không tin hắn có thể một mực bảo trì trạng thái ẩn nấp khí tức hoàn toàn." Lam Nguyên Tử lập tức ngăn cử động của Lam Nhan lại, nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng noãn.

"Có ca ca ngươi xuất mã, Hàn Lập kia sớm muộn cũng bị bắt dễ như trở bàn tay, bây giờ hắn còn thức thời đưa tới cửa, cũng là bớt việc!" Lam Nhan nhìn thấy biểu tình này của Lam Nguyên Tử, trên mặt lập tức lộ ra vẻ sùng bái.

...

"Là ai cảm ứng ta... Kỳ Ma Tử? Cảm giác tựa hồ không giống, Kỳ Ma Tử nếu có loại thủ đoạn cảm ứng này, trước đó đã sử dụng rồi. Hay là những người khác, tỉ như Lam thị huynh muội Cửu Nguyên quan đến đây?" Trong đám người, Hàn Lập thu liễm khí tức, ý niệm trong lòng nhanh chóng chuyển động, bất động thanh sắc nhìn lại đám người chung quanh.

"Là hắn!" Tầm mắt của hắn đột nhiên dừng lại trên thân một thanh niên nam tử, nhưng rất nhanh liền dời đi, không có nhìn nhiều, tránh để đối phương phát hiện.

Người kia chính là Hùng Sơn, giờ phút này gã đang đứng bên rìa cùng một đám tán tu.

Hàn Lập ngày đó tại Kim Nguyên Tiên Cung mặc dù vội vàng gặp mặt gã một lần, nhưng ấn tượng có phần khắc sâu, tuyệt sẽ không nhận sai.

"Hình dạng người này mặc dù lạ lẫm, lại cho ta một cảm giác rất quen thuộc, rốt cuộc là ai? Mà nếu hắn ở chỗ này, Kỳ Ma Tử kia khẳng định cũng tại đây, chẳng lẽ người vừa rồi thật sự là Kỳ Ma Tử..." Hàn Lập biết được Kỳ Ma Tử ở đây, lập tức không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, trong lòng không ngừng tính toán.

Bây giờ mặc dù thực lực hắn tăng nhiều, đạt đến Thái Ất cảnh đỉnh phong, đối mặt vị Đại La Thời gian Kỳ Ma Tử này, hắn cũng không nắm chắc có thể toàn thân trở ra.

Ngoài ra, Cửu Nguyên quan Lam thị huynh muội chắc cũng đã tới, lại thêm phiền phức.

Ngay lúc Hàn Lập suy nghĩ các loại tình huống, ba người Vu Khoát Hải đã an bài đội ngũ mình thỏa đáng, đi tới chỗ cửa đá cự tháp.

"Minh chủ!"

"A, Vu đạo hữu, Dương trưởng lão, Phó cốc chủ, ba vị thu hoạch như thế nào?" Lôi Ngọc Sách nhìn ba người một chút, hỏi.

"Đừng nói nữa, cùng nhau đi tới, cơ hồ tất cả mọi thứ đều bị người vơ vét không còn gì! Đáng hận!" Vu Khoát Hải tức giận nói.

"Vu đạo hữu không cần để ý, cũng may cấm chế toà Tuế Nguyệt Tháp này vẫn còn còn tại, chưa bị phá giải, bảo vật bên trong hẳn là vẫn còn chưa bị lấy đi. Chỉ là Thiên Tê Âm Lôi Trận trên cửa không dễ phá giải, chúng ta đang thương nghị đối sách. Ba vị đạo hữu đều là người kiến thức rộng rãi, nếu đã tới, vừa vặn cùng tham tường một chút đi." Lôi Ngọc Sách từ chối cho ý kiến gật đầu, chuyển chủ đề nói.

Ba người Vu Khoát Hải nghe vậy, liếc mắt nhìn nhau.

"Muốn nói đến phá giải cấm chế trận pháp, có Lôi đạo hữu ngươi ở đây, nào đến phần chúng ta nói chuyện. Lôi đạo hữu nếu nhận ra tên cấm chế trên cửa tháp này, chắc hẳn đã có cách phá giải a." Phó cốc chủ vội nói lấy lòng.

"Đã có cách thì chưa dám nói, nhưng trong lòng Lôi mỗ xác thực nghĩ ra một phương pháp phá giải, bất quá cần chư vị hết sức giúp đỡ mới được." Lôi Ngọc Sách cười ha ha một tiếng, nói.

"Không có vấn đề, Lôi đạo hữu cứ việc phân phó là được." Bọn người Vu Khoát Hải lập tức vỗ ngực nói ra.

"Nếu như thế, vậy làm phiền các vị, chúng ta cần như vậy như vậy..." Trong mắt Lôi Ngọc Sách lóe lên vẻ hài lòng, nói ra.

Đám người trao đổi gần nửa canh giờ, lúc này mới tản đi, sau đó mỗi người tự điều động nhân thủ của mình, tập hợp gần trăm người, khắc hoạ trận văn trên mặt đất trước cự tháp, thiết trí trận pháp khí cụ các loại.