Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 1312: Bế quan thiên ngoại



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

Thủy Trường Thiên tựa hồ đã sớm phát giác Hàn Lập hiện thân, một tay nhấc lên, vỗ xuống một chưởng về phía hắn.

Nhưng mà, tốc độ một chưởng này của gã mặc dù không chậm, ở trong còn chứa lực đạo khủng bố như biển động, lại chỉ đánh vào không trung.

Thân ảnh Hàn Lập như quỷ mị biến mất, lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau gã.

Một đầu Ma Thần ba đầu sáu tay thân cao chừng vạn trượng đột nhiên hiển hiện, trong sáu cánh tay to lớn ẩn chứa lực đạo khủng bố, như máy xay gió chuyển động không ngừng.

Chỉ một thoáng như đánh trống, vô số đạo quyền ảnh dày đặc rơi xuống, điên cuồng nện lên người Thủy Trường Thiên.

"Rầm rầm rầm..."

Từng đợt lôi minh nổ vang làm cho người đinh tai nhức óc truyền đến, từng đạo quyền cương rung trời nổ tung. Thủy Trường Thiên dưới quyền ảnh như mưa này, ngay cả thoát thân cũng làm không được, một thân thủy giáp màu lam lập tức băng liệt, thân thể cao lớn như sơn nhạc khuynh đảo, bay lên vô số cát bụi.

Một mảnh túc sát giữa thiên địa, ngoại trừ thanh âm quyền ảnh rơi xuống, không còn nghe thanh âm gì khác.

Toàn thân Thủy Trường Thiên bốc lên hơi nước kịch liệt, toả ra trận trận sương mù màu trắng, bao phủ phương viên mấy chục vạn dặm vào trong.

Bọn người Tử Linh đã sớm đánh trốn ra cực xa bên ngoài, nghe động tĩnh khủng bố bên này, hai phe không tự chủ dừng tay lại, nhao nhao nhìn sang bên này.

Hồi lâu sau, thanh âm nổi trống kia rốt cuộc dần dần thưa thớt xuống.

Trong mênh mông sương mù màu trắng, thân ảnh Hàn Lập đã khôi phục như thường, bên chân hắn còn nằm một thi thể toàn thân nát nhừ, chỉ mơ hồ có thể thấy được hình người.

Thân thể Đại La Thủy Trường Thiên, trước mặt nhục thân chi lực đã thông suốt huyền khiếu của Hàn Lập, đã không thể chịu nổi như thế.

Một trận loạn quyền trôi qua, buồn bực trong lòng Hàn Lập đã đè ép trong thời gian khá lâu, rốt cuộc đã tiêu tán không ít.

Hắn xoay người nhặt vòng tay trữ vật trong đám tàn thi dưới thân, ánh mắt thoáng nhìn bốn phía tản mát ra sương mù, bỗng nhiên cười nói:

"Không ngờ, ngươi còn có trò xiếc ảo ảnh này."

Vừa nói xong, hư không chung quanh vặn vẹo một trận, phụ cận bắt đầu hiện ra từng đường phố hẹp dài, hai bên khách điếm cao lầu chồng lên tầng tầng, câu lan đình ngói hiện ra khắp nơi, từng bóng người xuất hiện trong đó.

Bất quá trong giây lát, Hàn Lập liền xuất hiện trong một tòa châu thành thế tục.

Trên đường phố chung quanh, người đến người đi, ngựa xe như nước, các âm thanh hàng rong ồn ào không ngừng bên tai. Thậm chí cách mười mấy bước bên ngoài một cửa hàng bánh bao, ngay cửa ra vào, trong vỉ hấp bốc lên nồng đậm hơi nước màu trắng, mùi thịt truyền ra chui vào trong mũi Hàn Lập.

"Trốn thật kỹ trong thành thị, nửa cái tàn hồn của ngươi ngược lại là thật biết trốn tránh." Hàn Lập cười nói.

Nói xong, hắn bỗng nhiên há miệng hút vào, rồi đột nhiên thổi về phía trước.

Chỉ thấy một cỗ gió lốc cuồng quyển thổi qua, tất cả phòng ốc nhà ngói, tất cả đường phố gạch đá, đều như bọt nước mộng huyễn đồng dạng phá diệt, hóa thành một làn khói mù tản ra khắp nơi.

Hàn Lập liếc mắt liền thấy, tàn hồn Thủy Trường Thiên đã trốn chạy ra xa mấy vạn dặm.

Hắn vung tay lên, một đạo kiếm quang màu vàng được Thời Gian Pháp Tắc chi lực bao phủ, lập tức bắn tới, biến mất cuối tầm mắt.

Theo một tiếng kêu thảm vang lên, Thủy Trường Thiên hoàn toàn bị diệt.

Những giám sát tiên sứ và tuần tra tiên sứ đi theo gã thấy thế, nào còn dám lưu lại, nhao nhao bỏ chạy tứ tán.

Thạch Xuyên Không và Tử Linh cũng không ngăn cản, lập tức bay về phía Hàn Lập bên này.

Lúc này, thần thông Pháp Ngôn Thiên Địa cũng đã đến cực hạn, vạn dặm cát vàng dần dần rút đi, cảnh tượng đáy biển một lần nữa hiển hiện ra.

Nước biển một mực bị dư âm chiến đấu bên này ngăn cản, rốt cuộc bắt đầu một lần nữa chảy trở về, lại lấp đầy đáy biển mới xuất hiện từng rãnh sâu hẻm núi kia.

Thân hình Hàn Lập khẽ động, cũng bay tới, tụ họp với hai người Tử Linh.

"Qua trận chiến ngày hôm nay, ta mới biết ngươi đã cường đại như thế..." Thấy Hàn Lập không bị thụ thương, Tử Linh mới yên lòng, từ đáy lòng thở dài.

Hàn Lập nghe vậy, im lặng một lát, rồi nói: "Vẫn còn chưa đủ."

"Không ngờ vừa trở lại Chân Tiên giới, đã bị Thiên Đình phục kích, xem ra những ngày tiếp theo, chỉ sợ cũng sẽ không yên tĩnh." Thạch Xuyên Không có chút lo lắng nói.

"Đối với chuyện này, chúng ta không phải đã dự liệu rồi sao? Tiếp theo ngươi có dự định gì không?" Hàn Lập cười cười, chuyển chủ đề, hỏi.

"Sự tình đã kết thúc, tiếp theo... Ta dự định trở về Ma Vực." Thạch Xuyên Không thở dài nói.

"Gần đây Chân Tiên giới rung chuyển không thôi, lấy thân phận của ngươi, vẫn nên trở về Ma Vực thì an toàn hơn." Hàn Lập gật đầu nói.

"Hàn đạo hữu, ngươi tại Chân Tiên giới bị Thiên Đình theo đuổi không bỏ như vậy, không bằng cũng đến Ma Vực tạm lánh một thời gian. Ngươi không biết, Giải thúc thúc bây giờ đã rời Tích Lân Không Cảnh, tiến quân Ma Vực, đã chiếm gần nửa khu vực rồi. Ngươi đến đó, tuyệt không cần lo lắng bị người truy sát." Thạch Xuyên Không nói tiếp.

"Không cần, truy binh Thiên Đình ta còn không để vào mắt. Trước mắt ta không muốn lại bị cuốn vào phân tranh khác, chỉ cần tìm một chỗ lẳng lặng tu luyện là được." Hàn Lập hơi có thâm ý nhìn Thạch Xuyên Không một chút, nói ra.

Trong lòng Thạch Xuyên Không có chút ngượng ngùng, y mời Hàn Lập về Ma Vực, xác thực có mục đích lôi kéo Hàn Lập giúp đỡ.

"Nếu Hàn đạo hữu đã có kế hoạch của mình, vậy ta cũng không ép buộc. Tử Linh cô nương, tiếp theo ngươi có tính toán gì không, là về Ma Vực, hay là..." Thạch Xuyên Không quay đầu nhìn về phía Tử Linh.

Tử Linh không trả lời, nhìn về phía Hàn Lập, tựa hồ muốn hỏi ý kiến của hắn.

"Tử Linh, ta vừa rồi cũng đã nói, trước mắt Chân Tiên giới rung chuyển không thôi, thực lực của ngươi không mạnh, hay là cùng Thạch đạo hữu trở về Ma Vực đi." Hàn Lập suy nghĩ một chút, nói.

"Vậy còn ngươi?" Tử Linh nhìn chằm chằm Hàn Lập hỏi.

"Uyển Nhi bây giờ đang ở Luân Hồi điện, ta tự nhiên muốn đưa nàng trở về." Trong mắt Hàn Lập hiện lên duệ mang nói.

"Ngươi lại muốn đi Luân Hồi điện?" Tử Linh nghe vậy, đôi mi thanh tú nhíu lại.

"Hàn đạo hữu, thế lực Luân Hồi điện cường đại như thế, lấy lực lượng Thiên Đình cũng vô pháp tiêu diệt nó, mà thần thông Luân Hồi điện chủ chúng ta cũng đã thấy tận mắt. Thực lực Hàn đạo hữu mặc dù cường đại, nhưng vẫn còn kém xa Luân Hồi điện chủ, chớ có xúc động." Thần sắc Thạch Xuyên Không cũng cả kinh, vội vàng khuyên nhủ.

"Ta sẽ không hành sự lỗ mãng, đó chỉ là hành động tương lai thôi. Trước cần tăng cao tu vi, tối thiểu tiến giai đến Đại La hậu kỳ, sau đó mới tính tiếp." Hàn Lập nói.

Tam đại Chí Tôn pháp tắc không thể coi thường, vượt cấp khiêu chiến chính là chuyện bình thường.

Luân Hồi điện chủ cũng chỉ là Đại La hậu kỳ, cũng không đạt tới Đạo Tổ cảnh, lại có thể miểu sát vị Đạo Tổ Cốt Hoàng.

Hàn Lập tu luyện Thời Gian Pháp Tắc càng sâu, càng cảm thấy Thời Gian Pháp Tắc đáng sợ. Hắn có cảm giác, một khi chính mình tiến giai đến Đại La hậu kỳ, thực lực sẽ lần nữa thăng hoa.

"Ta đi cùng ngươi." Tử Linh đột nhiên mở miệng.

"Tử Linh, bên cạnh ta cũng không an toàn, ngươi hay là..." Hàn Lập khẽ nhíu mày, khuyên nhủ.

"Năm đó bất luận ở Phàm Nhân giới, hay là Linh giới, ta đều không thể hầu ở bên cạnh ngươi, trong nội tâm ta một mực cảm thấy đáng tiếc. Bây giờ thật vất vả mới có cơ hội này, vậy để ta giúp ngươi đi!" Tử Linh cắt ngang lời Hàn Lập, đôi mắt như nước phản chiếu thân ảnh Hàn Lập.

Hàn Lập bị Tử Linh nhìn chằm chằm như vậy, im lặng một lát, gật đầu nhẹ.

Từ lúc quen biết đến nay, hắn từ đầu đến cuối không thể làm bạn cùng Tử Linh, trong lòng cũng cảm thấy phi thường thua thiệt.

Tử Linh nghe lời này, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười xán lạn, trong lúc nhất thời hư không chung quanh tựa hồ cũng biến thành ôn nhu.

"Nếu Tử Linh đạo hữu quyết định lưu lại, vậy Thạch mỗ trở về Ma Vực một mình. Giải thúc thúc bên kia, ta sẽ nói rõ với người, hai vị đi đường cẩn thận." Thạch Xuyên Không nhìn Tử Linh một chút, lại nhìn Hàn Lập, trong ánh mắt hiện lên một tia thất lạc, ôm quyền nói.

"Bảo trọng." Hàn Lập ôm quyền đáp lễ.

Thạch Xuyên Không lại nhìn hai người Hàn Lập một chút, dừng lại trên người Tử Linh thêm một cái chớp mắt, thân hình hóa thành một đạo ngân quang, trong nháy mắt phá không biến mất.

Ánh mắt Thạch Xuyên Không mặc dù biến hoá rất nhỏ, nhưng đến tu vi Hàn Lập, Tử Linh, loại cảnh giới này, làm sao lại không nhìn thấy.

"Thạch đạo hữu tại Ma Vực mặc dù giúp ta rất nhiều, bất quá ta và hắn cũng không có nửa điểm quan hệ." Tử Linh nhẹ nhàng nói.

"Cái này đương nhiên, ta sao lại không tin nàng." Hàn Lập cười nhạt một tiếng.

Tử Linh nghe vậy, thần sắc buông lỏng.

Tình huống chung quanh khôi phục bình tĩnh, chỉ còn lại sóng biển dập dờn.

"Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta cũng đi thôi." Hàn Lập nhìn chung quanh một cái, nói.

Lời còn chưa dứt, hắn phất tay phát ra một cỗ kim quang quấn lấy Tử Linh, bay vụt thẳng lên không trung.

"Hàn huynh, chúng ta đi nơi nào?" Tử Linh kinh ngạc hỏi.

"Đi thiên ngoại."

Hàn Lập mỉm cười, quanh người toả ra kim quang nồng đậm, lần nữa tăng nhanh tốc độ, rất nhanh liền xuyên qua Thanh Minh vực, đến Thiên Phong vực.

Vô cùng vô tận thiên phong đánh tới, kinh thiên động địa.

Tu vi Tử Linh không mạnh, nhìn thấy cảnh này, trên gương mặt xinh đẹp không khỏi lộ ra một tia sợ hãi.

Hàn Lập lại không để ý tới những thiên phong kia, vừa nói rõ với Tử Linh sự tình tam đại vực, vừa tiếp tục đi tới.

Quanh người hắn lấp loé kim quang, từng vòng từng vòng gợn sóng màu vàng dập dờn ra chung quanh. Thiên phong cuốn tới tiến vào phạm vi gợn sóng màu vàng, lập tức liền đứng im, ngưng kết tại nơi đó.

Hàn Lập dễ dàng xuyên qua vô tận thiên phong, chẳng những không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, tốc độ đi tới cũng không giảm xuống mảy may.

Tử Linh nhìn thấy tình huống này, trong lòng mới buông lỏng, trong ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập nhiều hơn một tia quang mang ái mộ.

Cũng không lâu lắm, hai người đã xuyên qua Thiên Phong vực, đi vào thiên ngoại hư không.

Không gian màu đen, vô số thiên thạch, các loại nguyên khí phong bạo hỗn loạn, làm cho Tử Linh thật lâu không nói, trợn mắt há hốc mồm.

"Không ngờ tình huống thiên ngoại hư không lại như vậy, thật khiến người ta mở mang tầm mắt. Nhưng chúng ta tới nơi này làm gì?" Sau một hồi lâu, Tử Linh mới khôi phục, thần sắc vẫn mang theo vẻ ngạc nhiên.

"Tự nhiên là ở chỗ này bế quan tu luyện. Thế lực Thiên Đình và Luân Hồi điện cực kỳ khổng lồ, lại có cấp bậc Đạo Tổ dò xét, ở gần mặt đất, mặc kệ chúng ta trốn đến nơi nào, đều sẽ bị phát hiện nguy hiểm. Thiên ngoại hư không ở bên ngoài không trung, vô cùng vô tận, chỉ có đến nơi này, mới không lo lắng bị người tìm tới." Hàn Lập nói.

"Thì ra là thế, chỉ là nhìn nơi này nguy cơ tứ phía, mà lại phi thường dễ biến động... Thật có thể an tâm bế quan sao?" Tử Linh giật mình, sau đó có chút lo lắng hỏi.

"Không vấn đề, cứ giao cho ta." Hàn Lập cười cười, mang theo Tử Linh tiếp tục bay tới phía trước, đồng thời thần thức khổng lồ tỏa ra, cảm ứng tình huống chung quanh.