Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 471: Vực đấu



Dịch: n0bita

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Ở trên cao Ngũ Trảo Hôi Long không nhúc nhích, lẳng lẽ nhìn tình hình trước mặt, hai mắt màu xám chớp động không ngừng.

Vào thời khắc này, một tia kim quang vô cùng bé nhỏ đột nhiên hiện ra từ giữa ma bàn hắc bạch, phảng phất như một con đom đóm nhỏ bé trong đêm tối, có thể nhìn thấy vô cùng dễ dàng.

Kim quang nhảy lên một cái, nhanh chóng to lên, rồi khuếch tán ra chung quanh.

Trong hư không, vô số gợn sóng màu vàng dập dờn, từng sợi hào quang ở trong đó nhảy lên lấp lóe, tản mát ra một cỗ khí tức pháp tắc mênh mông.

Khi chạm đến kim quang này, chung quanh băng tuyết màu trắng cùng tia chớp màu đen lập tức bị chậm đi mấy lần.

"Đây là..." Ngũ Trảo Hôi Long nhìn thấy cảnh này, hai mắt màu xám lóe lên, miệng phun ra tiếng người.

Kim quang khuếch tán nhanh chóng, trong nháy mắt khuếch tán ra phạm vi hai ba mươi dặm, hình thành một khu vực màu vàng rất lớn.

Thần sắc Ngũ Trảo Hôi Long biến đổi, toàn thân đại phóng hôi sắc, bỗng nhiên bay ngược ra sau, nhoáng một cái đã xuất hiện ở mấy chục dặm bên ngoài, thoát khỏi Linh vực màu vàng trong đường tơ kẽ tóc.

Cự mãng màu trắng cùng quái ngư màu đen phản ứng không nhanh như Ngũ Trảo Hôi Long, chỉ chậm một chút đã bị Linh vực màu vàng bao phủ, cử động chậm chạp gấp mấy lần.

Một tiếng "vèo", một bóng người phóng ra từ trong lôi điện băng tuyết, đúng là Hàn Lập.

Cả người không có một vết thương nào.

Hàn Lập không nói gì,bỗng nhiên đưa tay, cong ngón búng ra, hai tiếng xuy xuy!

Bắn ra hai đạo tinh quang màu vàng cực nhỏ, tựa như một sợi kim tuyến phá toái hư không, chém về phía hai đầu Linh thú.

Trên mặt cự mãng màu trắng cùng quái ngư màu đen lộ ra vẻ hoảng sợ, thân thể liền vặn vẹo, muốn trốn tránh, nhưng tốc độ của chúng bây giờ rất chậm, chậm hơn rất nhiều tinh quang màu vàng.

Kim quang lóe lên, tinh quang màu vàng chém thẳng xuống thân hình cự mãng màu trắng cùng quái ngư màu đen.

Thân thể cự mãng cùng quái ngư lập tức bị phân thành hai nửa vô thanh vô tức.

Hai mảnh thân thể bị chia lìa cũng vô cùng chậm chạp, nó vẫn theo quán tính bay về hướng bỏ chạy lúc nãy, đến cả tinh huyết vung vãi ra chung quanh cũng đều chậm chạp.

Nhưng hai đạo tinh quang màu vàng tốc độ cực nhanh, lóe lên quang mang, liền biến mất ở trong hư không, sau một khắc, xuất hiện ở trước người Hàn Lập.

Phía trên một sợi tinh ti trói buộc lấy một đầu tiểu xà màu trắng, một sợi tinh ti khác thì quấn chặt lấy một con cá màu đen.

Bị tinh quang trói buộc hai cái Nguyên Anh không thể nhúc nhích, giống như bị đông cứng lại vậy.

Băng tuyết màu trắng cùng tia chớp màu đen bỗng nhiên nhảy lên mấy lần, chậm rãi tán loạn.

Sự việc diễn ra nhanh như thiểm điện, trong chớp mắt, hai đầu yêu thú cấp bậc Kim Tiên đã bị chém chết tại chỗ.

Thân ở bên ngoài Linh Vực màu vàng, Ngũ Trảo Hôi Long nhìn thấy cảnh tượng này, con ngươi co rụt lại.

"Đạo hữu Cừ Linh, muốn dùng loại này để thăm dò thì miễn đi. Các hạ lôi ra mấy con yêu vật vừa mới tiến giai Kim Tiên, mà muốn đả thương được tại hạ sao?" Hàn Lập nhìn về phía Ngũ Trảo Hôi Long, nói từ tốn.

Đang nói chuyện, hắn bỗng phất tay, một cỗ kim quang hiện ra, quấn lấy hai cái Nguyên Anh.

Kim quang lóe lên, cả hai Nguyên Anh biến mất không còn tăm tích.

"Ngươi vậy mà cũng nắm giữ Linh Vực! Không có khả năng, nếu như vậy tại sao ngươi lại bị Linh Vực của ta vây khốn! Hẳn là..." Ngũ Trảo Hôi Long nói ra chậm rãi, ngữ khí rõ ràng là ngưng trọng hơn nhiều.

"Ha ha, đúng vậy, nói đến cái này còn phải cám ơn các hạ." Mắt Hàn Lập nháy nháy.

Tàn hồn lão đạo truyền thụ cho hắn công pháp cô đọng Linh Vực, quả nhiên không phải giả, đã giúp hắn thuận lợi ngưng tụ ra Linh Vực chân chính của mình, lúc này lần đầu thi triển, xem ra hiệu quả cũng không kém.

"Ngươi nói cái gì?" Ngũ Trảo Hôi Long nghe thấy Hàn Lập nói, tựa hồ có chút hiểu ra, trong mắt lóe lên lửa giận rồi biến mất.

"Cừ Linh, lúc trước ngươi ỷ vào lực lượng Linh Vực, suýt nữa hại tính mạng của ta. Hiện tại, phải để chúng ta thoải mái đọ sức một lần nữa!" Hàn Lập thanh âm phát lạnh, hai tay bấm niệm pháp quyết, thân hình bắn nhanh ra như điện.

Linh Vực khổng lồ màu vàng quanh người cũng theo đó bắn ra, phảng phất một mảnh mây kim sắc gào thét cuồn cuộn phóng tới.

"Hàn Lập, mạnh tay thêm chút nữa, thay bổn tiên nữ dạy cho xú lão bà kia một bài học!" Nơi xa chẳng biết từ đâu, bỗng thấy Kim Đồng khua chiêng gõ trống,cái miệng hô to gọi nhỏ.

Ở bên khác, Lục Vũ Tình đang lơ lửng giữa không trung, xa xa nhìn về phía Hàn Lập, đôi mắt đẹp chợt lóe lên.

"Đây là... lực lượng Thời Gian Pháp Tắc..." Trong miệng nàng tự lẩm bẩm, đôi mắt đẹp chớp liên tục.

Sau một khắc, trên người Lục Vũ Tình lóe lên hào quang, không một tiếng động dung nhập vào bên trong cung điện, biến mất rất nhanh, không gây một chút chú ý nào.

Giữa không trung, toàn thân Ngũ Trảo Hôi Long đại phóng hôi sắc, bay thẳng về phía sau, không để Linh Vực màu vàng của Hàn Lập chạm vào thân thể.

Cùng lúc đó,nó giơ lên móng vuốt, giữa không trung mây xám bay xuống nhanh chóng, bao phủ lại thân thể mình.

Ầm ầm!

Mây xám quay cuồng, trong chớp mắt cũng hình thành một cái Linh Vực màu xám, sau đó bỗng nhiên khuếch tán ra chung quanh, chỉ trong nháy mắt khuếch tán ra đên ba mươi, bốn mươi dặm, thậm chí lớn gấp đôi Linh Vực của Hàn Lập, lại bao phủ ngược lại Hàn Lập vào bên trong.

Ánh mắt Hàn Lập lộ vẻ kinh hãi, lần trước khi đấu với Cừ Linh, ả thi triển Linh Vực chỉ có ngàn trượng, có thể là ả chưa thi triển Linh Vực đến cực hạn, nhưng cũng không nghĩ tới lại có thể to lớn đến như này.

Bị Linh Vực màu xám bao phủ, hắn nhướng mày, khí lực toàn thân nhanh chóng tiêu tán, trong kinh mạch tiên linh lực vận chuyển cũng có chút không trôi chảy.

Hàn Lập khẽ hừ một tiếng, trên người đại phóng kim quang, hình thành một cái vòng bảo hộ màu vàng, trong đó luân chuyển từng đạo Thời Gian Pháp Tắc, cảm giác suy yếu trong người liền giảm đi không ít.

Giờ phút này Cừ Linh thi triển là Linh Vực chân chính, lực lượng Thời Gian Pháp Tắc cũng không thể hoàn toàn triệt tiêu ảnh hưởng của Linh Vực đối phương.

Ngũ Trảo Hôi Long bay ngược về phía sau, đỉnh đầu lóe lên hôi sắc, lại hiện ra vương tọa màu xám kia.

Trên vương tọa màu xám mỗi một đạo linh văn đều tỏa sáng, tỏa ra hôi sắc lóa mắt, phía sau nổi lên hình ảnh ba mặt kính.

Tấm gương đầu tiên tỏa sáng rực rỡ, tản mát ra hôi sắc loá mắt, mà mặt thứ hai cùng thứ ba tấm gương lại là ảm đạm không chút ánh sáng.

Hôi Long giơ móng vuốt lên điểm nhẹ, liền bắn ra một đạo tinh quang, chui vào trong mặt kính thứ hai.

Ông!

Tấm gương thứ hai cũng lập tức trở nên sáng tỏ không gì sánh được, bắn ra hắc quang cực kì chói mắt, hóa thành một thanh cự kiếm màu đen, chém xuống đầu Hàn Lập.

Cự kiếm màu đen tản mát ra một cỗ cường đại lực lượng pháp tắc, đây chính là pháp tắc để cho người khác phải cuồng loạn.

Nhưng cự kiếm màu đen vừa tiến vào phạm vi Linh Vực màu vàng của Hàn Lập, tốc độ liền giảm mạnh.

Thân hình Hàn Lập nhoáng một cái, liền nhẹ nhàng tránh khỏi cự kiếm màu đen.

"Quả nhiên là gia tốc thời gian..." Ngũ Trảo Hôi Long nhìn thấy cảnh này, trong lòng trầm xuống.

Vào thời khắc này, quanh người Hàn Lập chợt lóe lên Linh Vực màu vàng, như cá voi hút nước cuốn ngược về, rồi chui vào trong cơ thể của hắn.

Không có lực lượng thời gian hộ thể, miệng hắn khẽ rên lên một tiếng, nét mặt lộ chút thống khổ, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Ngũ Trảo Hôi Long nhìn thấy cảnh này, liền khẽ giật mình.

Nhưng không đợi nó kịp phản ứng, trong miệng Hàn Lập nhanh chóng ngâm niệm chú ngữ, sau lưng lóe lên kim quang,nổi lên hư ảnh Chân Ngôn Bảo Luân, tiến hành nghịch chuyển.

Lúc này trên thân Hàn Lập tiếp tục đại phóng kim quang, sau đó thân hình bỗng trở nên mơ hồ không rõ, hóa thành một đạo hư ảnh màu vàng, từ trong một mảnh mờ mịt mông lung bay về phía trước.

Khoảng cách giữa Hàn Lập cùng Ngũ Trảo Hôi Long rút ngắn nhanh chóng, trong tích tắc đã rút ngắn hơn phân nửa.

"Cái này..." Sắc mặt Ngũ Trảo Hôi Long đại biến, trong miệng rống to, toàn thân đại phóng hôi sắc, đang muốn làm gì đó.

Trên người Hàn Lập lại lóe lên kim quang, liền khuếch tán ra chung quanh, trong nháy mắt tiếp tục hóa thành một cái Linh Vực màu vàng to đến hai mươi dặm, lần này hắn quyết đánh tới cùng, động tác cực nhanh, lập tức bao phủ Ngũ Trảo Hôi Long không kịp né tránh vào trong.

Mỗi lần bị Linh Vực màu vàng bao phủ, tốc độ Ngũ Trảo Hôi Long lập tức giảm mạnh, ở phía sau Hàn Lập đuổi kịp theo nhanh chóng, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng rút ngắn.

Thần sắc Ngũ Trảo Hôi Long đại biến, bỗng nhiên há miệng ra.

Một đạo quang trụ màu xám bắn ra, bên trong mơ hồ có thể nhìn thấy vô số phù văn nhảy lên, dung nhập vào mặt sau mặt kính thứ ba trên vương tọa.

Mặt kính thứ ba rung lên, hiện ra từng đạo bạch quang.

Những bạch quang này mặc dù sáng tỏ, nhưng không phải sáng tỏ huy hoàng, mà lại một mảnh trắng bệch, giống như xương cốt bị phong hóa vậy, tản mát ra khí tức tử vong nồng nặc.

Hôi Long tiếp tục há miệng ra, phun ra một đoàn tinh huyết màu xám.

Tinh huyết mới ra khỏi miệng, đón gió biến thành một mảnh sương mù màu xám, thình lình ẩn chứa chín đạo tinh ti hôi sắc, chia ra bao vây ở ba mặt kính.

Ba mặt kính đồng thời rung lên, phát ra một cỗ lực lượng thôn phệ, trong nháy mắt liền hút tất cả sương mù màu xám vào trong.

Xuy xuy xuy!

Tam sắc quang trụ phun ra từ trong mặt gương từng đạo: xám, đen, trắng, lóe lên hóa thành mấy chục con long ảnh ba màu.

Mỗi một đạo long ảnh đều tương đương với Ngũ Trảo Hôi Long, tản mát ra ba cỗ cường đại lực lượng pháp tắc khác nhau.

Vèo!

"Yểm Long... Tru Tiên!" Ngũ Trảo Hôi Long vung lên vuốt rồng.

Vừa dứt lời, mấy chục đầu long ảnh ba màu bắn ra, đan xen vào nhau, hóa thành một tòa đại trận huyền ảo, bộc phát ra từng trận khí tức cường đại, đuổi theo oanh kích về phía Hàn Lập.

Long ảnh ba màu tạo thành đại trận tốc độ cực nhanh, cho dù bị Linh Vực màu vàng ảnh hưởng, nhưng so với Hàn Lập cũng không kém nhiều, chỉ một chút đã tới nơi.

Hàn Lập nhíu mày, sau đó hừ lạnh một tiếng, ống tay áo vung lên.

Ba thanh cự kiếm màu xanh dài trăm trượng hiện ra trước người hắn, mỗi một chuôi kiếm đều tỏa ra thanh quang lóa mắt, giống như ba mặt trời màu xanh, đúng là ba thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.

Mặt ngoài cự kiếm hiện ra từng đạo hồ quang điện màu vàng vô cùng to lớn, tản mát ra một cỗ khí tức hủy diệt.

Giờ phút này tu vi hắn đã tăng mạnh, số lượng Thanh Trúc Phong Vân Kiếm có thể điều khiển cũng tăng lên, đã có thể thoải mái thôi động ba thanh.

Hắn cong ngón búng ra, ba đạo tinh ti màu vàng bắn ra, đúng là sợi tơ Thời Gian Pháp Tắc.

Ba cây Tinh Ti pháp tắc mơ hồ dung nhập vào trong ba thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.

Thanh Trúc Phong Vân Kiếm lập tức đứng im, ngừng lại ở giữa không trung, trên thân kiếm tản ra thanh quang lóa mắt, rồi đột nhiên tỏa sáng gấp mấy lần, đồng thời trong thanh quang hiện ra kim quang loá mắt, để cho người ta khó mà nhìn thẳng.

Trên thân kiếm từng đạo to lớn Tịch Tà Thần Lôi cũng bỗng nhiên sáng lên, hóa thành từng lớp từng lớp to lớn lôi điện phù văn, vờn quanh chung quanh thân kiếm, khí tức lớn hơn lúc trước.

Ầm ầm!

Cự kiếm màu xanh đột nhiên rung động, bộc phát ra một cỗ kiếm khí cường đại gấp mấy lần trước, hư không cũng theo đó rung động ầm ầm.

Hai tay Hàn Lập bấm niệm pháp quyết, lập tức ba thanh cự kiếm chấn động lôi điện, huyễn hóa ra từng đạo lôi điện kiếm ảnh, bao trùm long ảnh trong đại trận, mãnh liệt xoắn vào.

Ầm ầm ầm!

Nương theo những tiếng nổ rung trời, tất cả long ảnh đều nổ tung, rồi bị quét sạch sành sanh.

Hàn Lập chỉ dừng lại một chút, sau một khắc tiếp tục điện xạ về phía trước, toàn thân đại phóng kim quang, Chân Ngôn Bảo Luân nhanh chóng nghịch chuyển.

Tốc độ của hắn tiếp tục tăng mạnh nhiều lần, thoáng chút mơ hồ, rồi bay vụt đến Ngũ Trảo Hôi Long ở cách xa mấy trăm trượng