Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 365: Mạch nước ngầm



Dịch giả: Độc Hành

Trong lúc nhất thời, giữa không trung hôi quang cùng Kim Quang đan vào nhau, trong hư không nổi lên thanh âm vù vù, tràn ngập từng đợt Thiên địa nguyên khí cuồng bạo.

Hai đạo quang sắc dường như ngang nhau, chẳng bên nào mạnh hơn bên nào, trong lúc nhất thời hiện ra xu thế giằng co lẫn nhau.

Theo thời gian trôi qua, bất luận Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn phóng thích hôi quang, hay cột sáng kim sắc, đều không ngừng suy yếu dần.

Nhưng Hàn Lập thấy tình hình này, sắc mặt có chút khó coi.

Tiên Linh Lực trong cơ thể hắn lúc này còn lại không nhiều lắm, mặc dù dùng Tiên Nguyên Thạch bổ sung, cũng không thể chống đỡ quá lâu.

Phiền toái hơn chính là hắn phát hiện mặc dù Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn có thể chống đỡ Kim Quang, nhưng Pháp Tắc Chi Lực ẩn chứa bên trong đang tiêu hao từng điểm theo cột sáng kim sắc yếu dần, lúc này đã tiêu hao hơn phân nửa, chỉ sợ chống đỡ không được bao lâu nữa. Về sau lại cần phải chăm sóc một thời gian mới có thể chậm rãi khôi phục lại.

Hàn Lập hít sâu một hơi, một tay cầm một quả Tiên Nguyên Thạch không ngừng bổ sung Tiên nguyên lực vào trong cơ thể, tay kia không ngừng véo động pháp quyết, rót Tiên nguyên lực vào trong ngọn núi màu xám ở trên không.

Không bao lâu, quang mang trên ngọn núi màu xám giữa không trung run lên, hôi quang tản mát ra nhanh chóng ảm đạm xuống.

Hiển nhiên, Pháp Tắc Chi Lực ẩn chứa bên trong Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn cuối cùng tiêu hao hầu như không còn, không cách nào tiếp tục duy trì nữa, vẻn vẹn mấy hơi thở công phu về sau hôi quang mặt ngoài ngọn núi liền biến mất vô tung.

May mà, cột sáng kim sắc lúc này cũng chỉ còn lại có một điểm.

Ngay lúc hôi quang biến mất, cột sáng kim sắc lập tức lóe lên đánh trúng Đạo Đan.

Ầm ầm!

Đạo Đan lập tức rung động lắc lư kịch liệt, hai đạo văn kim sắc chợt hiện.

Tiên Linh Lực trong cơ thể Hàn Lập lúc này cũng đã đến đáy, đồng tử mãnh liệt co rụt lại, Chân Ngôn Bảo Luân sau lưng lần nữa toả sáng hào quang, một cỗ kim quang chói mắt từ trong tuôn ra, lần nữa lóe lên hóa thành hơn mười đạo Kim sắc quang tia, nhanh chóng quấn chặt lấy Đạo Đan, bao bọc tầng tầng nó vào bên bên trong, hình thành một viên cầu Kim sắc lớn chừng quả đấm.

Sắc mặt hắn trắng bệch, Tiên Linh Lực trong cơ thể triệt để hao hết, rốt cuộc không thể làm được gì khác.

UỲNH UỲNH RẦM RẦM!

Kim sắc viên cầu rung động lắc lư liên tục, tản mát ra quang mang, phát ra âm thanh trầm buồn, giống như sấm rền, dường như tùy thời khả năng bạo liệt trở lại.

Trong nội tâm Hàn Lập mặc dù gấp gáp, nhưng lúc này lại hữu tâm vô lực.

Vào thời khắc này, bóng người lóe lên sau lưng hắn, thân ảnh Giải Đạo Nhân phóng tới.

Hai tay Giải Đạo Nhân vung lên, lưỡng sắc quang mang vàng óng ánh trên người gã đại phóng, hai cột sáng từ lòng bàn tay bắn ra, chui vào trong cơ thể Hàn Lập.

Một cỗ Tiên Linh Lực tinh thuần lập tức dũng mãnh tiến vào trong đan điền đang trống rỗng của Hàn Lập.

Trong nội tâm Hàn Lập vui vẻ, hai tay lập tức bấm nhanh pháp quyết.

Kim sắc viên cầu rung rung chậm rãi dừng lại, Kim Quang mặt ngoài cũng dần dần ảm đạm xuống.

Hàn Lập thấy vậy, cuối cùng thở phào một hơi.

Chân Ngôn Bảo Luân sau lưng hắn lóe lên biến mất, Kim sắc quang tia bao bọc Đạo Đan cũng biến mất vô tung, lộ ra Đạo Đan bên trong.

Kim sắc Đạo Đan trải qua hai lần Đan Kiếp, thoạt nhìn so với lúc trước càng thêm sáng rõ, tản mát ra chấn động Thời Gian Chi Lực càng thêm mãnh liệt.

Lúc này Hàn Lập không có chú ý nhìn, dù sao Đan Kiếp diễn ra với thanh thế lớn như vậy, chỉ sợ đã khiến cho một ít tu sĩ gần đó chú ý.

Hắn nhanh chóng lấy ra một quả đan dược ăn vào, sau đó lật tay lấy ra một cái hộp ngọc, cẩn thận từng li từng tí thu Đạo đan vào, sau đó gật đầu cảm kích Giải Đạo Nhân đang đứng sau lưng.

"Nhanh rời khỏi, ta cảm giác có người đang chạy đến nơi này." Giải Đạo Nhân nói xong, thân hình hóa thành một đạo Kim Quang, chui vào trong cơ thể Hàn Lập.

Hàn Lập cũng không nói thêm gì nữa, lập tức phất tay phát ra một cỗ ánh sáng màu xanh, thu đám bảo vật trên mặt đất lẫn Ngân sắc lò đan vào.

Sau đó Thần Thức của hắn lần nữa đảo nhanh qua các nơi trong động phủ, tin chắc trong động phủ không có đồ vật gì tiết lộ thân phận của mình, thân hình lập tức bắn ra, lóe lên xuất hiện bên ngoài động phủ.

Lúc này Kim vân đầy trời đã sớm biến mất, bầu trời lần nữa khôi phục sáng trong, chẳng qua là hải vực phụ cận còn cuồn cuộn chút ít.

Hàn Lập vung tay lên, trận kỳ xung quanh động phủ lập tức bay vụt về, hóa thành đạo đạo quang mang chui vào trong tay áo hắn.

Tay hắn bấm niệm pháp quyết, Kim sắc Lôi Quang trên người lóe lên, đang muốn thi triển Lôi Quang pháp trận rời khỏi nơi này.

Vào thời khắc này, hư không cách đó không xa chấn động một hồi, từng đạo gió lốc màu xanh lăng không phóng tới, phát ra tiếng thét ô ô.

Gió lốc màu xanh kết nối lẫn nhau, trong nháy mắt hình thành một cái pháp trận màu xanh, một cỗ Không Gian Chi Lực từ bên trong pháp trận màu xanh phát ra.

Hàn Lập thấy cảnh này, nhướng mày.

Pháp trận màu xanh này cùng Lôi Quang pháp trận của hắn tương tự nhau, bất quá người này sử dụng chính là Phong thuộc tính chi lực kết hợp với Không Gian Chi Lực, thanh thế không nhỏ.

Thi triển Lôi Quang pháp trận cần tốn chút thời gian, lúc này Truyền Tống đã không còn kịp nữa rồi.

Ý niệm trong đầu hắn nhanh quay trở lại, lập tức ngừng pháp trận, quay người bay về phía động phủ.

Đồng thời một mặt nạ màu tím tím xanh xanh lóe lên, mặt nạ Vô Thường Minh hiện ra, hắn lập tức thay đổi dung mạo biến thành một đại hán trung niên.

Hàn Lập vừa làm xong hết thảy, cách đó không xa bên trong pháp trận màu xanh hiện ra một thân ảnh màu đen, là một nam tử áo đen, thân hình cao gầy, mày kiếm, hai mắt dài nhỏ, làm cho người ta có loại cảm giác lợi hại dị thường.

Người này tản mát ra một cỗ khí tức khổng lồ, rõ ràng là một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh Hậu Kỳ.

Hàn Lập dừng bước, thần sắc ngạc nhiên nhìn sang người nọ.

Nam tử cao gầy cũng nhìn lại Hàn Lập, sau đó thoáng đánh giá, nhíu mày.

"Vị đạo hữu này, nhìn rất lạ mặt a, tại hạ Diệu Ngôn, tu hành gần hải vực này, vừa mới nhìn thấy dị tượng, nên sang đây nhìn xem một chút, không biết tục danh đạo hữu là gì?" Mặt Hàn Lập lộ vẻ tươi cười, chắp tay hỏi, bộ dạng như rất quen thuộc ở đây.

Trên mặt tuy tươi cười, nhưng trong lòng hắn cũng rất là kinh ngạc.

Trước kia hắn chưa bao giờ thấy người này tại Hắc Phong hải vực, ở đâu lại xuất hiện một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh Hậu Kỳ như vậy?

Phải biết rằng, ở Hắc Phong hải vực, khả năng tồn tại Chân Tiên Hậu Kỳ, chỉ có đảo chủ Hắc Phong Đảo cùng Thanh Vũ Đảo.

Bất quá sau lưng hai cỗ thế lực lớn này bóng ma trùng trùng điệp điệp, cũng không thể nhìn mặt ngoài đơn giản như vậy.

Trong nội tâm Hàn Lập nhanh chóng hiện lên những ý niệm này. Đồng thời ánh mắt nam tử cao gầy quét qua khắp nơi một chút, sau đó nhìn về Hàn Lập, giọng nói có chút lạnh lùng:

"Cát Vũ."

"Nguyên lai là Cát đạo hữu, đạo hữu cũng phát hiện dị tượng nơi này, hẵng là đến đây dò xét?" Hàn Lập vẫn tươi cười, tiếp tục hỏi.

Cát Vũ gật đầu nhẹ, sau đó nhìn Hàn Lập thật sâu, nói: "Tại hạ phát giác được dị tượng nơi này, lập tức thi triển Truyền Tống pháp trận chạy đến, tốc độ đã tương đối nhanh, không ngờ vẫn chậm hơn Diệu Ngôn đạo hữu một bước."

"Ha ha, động phủ tại hạ gần đây, cảm giác được nơi đây có động tĩnh, liền lập tức chạy tới, tự nhiên nhanh hơn đạo hữu một chút." Hàn Lập vẫn tươi cười không đổi, nói.

"A, đúng không..." Cát Vũ chậm rãi nói ra, lập tức thân hình khẽ động, bay xuống phía dưới động phủ

Quang mang trong mắt Hàn Lập hiện lên, cũng theo sát phía sau người này, bay thấp xuống dưới, giả vờ giả vịt nhìn qua các nơi động phủ.

Vừa rồi hắn đã xoá sạch sẽ dấu vết nơi này, không cần lo lắng bị phát hiện ra manh mối gì.

Hai người dò xét nhanh các nơi động phủ, tự nhiên cũng không tìm ra manh mối gì.

"Xem ra chúng ta đã đến chậm, người này đã sớm rời khỏi, chẳng qua không biết người nọ đến cùng làm cái gì để xuất hiện dị tượng lớn như thế? Chẳng lẽ nơi này có dị bảo xuất thế, nhưng thoạt nhìn cũng không quá giống a." Vẻ mặt Hàn Lập nghi hoặc nói.

Cát Vũ nghe Hàn Lập nói vậy, quay đầu liếc nhìn, không nói gì.

Vào thời khắc này, xa xa phía chân trời hiện ra mấy đạo độn quang, chớp mắt đã phi độn đến gần, hiện ra mấy thân ảnh tu sĩ.

Mấy người kia thình lình đều là tu vi Chân Tiên, bất quá đều là cảnh giới sơ kỳ, cảm ứng được tu vi hai người Cát Vũ cùng Hàn Lập, sắc mặt biến đổi, đứng ở đằng xa không có tới gần.

Cũng không lâu lắm, quang mang những phương hướng khác chớp liên tục, một người tiếp theo một người phi độn đến.

Hàn Lập thấy tình hình này, thần sắc trên mặt không đổi, nhưng trong lòng khẽ động.

Những tu sĩ này tuyệt đại đa số đều không phải Địa Tiên, hiển nhiên là tới từ ngoại giới. Xem ra tình thế Hắc Phong hải vực phức tạp hơn so với mình nghĩ nhiều, những năm qua chính mình rời khỏi, có lẽ có không ít Chân Tiên tiến nhập mảnh đất này, nơi vốn xem như ngăn cách với nhân thế.

Chẳng lẽ là vì tranh đấu giữa hai đảo, hoặc là có di tích xuất thế?

Vốn lúc trước hắn vừa tiến nhập Tiên Giới, Hắc Phong hải vực này mặc dù so với Linh giới tốt hơn, nhưng tài nguyên so với toàn bộ Bắc Hàn Tiên Vực vẫn thiếu thốn đến cực điểm, thậm chí còn kém hơn so với Hoang Lan đại lục.

"Nhìn nơi này cũng không có gì, tại hạ cũng không muốn gặp quá nhiều người, đành cáo từ rồi." Hàn Lập nhíu mày, sau đó chắp tay với Cát Vũ, hóa thành một đạo cầu vồng phi độn về phía xa, lập tức biến mất cuối chân trời.

Cát Vũ nhìn Hàn Lập rời khỏi, đứng nguyên tại chỗ chốc lát, ánh sáng màu xanh trên người lóe lên, hình thành một cỗ gió lốc màu xanh.

Lốc xoáy nhanh chóng chuyển động, bao lấy thân thể của gã, hóa thành một đạo ảo ảnh màu xanh, lăng không biến mất tại chỗ.

Các tu sĩ gần đó thấy hai người rời khỏi, lúc này mới bay về phía hòn đảo.

...

Mặt biển cách hòn đảo không biết bao nhiêu vạn dặm, khắp nơi phiêu đãng sương mù màu đen, cực kỳ nồng đậm, bầu trời cũng một mảnh u ám.

Hư không trên mặt biển chấn động một hồi, mấy đạo kim sắc Lôi Quang hiện ra, ngưng tụ thành một cái Lôi Điện pháp trận, thân ảnh Hàn Lập từ bên trong hiện ra.

Thần Thức của hắn lan ra, sắc mặt buông lỏng.

Hắn rời khỏi hòn đảo kia, sau đó dùng Lôi Quang pháp trận Truyền Tống đi, về sau lại truyền tống nhiều lần trong Hắc Phong hải vực, lúc này mới tới đây.

Nếu có người âm thầm truy tung, hiện tại cũng đã triệt để bị bỏ lại.

Hắn nhìn về phía chung quanh, thân hình bỗng nhiên bay xuống phía dưới hải vực, rất nhanh lặn xuống một nơi trong đó, khoanh chân ngồi xuống.

Từng trận đau đớn nổi lên khắp thân thể, là do hậu quả mượn Tiên Linh lực của Giải Đạo Nhân.

Hắn phất tay thiết lập hai đạo cấm chế, lấy ra một quả đan dược ăn vào, nhắm mắt vận công.

Ba ngày ba đêm sau.

Hàn Lập mở to mắt, đứng lên, thở dài một hơi.

Cảm giác không khỏe trong cơ thể đã triệt để biến mất, hơn nữa trải qua Đan Kiếp lần này, hắn lại cảm ngộ Thời Gian Chi Lực thêm một ít, về sau phục dụng Đạo Đan, lĩnh ngộ Thời Gian Pháp Tắc sẽ càng thêm hữu ích.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi sờ lên túi trữ vật, trong mắt hiện lên một tia kích động.

...