Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 543: Phân tranh



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Một trảo của Giao Long ngăn cản Hàn Lập lại, sau đó không để ý hắn nữa, một long trảo khác lại rơi xuống, chộp đến phía hoa sen màu vàng.

Hàn Lập thấy vậy, đồng tử hơi co rụt lại.

Hắn tuy biết thực lực Giao Long màu đen này đáng sợ, nhưng hoa sen màu vàng thật sự là Linh vật vô thượng, tự nhiên không thể buông tha đơn giản như vậy.

Đang cân nhắc, hắn phất tay thu hồi bích ngọc phi xa, trên thân đại phóng kim quang, toàn bộ cơ thể hóa thành một đạo kim hồng, bay thẳng đến hoa sen màu vàng.

Kết quả hắn còn chưa kịp bay xa thì mặt đất phía trước đung đưa mãnh liệt, giống như địa chấn.

Thân hình Hàn Lập ngừng lại nhanh chóng, tiếp đó không nói hai lời thối nhanh lui sau, tốc độ so với lúc tới còn nhanh hơn.

"Ầm" một tiếng vang thật lớn!

Mặt đất phía trước nổ bể ra mãnh liệt, một cái vòi màu đen vừa thô vừa to vô cùng từ dưới đất vươn ra, cuốn đến hướng Giao Long màu đen giữa không trung.

Một cỗ man lực ngập trời từ trên cái vòi màu đen lan ra, nhấc lên một cỗ vòi rồng, Hàn Lập tuy đã cách đó mấy trăm trượng, nhưng thân thể như lá rụng trong cuồng phong, không tự chủ được bị chấn bay ra ngoài.

Lần này, toàn thân hắn như gặp phải trọng kích, hầu như muốn tan rã, nếu không phải hắn phản ứng rất nhanh, vả lại thân thể vốn cứng rắn vô cùng, sớm đã bị vỡ thành thịt nát rồi.

Hàn Lập bay ra ngoài mười dặm mới ổn định thân thể, sau đó lập tức nhìn lại phía trước, trong lòng cả kinh.

Cái vòi màu đen to lớn vô cùng, rõ ràng là một xúc tu màu đen vừa thô vừa to, to chừng ngàn trượng, phía trên hiện đầy từng cái giác hút màu đen cực lớn, giống như cánh tay yêu từ lòng đất vươn ra chống trời, bây giờ đang quấn lấy thân thể Giao Long màu đen.

Giao Long màu đen vốn hung hăng, giờ trước xúc tu giống như gà con bị lão ưng bắt, trong miệng phát ra tiếng thét động trời, ra sức giãy giụa, nhưng căn bản không làm nên chuyện gì.

Tiếng nổ lại liên tục vang lên, mặt đất phụ cận cũng nổ bể ra, lại chui ra mấy xúc tu màu đen độc nhất vô nhị như cột chống trời, nhao nhao cuốn về phía thân thể Giao Long màu đen, trong khoảnh khắc khốn trói nó lại.

"Cái này..." Hàn Lập chứng kiến tình cảnh trước mắt, trong lòng kinh hãi vô cùng.

Xúc tu màu đen này xuất hiện không có dấu hiệu báo trước, lấy thần thức khổng lồ của hắn cũng không phát hiện một tia manh mối nào.

Ầm ầm ầm!

Khắp đầm lầy đung đưa, một thân ảnh màu đen lớn vô cùng từ dưới mặt đất sau lưng Hàn Lập chậm rãi chui ra, là một đầu quái thú cực lớn khó có thể tưởng tượng.

Con thú này nửa thân trên giống như Tích Dịch, cái cổ thon dài, đỉnh đầu mọc ra mào đỏ tươi, giống như cái mào gà trống.

Nửa người dưới lại giống như Chương Ngư, mọc ra hơn mười xúc tu cực lớn, không biết là quái vật gì.

Cự quái này so với Giao Long màu đen thì lớn hơn mấy chục lần, thân ảnh khổng lồ che nửa màn trời, từng đám xúc tu màu đen cực lớn cuồng vũ, vòng quanh đầu Giao Long màu đen, đưa vào trong miệng.

Đầu Giao Long màu đen ở trong miệng quái thú giống như một con gà trống ngậm một con giun lớn.

Khí tức khổng lồ vô biên vô hạn từ trên thân quái thú màu đen tản mát ra.

Sắc mặt Hàn Lập đột nhiên trở nên trắng bệch như tờ giấy, trong lòng nổi lên tâm tình sợ hãi đã lâu không có.

Hắn bỗng nhiên quay người, toàn thân đại phóng kim quang, Chân Ngôn Bảo Luân sau lưng hiển hiện ra, nhanh chóng nghịch chuyển chuyển động.

Thân ảnh Hàn Lập đột nhiên hóa thành một đạo kim ảnh mơ hồ, điện xạ về hướng xa.

Quái thú màu đỏ tươi chớp mắt, một cái xúc tu màu đen bay cuộn ra nhanh như tia chớp, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi, vậy mà thoắt cái đuổi kịp Hàn Lập đã sớm thoát ra gần trăm dặm, nhanh như tia chớp quấn lấy thân thể hắn.

Trước mắt Hàn Lập là một màu đen, toàn bộ cơ thể đã bị xúc tu màu đen vây quanh ở bên trong.

Một cổ cự lực từ bốn phương tám hướng đè ép xuống, khiến cho xương cốt toàn thân hắn kêu răng rắc một hồi.

Hàn Lập kêu lên một tiếng buồn bực, toàn thân đại phóng kim quang, nghịch chuyển Chân Ngôn Bảo Luân trong nháy mắt đình chỉ chuyển động, sau đó đổi thành thuận chuyển.

Vô số gợn sóng màu vàng hiển hiện ra, lan tràn ra chung quanh, trong nháy mắt hình thành một khu vực gợn sóng màu vàng lớn ngàn trượng, bao phủ cả xúc tu màu đen vào bên trong.

Xúc tu màu đen bị gợn sóng màu vàng bao phủ giống như bị băng tinh màu vàng đông lại tại đó, cả xúc tu ngừng lại một lát, vậy mà không thể động đậy.

Quái thú màu đen gầm nhẹ một tiếng, trên xúc tu đại phóng hắc quang, kéo mãnh liệt một cái.

Khu vực gợn sóng màu vàng lắc lư kịch liệt, mắt thấy muốn vỡ vụn ra.

Ngay lúc này, một đạo lôi điện màu vàng hiện lên.

Gợn sóng màu vàng lóe lên rồi biến mất, xúc tu màu đen cũng khôi phục tự do, bay trở về trước người quái thú màu đen.

Quái thú màu đen mở xúc tu đang xoắn chặt ra, nhưng bên trong không có thân ảnh Hàn Lập, trong miệng nó phát ra một âm thanh kinh ngạc.

Giờ khắc này, cách đó vạn dặm loé lên lôi quang màu vàng, thân ảnh Hàn Lập hiển hiện ra, sắc mặt trắng bệch vô cùng, khóe miệng chảy ra một đạo máu tươi, một cái cánh tay bị cong quỷ dị, hiển nhiên đã bị bẻ gãy.

Hắn không để ý tới thương thế trên người chút nào, trên thân lần nữa hiện ra lôi quang màu vàng chói mắt, khuếch tán ra chung quanh hình thành lôi quang pháp trận.

Một âm thanh sét đánh nổ mạnh, thân ảnh Hàn Lập lần nữa biến mất vô tung.

...

Trên không một cánh rừng rậm rạp xanh biếc, từng đạo hồ quang điện màu vàng hiển hiện ra, ngưng tụ thành một cái lôi điện pháp trận.

Pháp trận loé lên trong hư không, thân ảnh Hàn Lập ở trong đó hiện ra.

Hắn nhìn chung quanh, thở ra một hơi thật dài.

Kim bạch quang mang từ bên hông và trên tay lóe lên, thân ảnh Kim Đồng cùng Tỳ Hưu hiện ra.

"Đại thúc, làm ta sợ muốn chết, vừa rồi là quái vật gì vậy..." Kim Đồng tựa hồ cũng bị hù cho khiếp vía, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

Tỳ Hưu không nói một lời, trong mắt cũng đầy vẻ kinh hãi.

"Không biết, hẳn là Man Hoang Chân Linh nào đó." Thần sắc Hàn Lập hơi ổn định lại, mở miệng nói ra.

"Man Hoang Chân Linh lại khủng bố như vậy sao? Ta tưởng rằng cũng tương tự như đầu Sa thú khổng lồ kia chứ." Kim Đồng chưa tỉnh hồn nói.

Hàn Lập không nói gì, ánh mắt lập loè bất định, không biết suy nghĩ cái gì.

"Tiểu Bạch, chẳng phải ngươi sinh ra ở Man Hoang hả, biết rõ nơi đây nguy hiểm như vậy còn mang bọn ta chạy loạn, muốn hại chết chúng ta sao?" Kim Đồng lập tức nhìn về phía Tỳ Hưu, tức giận nói.

"Lão đại, ta tuy xuất thân Man Hoang, nhưng vừa mới sinh ra không lâu đã bị Liệp hoang tu sĩ mang đi, hiểu rõ nơi này cũng không nhiều. Hơn nữa ta đã ký kết khế ước cùng chủ nhân, chủ nhân nếu như bị chết, kết quả của ta cũng sẽ không dễ chịu, làm sao dám làm loại chuyện này." Tỳ Hưu vội vàng giải thích.

Kim Đồng nghe vậy, cảm thấy cũng có lý, liền hừ một tiếng, không nói gì nữa.

"Xem ra chúng ta quá coi thường Man Hoang này rồi..." Hàn Lập thì thào tự nói, âm thầm cảnh giác.

Trước đó vài ngày hắn chạy đi tầm bảo, không gặp nguy hiểm gì lớn, trong lòng liền có chút coi thường, vừa rồi nếu không phải phản ứng nhanh, suýt nữa tiễn đưa tính mạng rồi.

Đang cân nhắc, hắn lật tay lấy ra một quả đan dược chữa thương ăn vào, lại phục hồi cánh tay bị gãy như cũ, ngẩng đầu nhìn Man Hoang vô tận phía trước, mày nhăn lại.

Vừa mới tiến vào Man Hoang không lâu, đã gặp Cự thú đáng sợ như thế, nếu xâm nhập sâu vào trong đó, không biết gặp phải nguy hiểm gì.

"Đại thúc, kế tiếp chúng ta nên làm gì?" Kim Đồng hỏi.

Hai tay Hàn Lập kết một cái pháp quyết, một khắc sau trong hư không hiển hiện từng sợi hào quang nhè nhẹ, ở giữa không trung ngưng tụ thành một trương quang ảnh địa đồ, phía trên chính là những khu vực trước kia bọn hắn đi qua, cùng đại bộ phận khu vực lặp lại bên trong các địa đồ.

Đây là hắn căn cứ địa đồ lấy từ Giao Tam lúc trước, kết hợp những địa đồ mua từ Nguyên Hoang thành, hợp lại mà thành đấy.

"Chúng ta đi nơi đây." Hàn Lập chỉ vào một khu vực đồi núi, mở miệng nói ra.

"Lộc Minh Chi Khâu..." Kim Đồng liếc nhìn chữ nhỏ ghi trên đó, thì thầm từng chữ.

"Căn cứ địa đồ đánh dấu, phiến khu vực này cách đây không xa, chỉ có một ít Man Hoang dị thú sinh tồn, cũng không phải quy mô bộ tộc gì, chúng ta trước đi nơi đây nghỉ ngơi một chút, về sau lại tính tiếp." Hàn Lập chậm rãi nói ra.

Sau đó, bàn tay hắn quơ qua một vòng, trương quang ảnh địa đồ lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Ngọc bích phi xa tái khởi độn quang, bay nhanh sát mặt đất, lướt về phương xa.

Đã có vết xe đổ trước đây, nên Hàn Lập thu hồi lòng khinh thị đối với Man Hoang, không tiếc tiêu hao Tiên Nguyên thạch mở ra toàn bộ cấm chế phi xa, cũng không dám tùy ý tìm kiếm bảo vật, như thế vô kinh vô hiểm bay hơn mười ngày, cuối cùng đã tới biên giới Lộc Minh Chi Khâu.

Tới gần nơi này, cả vùng đất rừng rậm rạp bắt đầu dần dần trở nên thưa thớt.

Bây giờ chính là đêm khuya, Hàn Lập lướt nhanh trên bầu trời, cũng có thể chứng kiến phía dưới có các dị thú hình thể cao lớn dữ tợn, hoặc đi trong rừng kiếm ăn, hoặc chém giết với thiên địch.

Ngoài ra còn có một ít dị thú cảm giác nhạy bén, đã nhận ra trên bầu trời khác thường, cả bọn há miệng gào thét, âm thanh chấn núi rừng.

Ánh mắt Hàn Lập trông về phía xa, thần sắc bỗng nhiên hơi đổi, lộ ra một tia nghi hoặc.

Mấy trăm dặm phía trước có từng trận dao động Linh khí mãnh liệt truyền đến, tựa hồ có nhiều người đang giao chiến.

Hàn Lập suy nghĩ một chút, bàn tay vung lên, thu bích ngọc phi xa vào.

Sau đó hắn lại lấy ra trương mặt nạ "Long Ngũ" mang trên mặt, toàn bộ cơ thể chớp động linh quang một hồi, sau đó biến thành một gã trung niên nam tử dung mạo chất phác, đồng thời cũng che lại khí tức bản thân, im hơi lặng tiếng bay đên hướng giao chiến hư hư thực thực kia.

Càng tới gần, Linh khí dao động phía trước cùng tiếng động lớn ầm ĩ càng lớn.

Đi tới một chỗ chưa đủ năm mươi dặm, Hàn Lập trực tiếp bay thấp xuống, tiến nhập một cánh rừng có cây cối thưa thớt, thân hình chớp liên tục đi tới phụ cận.

Chỉ thấy giữa một mảnh đất trống rộng rãi phía trước, có một đài cao chừng hơn một trượng, phía trên thiêu đốt hoả diễm hừng hực, chiếu rọi bốn phía một mảnh sáng ngời.

Mà ở hai bên đống lửa kia, đang có hai đám tộc nhân bộ dáng quái dị kỳ lạ hiếm thấy, đang chém giết lẫn nhau.

Trong đó một phương cùng loại nhân tộc, chỉ là thân hình cao gầy, vả lại cái cổ thật dài, từng cái đều cao hơn một trượng, làn da quanh thân có màu xanh sẫm, khóe miệng có hai cái răng nanh màu trắng dài đến nửa xích, lồi ra bên môi, bẻ ngoặt ra hai bên.

Ngược lại phương kia, hình dáng có chút dữ tợn kinh khủng.

Từng người bọn họ chỉ cao đến năm thước, hình thể cực rộng, nhìn thập phần mập mạp, làn da quanh thân có màu nâu xám, phía trên mọc lên một tầng giáp dày đặc, hầu như không có cổ, cái cằm và lồng ngực liền cùng một chỗ, bờ môi vừa rộng lại dày, thoạt nhìn giống như là một con cóc lớn đứng thẳng lên.