Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 369: Sư cùng đồ



Dịch giả: Độc Hành

"Sư phụ..." Hàn Lập nghe thiếu niên nói, trong nội tâm khẽ giật mình.

Hắn không nhớ là mình đã thu đồ đệ này hồi nào, nhưng chẳng biết tại sao dung mạo của đối phương lại làm cho hắn có cảm giác quen thuộc.

"Sư phụ, ta biết ngay người phúc phận thâm hậu, sẽ không có việc gì! Ta cầu từ Chân đại sư hai đóa Long Đảm hoa, đã sắc thành dược, để ta đi bưng đến cho người." Thiếu niên lau nước mắt trên mặt, đứng dậy, bước nhanh ra bên ngoài.

Hàn Lập đờ đẫn nhìn thiếu niên đi ra ngoài, vô thức cúi đầu nhìn lại thân thể của mình.

Bình thường không sao, nhưng khi kiểm tra, nội tâm hắn khẽ giật mình, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Giờ phút này, thân thể hắn bất ngờ trở nên tiều tụy vô cùng, đang mặc một bộ áo bào màu xanh, hai cánh tay lại khô héo ngăm đen, phảng phất như hai gốc cây già.

"Việc này là như thế nào, tại sao ta lại già nua như vậy? Đến tột cùng đây là nơi nào, thiếu niên kia là ai?" Trong nội tâm Hàn Lập đầy nghi vấn.

Trăm mối vẫn không cách nào lý giải, buộc lòng hắn phải tạm thời bỏ qua thôi.

Giờ phút này, đau đớn trong cơ thể hắn cũng giảm bớt nhiều, một tay chống mép giường, miễn cưỡng chèo chống thân thể ngồi dậy.

Hàn Lập suy nghĩ một chút, vội vàng thúc giục thần niệm, dò xét tình huống trong cơ thể.

Kết quả sau khi quét qua, lông mày hắn nhíu chặt.

Đầu tiên hắn có thể khẳng định, cơ thể già nua này tuyệt không phải là mình, chỉ là chẳng biết tại sao mình lại phụ thân vào cỗ thân thể này.

Ngoài ra, lục phủ ngũ tạng cỗ thân thể này bị nội thương rất nặng, bên trong còn có một loại kịch độc.

Nếu là tu vi trước kia của Hàn Lập, điểm thương tích ấy không tính là gì, nhưng pháp lực cỗ thân thể thể này cực kỳ mỏng manh ít ỏi, chỉ có trình độ Trúc Cơ hậu kỳ, căn bản không cách nào áp chế được nội thương với kịch độc.

Nói cách khác, cỗ thân thể này đã không còn bao nhiêu sinh cơ, cách thời điểm vẫn lạc chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Hàn Lập cười khổ một tiếng, hít sâu một hơi, cong ngón tay búng ra, thúc dục pháp lực còn lưu lại ít ỏi trong cơ thể.

"Xoẹt" một tiếng!

Không khí chung quanh hiện ra một ít bọt nước, hội tụ đến chỗ hư không trên ngón tay, ngưng tụ thành một mặt thuỷ kính to hơn một xích, bên trong hiện ra một thân ảnh lão đạo râu bạc.

Hàn Lập nhìn thấy cười cười, phất tay tán đi thuỷ kính, nhíu mày trầm ngâm.

Giờ phút này, đau đớn trong đầu hắn đã giảm hơn phân nửa, chuyện lúc trước cũng đã nhớ lại.

Trong lúc mình thi triển Thời Gian pháp tắc chi ti cùng Chân Ngôn Bảo Luân, cùng với Chưởng Thiên bình tựa hồ đã phát sinh chuyện cộng minh nào đó, về sau thần hồn của mình không biết vì sao bị vòng xoáy trên vách tường bằng tinh thể hút vào, sau đó lại đến nơi này.

"Chẳng lẽ rơi vào huyễn thuật nào đó..." Hàn Lập thì thào tự nói, trong nội tâm suy đoán, đồng thời tâm trạng cũng buông lỏng vài phần.

Hắn ngẩng đầu nhìn chung quanh, hết thảy trước mắt đều chân thật vô cùng, căn bản không có chút dấu vết huyễn cảnh nào.

"Không phải Huyễn thuật, cuối cùng là..."

Nội tâm Hàn Lập chuyển động, lập tức xem lại những đoạn ký ức ngắn ngủi trong đầu, sửa sang lại một phen.

Rất nhanh, hắn xem xét qua một lần những đoạn ký ức này, trong mắt có vẻ hiểu ra.

Những đoạn trí nhớ ngắn này đúng là của lão đạo râu bạc.

Lão đạo tên là Lăng Vân Tử, Hoàng y thiếu niên kia chính là đồ nhi duy nhất của lão, tên là Lý Nguyên Cứu.

Bởi vì Lăng Vân Tử phát hiện một gốc linh thảo, nên bị đánh trọng thương, mặc dù trốn thoát, nhưng lại tổn hao nguyên khí nhiều, dầu hết đèn tắt, không lâu nữa sẽ vẫn lạc.

Mà Hàn Lập không biết vì sao thần hồn của hắn lại bám vào thi thể vừa mới chết đi này nên tỉnh dậy, bị Lý Nguyên Cứu nghĩ lầm là "Sư phụ" sống lại.

"Ồ!"

Sắc mặt Hàn Lập chợt giật mình, nhìn về bên trái phía trước.

Hư không chỗ đó bất ngờ hiện ra một viên luân màu vàng kim nhạt có chút mơ hồ, cơ hồ nhạt không thể thấy, nếu không phải hắn vừa mới ngẩng đầu nhìn chỗ đó, nhất thời còn phát hiện không ra.

Viên luân màu vàng kim nhạt kia chính là Chân Ngôn Bảo Luân, mặt ngoài có ba trăm sau mươi đoàn Thời gian Đạo Văn đang lập loè nhẹ.

Giờ phút này bất ngờ đã có hai mươi mấy đoàn Thời gian Đạo Văn ảm đạm xuống, hơn nữa cứ sau một cái hô hấp, Thời gian Đạo Văn trên Bảo luân liền ảm đạm xuống một đoàn, giống tình huống lúc trước hắn thi triển thần thông vách tường bằng tinh thể.

Ý niệm trong đầu Hàn Lập nhanh quay trở lại, tựa hồ mơ hồ nắm được cái gì trong đó, rồi lại mơ hồ không rõ.

Vào thời khắc này, một hồi tiếng bước chân truyền đến, chính là Lý Nguyên Cứu đang bước nhanh đến, hai tay gã cẩn thận bưng một cái chén sứ, bên trong chứa hơn phân nửa nước thuốc màu đen, tản mát ra vị thuốc nồng đậm.

"Sư phụ, người hãy uống chén thuốc này." Lý Nguyên Cứu đi đến trước giường, cầm chén thuốc đưa tới.

Hàn Lập nhìn nước thuốc trong chén, ẩn ẩn chứa một cỗ chấn động Linh khí không kém, đối với một gã tu sĩ Trúc Cơ thì chén thuốc này sử dụng dược liệu khá xa xỉ.

"Để đó đi, một lát ta sẽ uống." Hàn Lập nhìn thiếu niên nói một câu, sau đó chậm rãi đứng lên.

"Sư phụ, người đang bị thương, hay là nghỉ ngơi thật tốt đã." Lý Nguyên Cứu cả kinh, gấp gáp nói.

"Thân thể của ta, tự ta hiểu rõ nhất, ngươi không cần lo lắng." Hàn Lập khoát tay chặn lại nói.

Lại qua một hồi, hắn dần thích ứng với cỗ thân thể này, hành động đã thuận tiện hơn.

Hàn Lập hoạt động thân thể một chút, sau đó cất bước đi ra bên ngoài.

Lý Nguyên Cứu ngẩn người, ẩn ẩn cảm thấy cử chỉ sư phụ có chút kỳ quái, nhưng cũng không dám nhiều lời, đặt chén thuốc xuống, vội vàng đuổi theo.

Hàn Lập đi ra ngoài cái miếu đổ nát, ánh mắt quét khắp nơi, phát hiện tòa miếu thờ này được xây trên một đỉnh núi. Sau khi ra ngoài, đập vào mắt là một dãy núi liên miên, khắp nơi xanh ngắt, phong cảnh thật đẹp.

Chỉ là sơn mạch này có chút hoang dã, trong núi thỉnh thoảng vang lên thanh âm hổ khiếu vượn gầm, Thiên Địa linh khí cũng khá mỏng manh.

Hàn Lập lấy lại bình tĩnh, sau đó thả thần thức ra, dò xét tình huống chung quanh.

Cỗ thân thể thể này tuy pháp lực mỏng manh, nhưng thần thức lại khổng lồ, chẳng biết tại sao lại tựa hồ như kế thừa của hắn không ít, rất nhanh thần thức tràn ngập phương viên mấy nghìn dặm chung quanh.

Lông mày hắn thoáng nhíu một cái.

Mấy nghìn dặm chung quanh, khắp nơi đều là các dãy sơn mạch, không thể xác định được vị trí nơi đây.

"Sư phụ, người không sao chứ?" Lý Nguyên Cứu đi tới, đứng ở phía sau không xa.

"Nguyên Cứu, đây là đâu?" Hàn Lập hơi trầm ngâm, mở miệng hỏi.

"Sư... Sư phụ, nơi này là Mộc Lan sơn mạch a, chẳng phải chúng ta một mực tu luyện ở chỗ này sao? Sao người lại hỏi như thế?" Lý Nguyên Cứu nghi hoặc nói.

"Trí nhớ trong đầu ta hiện có chút hỗn loạn, có thể là do bị thương." Đuôi lông mày Hàn Lập chau lên, nói ra.

"A" Thiếu niên nghe vậy, biến sắc.

"Không cần lo lắng, cái này cũng không đáng ngại. Ta lại hỏi ngươi, Mộc Lan sơn mạch này nằm ở khối đại lục nào, ở Tiên Vực nào?" Hàn Lập tiếp tục hỏi.

"Mộc Lan sơn mạch ở Mộc Kinh đại lục, thuộc Kim Nguyên Tiên Vực." Lý Nguyên Cứu nghe vậy, sắc mặt buông lỏng, nói ra.

"Kim Nguyên Tiên Vực..." Nội tâm Hàn Lập khẽ động, cái tên này chưa từng nghe qua, bất quá nhất định là bên ngoài Bắc Hàn Tiên Vực.

Thần hồn của hắn vậy mà đi tới địa phương xa như thế.

Nội tâm Hàn Lập chấn động, ánh mắt lập loè bất định.

Hắn ngẩng đầu nhìn lại phía bên trái, hư ảnh Chân Ngôn Bảo Luân kia giờ cũng theo hắn tiến ra bên ngoài, giờ phút này Thời gian Đạo Văn mặt ngoài cũng đã tắt gần trăm đoàn.

"Sư phụ, hay là người nên nghỉ ngơi, dưỡng thương thật tốt, ngày sau chúng ta sẽ tìm những tặc tử kia báo thù!" Con mắt Lý Nguyên Cứu ửng đỏ, cắn răng nói ra.

Gã và Lăng Vân Tử lão đạo vốn là tu sĩ Thiết Thú Môn ở Mộc Lan sơn mạch. Lăng Vân Tử là con một vị trưởng lão Thiết Thú môn,đáng tiếc thiên phú bình thường, những năm này không thể Kết Đan, ở trong tông môn một mực bị xa lánh.

Lý Nguyên Cứu là do một lần Lăng Vân Tử lão đạo đi ra ngoài, nhặt được một đứa trẻ bị vứt bỏ, sau đó đem về nuôi rồi thu làm đệ tử.

Lăng Vân Tử biết rõ tư chất mình không tốt, nên đem các loại tài nguyên tu luyện đưa cho Lý Nguyên Cứu, đáng tiếc Nguyên Cứu thiên tư thực sự rất tầm thường, tu luyện nhiều năm, vẫn còn quanh quẩn ở Luyện Khí kỳ.

Hai người tuy là thầy trò, nhưng tình nghĩa lại không khác gì phụ tử.

Lúc vị trưởng lão kia còn tại vị, hai thầy trò bọn họ tuy không được chào đón, nhưng cũng không có trở ngại. Nhưng mấy năm trước, phụ thân Lăng Vân Tử tranh đấu cùng cường địch, ngoài ý muốn vẫn lạc.

Từ đó, địa vị Lăng Vân Tử cùng Lý Nguyên Cứu trong tông rớt xuống nghìn trượng, các loại tài nguyên tu luyện bị bắt trả lại, cuối cùng thậm chí còn bị đuổi khỏi tông môn.

Hai người trở thành tán tu, những năm này một mực sống nương tựa vào nhau.

Thiên phú Lý Nguyên Cứu kém cỏi, nhưng tu luyện cực kỳ khắc khổ, trước đó vài ngày cuối cùng tu luyện tới Luyện Khí kỳ đỉnh phong, đang muốn đột phá Trúc Cơ kỳ.

Hai thầy trò bọn họ đi đến một chỗ hiểm địa, tìm kiếm một loại Linh thảo có tác dụng trợ giúp đột phá cảnh giới. Bọn họ đau khổ tìm nửa tháng, cuối cùng tìm được vật ấy, hơn nữa hao hết trắc trở, lúc này mới chém giết được Yêu thú thủ hộ Linh thảo.

Lăng Vân Tử lão đạo lại còn bị thương không nhẹ.

Nhưng vào thời khắc này, một đám tu sĩ Thiết Thú môn đuổi tới, người đầu lĩnh lại là con một vị trưởng lão khác, năm đó ở trong tông môn thường đối địch với Lăng Vân Tử lão đạo.

Những người kia không nói hai lời, liền cướp đi Linh dược.

Lăng Vân Tử lão đạo ra tay ngăn cản, bị bọn chúng đánh trọng thương, nếu không phải trên người lão mang theo một trương Ảnh Độn phù, chỉ sợ hai người đã bị chém giết tại chỗ.

Trong đầu Hàn Lập lưu lại trí nhớ không nhiều lắm của Lăng Vân Tử lão đạo, nhưng đại khái minh bạch tình trạng hai người, trong nội tâm thở dài, chậm rãi nói ra:

"Tu sĩ chúng ta tựu là như thế, cường giả sống, kẻ yếu chết, bây giờ tu vi ngươi không đủ, không được có ý định lấy trứng chọi đá."

"Vâng." Thần sắc Lý Nguyên Cứu ảm đạm, cúi đầu lên tiếng.

Hàn Lập liếc nhìn thiếu niên, thần thức đảo qua cơ thể gã, ánh mắt khẽ nhúc nhích.

Thiếu niên này vậy mà giống hắn, là tứ linh căn, ngũ hành thiếu kim, khó trách tu luyện chậm như vậy, bất quá thần thức gã lại có chút cường đại, ngược lại rất giống mình năm đó.

Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, hay là do vận mệnh an bài?

"Nguyên Cứu, vi sư những năm qua không thể giúp ngươi quá nhiều, lại làm liên lụy ngươi đi theo ta lang thang. Hôm nay thời gian của vi sư đã không còn nhiều, hiện tại ta truyền thụ cho ngươi một môn bí thuật, ngày sau ngươi phải hảo hảo tu luyện, không được cô phụ sự kỳ vọng của vi sư đối với ngươi." Ý niệm trong đầu Hàn Lập chuyển động, đột nhiên mở miệng nói.

"Sư phó, người sẽ không có việc gì, Nguyên Cứu không cần bí thuật gì hết, chỉ cần người có thể hảo hảo sống tốt là được!" Lý Nguyên Cứu nghe vậy kinh hãi, vội vàng khoát tay nói.

"Nguyên Cứu, tu sĩ tu hành Đại Đạo, vốn là nghịch Thiên, hôm nay số mệnh vi sư đã hết, trời không cho không thể cưỡng cầu. Nếu như ngươi thực hiện ý nguyện của vi sư, ngày sau tu vi đại tiến có thể giúp vi sư hãnh diện, vậy hãy nghe cho kỹ." Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, lạnh lùng nói.

Lý Nguyên Cứu nghe vậy, còn muốn mở miệng nói gì đó.

Hàn Lập không để gã kịp nói, vung tay lên, một cỗ Linh quang từ trong tay bắn ra, lóe lên rồi chui vào biến mất trong đầu thiếu niên.