Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 402: Tả hữu song sứ



"Bị người cướp đi?" Ánh mắt Hàn Lập chớp động, thể hiện bộ dáng không tin.

"Xem ra tiền bối không tin những gì thiếp thân nói, nhưng đây là một câu chuyện hoàn toàn xác thực" Phạm phu nhân thu hồi vẻ tươi cười, cười khổ nói.

"Hai tháng trước, cửa hàng của bản môn tiếp nhận một cuộc giao dịch lớn, nếu nó thành công thì Diệu Âm môn của chúng ta trong vòng 10 năm không cần bất cứ một cuộc mua bán nào khác. Cho nên bổn môn đã thu toàn bộ hàng hóa trở về, do Uông bang chủ suất lĩnh hơn nửa số cao thủ của bản môn đi áp tải. Nhưng nửa đường lại bị một đám tu sĩ bịt mặt lao ra tập kích. Trong những người này tu sĩ Kết đan kỳ có đên năm, sáu người, hơn nữa mỗi người đều có tà pháp cao thâm, những người còn lại cũng phi thường am hiểu thuật liên thủ. Tệ môn chủ không địch lại chúng đã tử trận tại chỗ, hàng hóa trong Túi trữ vật cũng bị bọn chúng cướp đi. Về phần đệ tử trong bổn môn bị trọng thương hơn một nửa, nếu không phải hai vị trưởng lão khu động bí pháp liều mạng, sợ rằng đối phương một mẻ lưới diệt hết mọi người cũng không ai hay biết".

Nữ tử nói đến đây thanh âm trở nên nghẹn ngào, trên mặt tràn đầy vẻ tang thương.

"Sẽ không phải là Mã gia ra tay chứ!" Hàn Lập cơ hồ không cần suy nghĩ bật thốt lên.

"Không có khả năng! Mã gia chính là một trong tứ đại thương minh của Loạn tinh hải. Có nền tảng tốt như vậy, sao lại làm ra loại giết người cướp của này? Hơn nữa bằng thực lực của họ, với một chút hàng hóa như vầy cũng không đáng để họ hủy đi danh tiếng của mình!" Phạm phu nhân nhẹ nhàng lắc đầu, sắc mặt tái nhợt, cả người lộ ra vẻ nhu nhược vô lực.

Nhưng Hàn Lập cũng chỉ lạnh lùng nhìn nữ tử này một cái rồi không nói năng gì, một chút đồng tình an ủi cũng không thể hiện ra.

Thấy bộ dáng của Hàn Lập lạnh lùng như vậy, Phạm phu nhân không thể làm gì khác hơn là chậm rãi thu hồi vẻ bi thương của mình lại, tiếp tục mở miệng giải thích:

"Thanh Thiên lôi trúc vốn là trấn phái chi bảo của một tiểu tông phái, nhưng hiện tại môn phái này sa sút cực kỳ, chỉ còn lại duy nhất một vị truyền nhân. Cho nên cách đây không lâu đã bán cho Diệu Âm môn chúng ta. Mà tệ bang chủ lúc nào cũng mang theo nó ở bên người, định bụng chuẩn bị làm xong đợt mua bán này sẽ mang nó tới Thiên tinh thành đấu giá, không nghĩ tới lại bị tu sĩ khác cướp đi".

"Bất quá tệ môn chủ đối với đợt hàng hóa xuất môn lần này đã động thủ một ít tiểu tiết, do đó nơi những tu sĩ này cư trú được đệ tử bổn môn nhanh chóng truy xét ra. Nhưng trong đám tặc nhân này có không ít kết đan tu sĩ, chỉ bằng thực lực của bổn môn lấy cứng đối cứng muốn bắt bọn họ là chuyện không thể. Cho nên thiếp thân lần này ra ngoài, ngoại trừ muốn mua một ít hàng hóa ra thì còn muốn mời những vị tu sĩ tu vi cao thâm ra trợ giúp. Nhìn hai vị tiền bối pháp lực cao thâm, nếu nguyện ý ra tay trợ giúp, thiếp thân đại biểu tệ môn đem thanh Thiên lôi trúc này làm thù lao tặng cho hai vị, như vậy có được không?"

Nữ tử này sau một hồi vòng vo cũng đã nói ra ý định của nàng, làm cho Hàn Lập nghe xong thần sắc như thường nhưng ánh mắt lại chuyển động không ngừng, tựa hồ như đang suy tính điều gì.

Phạm phu nhân thấy vậy, biết Hàn Lập đang cân nhắc phân lượng lợi ích, vội nhanh chóng thêm vào một cái điều kiện nữa:

"Nếu tiền bối thấy thù lao còn ít, bổn môn nguyện ý tống tặng một vị nữ đệ tử còn hoàn bích (nguyên vẹn) làm tỳ nữ cho tiền bối, không biết ý tiền bối như thế nào?"

"Không có hứng thú!" Hàn Lập không chút đắn đo suy nghĩ lập tức cự tuyệt.

Nữ tử nghe xong, nhất thời cảm thấy tuyệt vọng.

"Thế thanh Thiên lôi trúc đó còn chưa bị luyện hóa sao! Còn có thể tiếp tục sinh trưởng không?" Hàn Lập nhẹ nhàng thở ra một hơi, đột nhiên nêu ra câu hỏi khiến cho nữ tử đối diện cảm thấy ngoài ý muốn.

"Chưa bị luyện hóa. Thanh Thiên lôi trúc này được tiểu môn phái đó tỉ mỉ giữ gìn hơn một nghìn năm, cho dù nhổ cả rễ ra thì tiếp tục nuôi dưỡng cũng không thành vấn đề. Chẳng lẽ tiền bối không muốn dùng nó để luyện chế pháp bảo mà lưu lại cấp cho hậu nhân sao? Nhưng loại Thiên lôi trúc này sinh trưởng cực kỳ chậm chạp, mỗi một nghìn năm mới cao thêm được một tấc, thật sự là rất khó để nuôi dưỡng" Nữ tử có chút kỳ quái hỏi.

Nghe xong những lời này, Hàn Lập cũng không có trả lời nghi vấn của đối phương mà ngược lại cúi đầu, tiếp tục lâm vào trầm tư suy nghĩ.

Đến lúc Triệu trưởng lão lộ vẻ không kiên nhẫn được nữa, hắn mới hạ quyết tâm nói: " Ngoại trừ thanh Thiên lôi trúc, trong số hàng hóa chúng ta muốn lấy thêm một kiện vật phẩm. Dù sao thì lần này cũng là ta và Khúc đạo hữu đồng loạt ra tay".

Hàn Lập thần sắc bình thản ra thêm một cái điều kiện.

"Không thành vấn đề, điều kiện này tệ môn có thể đáp ứng!"

Phạm phu nhân vừa nghe Hàn Lập đáp ứng ra tay, khuôn mặt lập tức tràn đầy xuân phong, cơ hồ không chút do dự đáp ứng điều kiện của Hàn Lập.

"Nếu như vậy, khi nào xuất phát, phu nhân phái người tới động phủ của ta báo tin. Động phủ của tại hạ chắc hẳn quý phái biết rõ!" Nói xong lời này, Hàn Lập bình thản đứng dậy.

Không đợi Phạm phu nhân nói thêm gì nữa, liền chắp tay cùng Khúc Hồn phiêu nhiên bước ra ngoài, cũng không đề cấp đến việc nữ tử đối với hắn sử dụng mỵ thuật.

Thấy Hàn Lập rời khỏi dứt khoát như vậy, đôi nam nữ của Diệu Âm môn có chút kinh ngạc, hai mặt quay lại nhìn nhau dò xét. Trong mắt Phạm phu nhân xuất hiện thần sắc phức tạp, khuôn mặt có chút trở nên âm lãnh.

Về tới động phủ, Hàn Lập cũng không ngồi yên trong phủ đợi Diệu Âm môn phái người tới mời hắn mà hắn qua động phủ của một vài vị kết đan tu sĩ quanh đấy nghe ngóng tin tức về Diệu Âm môn.

Đừng nói những người này còn chưa bao giờ nghe đến tên môn phái, thậm chí còn có vài người còn hay qua lại giao hảo với môn phái đó.

Cứ theo như lời bọn họ nói, Diệu Âm môn cũng chẳng phải là một môn phái buôn bán lớn trong chốn thương minh.

Bất quá môn phái này chủ yếu đều là nữ đệ tử, cho nên môn chủ cũng chỉ có thể là nữ đệ tử mới có thể đảm nhiệm.

Thực lực của Diệu Âm môn tại Loạn tinh hải cũng không được xem là cường đại, trong môn phái trừ môn chủ ra thì địa vị cao nhất cũng chỉ có tả hữu song sứ, đương nhiên cũng sẽ biết mời hai, ba vị Kết đan kỳ tu sĩ làm khách khanh trưởng lão trấn sơn.

Có thể xem nó thuộc loại thế lực bậc trung, chưa đủ cường đại để lên thượng tầng mà cũng hơn xa hạ tầng.

Bất quá cho dù có như vậy thì các thế lực bình thường cũng không dễ dàng trêu chọc tới môn phái này. Điểm nổi bật nhất ở Diệu Âm môn chính là những nữ tu sĩ xinh đẹp như hoa, đa tài đa nghệ. Thường xuyên những nữ môn hạ xuất sắc trở thành đối tượng cho cá thế lực tranh đoạt làm song tu bạn lữ, như vậy đạt được không ít sự trợ giúp của các thế lực ngoài sáng hoặc trong tối.

Nhưng mà điều Hàn Lập quan tâm nhất là việc làm ăn của môn phái này coi như cũng đúng đắn, thậm chí cũng chưa nghe đến ác tích nào mưu hại tu sĩ khác của môn phái này. Bất quá Hồ mỵ thuật của Diệu Âm môn tại Loạn tinh hải xem như cũng có chút danh tiếng, có không ít nam tu sĩ bị nữ đệ tử làm cho thần hồn điên đảo.

Làm xong việc thu thập tin tức, trong lòng Hàn Lập đối với Diệu Âm môn đại khái cũng có chút ấn tượng. Nếu cẩn thận tính kế thì nên buông tha nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không nỡ bỏ qua Thiên lôi trúc!

Xem ra không ra tay một lần thì không được!

Vì vậy hắn quay trở về động phủ, ngày đêm không ngừng gia tăng tốc độ luyện chế tam cấp khôi lỗi.

Nửa tháng sau, một đạo truyền âm phù từ bên ngoài bay tới tay Hàn Lập.

Khi hắn nhìn thấy cũng không vội vàng mà chậm rãi đi chuẩn bị, chỉ mang theo Khúc Hồn cùng hai đầu Huyết ngọc tri thù rời khỏi động phủ.

Ngay khi tới cửa thành Thiên tinh thành đã thấy thiếu nữ tên Liên nhi đứng đợi tự lúc nào, bộ dáng có vẻ sốt ruột.

Vừa thấy thân ảnh của Hàn Lập cùng Khúc Hồn, sắc mặt lập tức chuyển qua vui mừng, vội vàng chạy đến nói: "Hai vị tiến bối! Phu nhân bảo ta dẫn đường cho hai vị tới nơi tập trung, sau đó mới đồng loạt xuất phát".

Hàn Lập nghe xong gật đầu, không nói nhiều lời phun ra một lục hoàng kiếm, đem theo thiếu nữ này cùng phi hành lên trời.

Khúc Hồn cũng hóa thành một đạo hoàng mang bay theo.

Thiếu nữ tên Liên nhi này tựa hồ là lần đầu được người khác dùng pháp bảo mang theo phi hành lên trời nên trên tại kiếm quang của Hàn Lập tò mò nhìn xung quanh không ngừng, thỉnh thoảng lại chỉ cho Hàn Lập lộ tuyến.

Nhưng có khi ngẫu nhiên ánh mắt nàng tiếp xúc với ánh mắt Hàn Lập thì lại ngượng ngùng cúi đầu. Tại kiếm quang thiếu nữ đứng rất gần Hàn Lập, cơ hồ là dán sát vào người Hàn Lập.

Hàn Lập chỉ cẩn cúi đầu là có thể thấy cái gáy trắng như ngọc của thiếu nữ cùng mùi thơm dịu nhẹ của nữ nhân, làm cho hắn hưởng diễm phúc không nhỏ.

Thiếu nữ tựa hồ cũng phát hiện điều này, hai tai càng lúc càng trở nên đỏ hồng ngượng ngùng, khiến cho Hàn Lập cảm thấy có chút thú vị, không nhịn được tự cười thầm.

Trong lòng hắn đoán, Phạm phu nhân cho thiếp thân tỳ nữ bên cạnh nàng đi dẫn đường cho hắn, không phải là không biết hắn không sợ hãi mỵ công mà là chính thức sử dụng mỹ nhân kế.

Nghĩ như vậy, hắn âm thầm cười lạnh vài tiếng, làm càn cúi xuống ngửi mùi thơm từ cơ thể của thiếu nữ, khiến cho thiếu nữ thân thể run nhè nhẹ. Hai cái tai xinh xắn đã hoàn toàn chuyển qua màu hồng, trên mặt tựa hồ cũng lộ ra thần sắc kinh hoàng.

Bất quá cử chỉ làm càn của Hàn Lập cũng chỉ đến thế, cũng không có tiến thêm những cử động khác nữa. Điều này khiến cho thiếu nữ yên tâm, tiếp tục chỉ đường cho Hàn Lập.

Một khắc sau, Hàn Lập hạ thân xuống đỉnh núi của một đảo vô danh.

Trên phạm vi mười trượng đỉnh núi, ngoại trừ Phạm phu nhân cùng Triệu trưởng lão hai người ra còn có mười mấy người, hoặc ngồi xuống khoanh chân luyện khí, hoặc xì xào to nhỏ nói chuyện.

Trong những người này Kết đan kỳ có khoảng năm người, còn lại tất cả đều là tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ. Xem ra để triệu tập được những người này, Diệu Âm môn đã hao tổn không ít khí lực.

Phạm phu nhân vừa thấy thiếp thân thị nữ của mình đem Hàn Lập và Khúc Hồn đến thì không khỏi lộ ra sắc mặt vui mừng, nhẹ nhàng đi tới.

"Hai vị tiền bối đến thật là vinh hạnh cho tệ môn! Thiếp thân thay mặt giới thiệu mấy người cho tiền bối nhân thức một chút!" Nữ tử đưa đẩy ánh mắt nói.

Nói xong liền mang theo Hàn Lập cùng Khúc Hồn giới thiệu vài vị cường giả tu sĩ Kết đan kỳ cùng bốn tu sĩ Trúc cơ kỳ.

Nhưng có điều kỳ quái là ngoài giới thiệu những người này ra, Phạm phu nhân cũng không có giới thiệu cho Hàn Lập biết thêm một tu sĩ nào khác, ngược lại có chút thị uy, hướng tới một lục y nữ tử xinh đẹp đi tới.

Hàn Lập theo ánh mắt nữ tử này quan sát mới phát hiện ra ngoại trừ những tu sĩ Phạm phu nhân giới thiệu cho hắn thì những người còn lại tựa hồ đều lấy lục y nữ tử làm trung tâm.

Nữ tử này lông mày cong vút, mắt phượng lóng lánh, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa sát khí, chính là loại phụ nữ cao cao tại thượng. Bất quá đối với nam nhân mà nói, như thế này mới tạo cho người ta một ham muốn chinh phục.

Nữ tử này trông thấy Phạm phu nhân đi tới chỉ cười lạnh nhưng có chút kinh ngạc nhìn Hàn Lập và Khúc Hồn, liền quay đầu về phía sau thấp giọng nói với một vị trung niên tu sĩ, tựa hồ như không để ý tới Phạm phu nhân.

"Người đấy là ai?" Hàn Lập bình thản hỏi.

"Trác Như Đình, là Hữu sứ của bổn môn" Phạm phu nhân hừ lạnh một tiếng, có chút khó chịu nói.

"Ồ!"

Hàn Lập thản nhiên thốt lên, nhưng vẫn còn không kìm được quay qua nhìn nữ tử đó vài lần.

Điều này làm cho Phạm Tĩnh Mai lộ ra một chút bất mãn!

Hàn Lập không phải đối với Trác Như Đinh sinh ra hứng thù mà chỉ nghĩ, phong tư của nữ tử này có cái gì đó hết sức quen thuộc đối với hắn, không khỏi làm cho hắn lâm vào trầm tư.

Phạm phu nhân thấy vậy sắc mặt trầm xuống, xoay người qua Khúc Hồn lên tiếng.

Nhưng Khúc Hồn chỉ thản nhiên nghe nàng nói, thủy chung không nói lời nào, khiến cho nữ tử này không khỏi có chút bực mình.