Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 520: Ngũ sắc châu dữ tân Phệ Kim Trùng



Món đồ đó là một phần đuôi dài mấy trượng ngân quang lập lòe của cự quy kia.

Một món khác là nửa thanh quỷ đầu quải trượng, nhưng cũng ẩn chứa một lượng linh khí kinh người.

Xem ra trận chiến này, ai là người thắng cũng vô cùng khó nói

Sau khi trận lôi điện chấm dứt, bọn họ nói không chừng đã truy đuổi nhau rời khỏi vùng phụ cận hải vực này.

Dù sao thì Nguyên Anh kỳ cùng yêu thú cấp tám, vô luận là tu sĩ muốn diệt yêu thú lấy đan hay yêu thú muốn thôn phệ Nguyên Anh của tu sĩ, đều không phải là chuyện dễ dàng làm được.

Nếu mà không thể đánh lại thì cũng có thể chạy thoát một cách dễ dàng.

Hàn Lập nhìn hai món đồ trong tay, nét mặt hiện lên vẻ thận trọng.

Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi kiên quyết ném hai món đồ này xuống biển.

Cho dù nguy hiểm có thể không lớn nhưng Hàn Lập cũng không muốn bị những kẻ đang truy tìm hai món đồ này tìm đến mà tự chuốc họa vào thân.

Hắn đánh giá xung quanh một lần nữa, xác định vùng phụ cận không có tu sĩ cùng yêu thú, mới yên tâm mà hướng về hải vụ mà bay tới.

Cấm chế bên ngoài của động phủ vẫn như cũ. Hàn Lập lúc này mới buông bỏ sự lo lắng, nhanh chóng tiến vào bên trong.

Vốn trước khi cuộc chiến bắt đầu, Hàn Lập đã định rời khỏi hòn đảo này.

Nhưng sau khi thấy cuộc chiến của ba gã tu tiên cùng yêu thú, hắn đã thay đổi chủ ý.

Cự quy chưa nói đến sống chết, nhưng cũng đã bị thương nặng, cho dù sào huyệt của nó ở tại hải vực này đi nữa, thì trải qua lần này nó cũng sẽ không quay về lại.

Huống hồ tìm một hòn đảo nhỏ bí mật khác lại không hề dễ dàng. Cho dù tìm được, ai có thể chắc là chỗ đó không có yêu thú cấp cao chiếm cứ?

Do đó, nơi này ngược lại còn trở nên an toàn hơn.

Chẳng qua Hàn Lập cũng không muốn mạo hiểm, một hơi bày ra trên đảo mấy cái ảo trận, còn tại ngọn núi nơi mà hắn xây dựng động phủ thì bố trí cấm chế che dấu.

Nếu mà sau này có cường địch xâm lấn, hắn cũng có cơ hội bỏ chạy.

Làm xong mọi chuyện, Hàn Lập mới yên tâm mà quay về chỗ ở.

Hắn thực không biết. Ngày đó, trận đại chiến mà hắn chứng kiến, là mồi lửa cho cuộc chiến giữa yêu thú và tu sĩ tại Loạn Tinh Hải sau này.

Bộ tộc Giao Long ở Loạn Tinh Hải bị chọc giận, cũng tham gia vào trận tuyến yêu thú cấp cao đồ sát tu sĩ nhân loại.

Chính vì thế mà tu sĩ nhân loại bị tổn thất rất lớn!

Hàn Lập thấy khoảng thời gian sau đó động phủ bình yên không việc gì. Không bao lâu sau, hắn dã đem cuộc đại chiến ngày đó vứt vào dĩ vãng.

Hiện tại hắn vì việc săn yêu thú trong tương lai mà chuyên tâm chế tạo một số khí cụ bố trận. Hiện tại phải đối phó với yêu thú cấp sáu, cấp bẩy nên hắn cũng không dám có chút khinh thường.

Trong thời gian này, Phệ Kim Trùng sau khi thôn phệ lẫn nhau xong thì đã đẻ trứng.

Hàn Lập trong lòng vô cùng vui mừng, nhưng khi hắn nhìn thấy trứng của Phệ Kim Trùng lại vô cùng ngạc nhiên.

Mặc dù lớp vỏ bên ngoài trắng bóng nhưng lại xuất hiện một số điểm màu đen, rất đáng chú ý.

"Cái này là…"thấy việc này, Hàn Lập nảy sinh một ý niệm trong đầu, chẳng lẽ lũ Phệ Kim Trùng này đã tiến cấp đến thời kì thành thục. Nhưng ngay lập tức hắn lại phủ nhận điều này.

Theo hắn suy đoán thì trước kia mặc dù uy lực của kim trùng tuy không nhỏ, nhưng khoảng cách đạt đến bất tử thân như trong truyền thuyết còn rất xa. Chắc chắn không thể tiến hóa nhanh như vậy được.

Vì thế, Hàn Lập lại có một suy đoán khác trong lòng. Hắn nghĩ tới việc thôn phệ Thiết Hỏa Kiến trước đây.

Chẳng lẽ vì thôn phệ Thiết Hỏa Kiến, nên đã bắt đầu sinh ra việc tiến hóa ngoài dự đoán.

Hàn Lập lòng tràn ngập hiếu kỳ.

Tuy nhiên, mấy cái trứng này lại đang trong quá trình ấp, dựa theo kinh nghiệm của hắn thì có lẽ cần khoảng thời gian một năm nữa.

Hắn không chút do dự, kềm chế nỗi chờ mong trong lòng mà họa ra Khống Thần pháp trận, đem toàn bộ chỗ trứng này tiến hành lấy máu nhận chú.

Sau đó, Hàn Lập mới thuận tiện hướng tới động của Kim Ti Tằm bên cạnh để xem xét.

Hiện tại thì Kim Ti Tằm ngoại trừ hai con ăn Ngũ sắc châu còn sống ra thì số còn lại cho dù có linh dược tục mệnh cũng dần dần chết đi.

Cho dù hai con còn lại này bởi vì dược lực kì diệu mà còn sống đến nay, nhưng cũng không hề có chút dấu hiệu chuyển biến tốt nào.

Đến lúc này, Hàn Lập cũng hoàn toàn mất hết hy vọng. Hắn cố ý chuẩn bị một ít Nghê Thường Thảo cho hai Kim Ti Tằm này ăn xem thử có tác dụng như Phệ Kim Trùng mà sinh ra một ít trứng.

Hiện tại Hàn Lập cũng khẳng định Ngũ sắc châu này dù không phải là Bổ Thiên Đan thì cũng có ích cho thân thể, không có hại gì.

Qua nửa tháng, Hàn Lập đã luyện chế xong toàn bộ khí cụ bố trận.

Tiếp đó, hắn mang Nghê Thường Thảo cho Kim Ti Tằm ăn vào, còn bản thân hắn thì tiến hành bế quan, dùng thử ngũ sắc châu xem sao.

Ngoại trừ mấy viên dùng lúc trước, hiện tại trong tay Hàn Lập còn sáu viên.

Khoanh chân ngồi trong phòng bế quan, mắt nhìn cái hộp đựng châu, Hàn Lập phi thường bình tĩnh.

Một khi hắn đã có chủ ý, hắn sẽ không bao giờ do dự, hắn nhanh chóng cầm lên một hạt bỏ vào trong miệng.

Ngay sau đó, nét mặt Hàn Lập lộ ra một tia kinh ngạc.

Hạt châu vô cùng cứng nhưng sau khi cho vào miệng lại trở nên vô cùng mềm mại, có chút khó chịu nhưng lại rất dể dàng nuốt vào trong bụng.

Trong đan điền dâng lên một cỗ nhiệt khí khác thường.

Hàn Lập chau mày, dùng thần thức quan sát bên trong thân thể.

Ngũ sắc châu trong bụng hoàn toàn không có chút tổn hại gì, hơn nữa lại còn phát ánh sáng mờ nhạt.

Thấy tình hình này, Hàn Lập hơi trầm ngâm, sau đó hai tay bắt pháp quyết.

Một cỗ khí màu xanh nhẹ nhàng tỏa ra từ kim đan, bao lấy viên châu, từ từ luyện hóa.

Hơi ấm ban đầu bỗng chốc trở nên vô cùng nóng bỏng!

Hàn Lập nhắm chặt hai mắt, tiến vào nhập định.

Hai tháng sau, viên châu đã bị Hàn Lập đùng đan hỏa luyện hóa hết, nhưng Hàn Lập lại không cảm nhận được chút biến hóa nào trong cơ thể.

Chần chừ một chút, Hàn Lập lại bắt đầu luyện hóa hai viên ngũ sắc châu khác.

Đảo mắt, thời gian đã nhanh chóng trôi qua nửa năm.

Khi Hàn Lập xuất quan, sáu viên Ngũ sắc châu đều đã bị hắn luyện hóa hết.

Lúc này, hắn mơ hồ nhận thấy bản thân đã có thể hấp thụ thiên địa linh khí cùng vận chuyển linh lực so với trước kia nhanh hơn một chút. Tuy không rõ ràng nhưng lại khiến Hàn Lập mừng rỡ như điên.

Dù sao hiệu lực của mấy viên Ngũ sắc châu này, cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Ngay khi bước ra khỏi phòng bế quan, Hàn Lập múc lấy một chút nước lạnh ở trong máng xối.

Kim Ti Tằm quả nhiên sau khi ăn vào Nghê Thường Thảo, đích xác là có sinh trứng, nhưng số trắng này đều là trứng chết, không có lấy một quả còn sống.

Đôi Kim Ti Tằm sau khi sinh trứng cũng chết đi.

Điều này khiến cho Hàn Lập đứng bên ngoài trùng thất, nhìn số trứng này không còn gì để nói!

Mặc dù bị một cú sốc lớn, nhưng Hàn Lập cũng không phải là không có thu hoạch.

Tối thiểu, hắn cũng đã có thể nghiệm chứng được tác dụng của Nghê Thường Thảo.

Trước nay hắn cũng hoài nghi, loại linh thảo này có tác dụng đề cao năng lực sinh sản của yêu thú cấp cao, nhưng lại hoàn toàn không có cơ hội kiểm chứng.

Hôm nay xét theo tình trạng của Kim Ti Tằm thì tám chín phần là đúng như thế.

Càng là yêu thú cấp cao thì khả năng sinh sản lại vô cùng khó khăn, khó trách tại sao yêu thú cấp cao lại phát cuồng như thế khi thấy loại linh thảo này.

Tục ngữ nói quả là không sai. Họa phúc tương y (Họa luôn đi liền với phúc)!

Đúng lúc Hàn Lập đang vì chuyện của Kim Ti Tằm mà buồn bực, thì trứng Phệ Kim Trùng mấy ngày sau bắt đầu nở.

Kết quả sau khi trứng nở khiến cho Hàn Lập một phen ngạc nhiên.

Phệ Kim Trùng sau khi nở ra, hình dáng so với trước kia cũng không có gì biến hóa. Nhưng màu vàng trên thân ngoại trừ điểm những đốm màu bạc thì còn xuất hiện những đốm màu đe,.hơn nữa linh khí trên người chúng cũng làm cho Hàn Lập cảm thấy hơi khác so với lúc trước.

Hiện tại Hàn Lập hoàn toàn có thể khẳng định, Phệ Kim Trùng này xuất hiện biến hóa như thế hoàn toàn là do đời trước thôn phệ Thiết Hỏa Kiến mà ra. Chúng so với Phệ Kim Trùng bình thường có chút khác biệt.

Cụ thể có cái gì khác biệt, Hàn Lập phải thử nghiệm mới biết được.

Vì thế, hắn lấy một túi linh thú đựng Phệ Kim Trùng, rồi trở lại mất thât.

Nửa ngày sau, khi Hàn Lập trở lại thì khuôn mặt không dấu được vẻ hưng phấn.

Uy lực của Phệ Kim Trùng mới này vượt ngoài sự dự đoán của Hàn Lập. Hiện tại hắn đối với việc ra biển săn yêu thú càng thêm tin tưởng.

Tuy nhiên, Hàn Lập còn muốn nghiên cứu một chút về các linh kiện khôi lỗi lấy được trong Hư Thiên điện. Nhưng phỏng chừng không thể chỉ trong vài năm là có hiệu quả, nên đành tamk thời từ bỏ.

Thay vào đó, hắn chuẩn bị ra biển thu thập yêu đan của yêu thú cấp cao.

Khí cụ bố trận và Nghê Thường Thảo, tất nhiên là hắn phải mang theo. Huyết Ngọc Tri Thù và Đề Hồn cũng không thể lưu lại, khẳng định là sẽ có có hội dùng tới.

Nhưng bên trong động phủ này còn có rất nhiều linh thảo. Đặc biệt là Cửu Khúc Linh Sâm. Hàn Lập có chút lo lắng nhưng vẫn quyết định không nên mang theo!

Dù sao lần ra ngoài này, hắn cũng không biết bao lâu mới có thể quay trở lại. Cửu Khúc Linh Sâm là thực vật nên không thể rời đất quá lâu được.

Vì lí do đó, sau khi cân nhắc một hồi, Hàn Lập quyết định để lại nửa số Phệ Kim Trùng mới tại động phủ.

Cấp cho chúng nó mệnh lệnh, chỉ cần có yêu thú hay là người tu tiên xâm nhập, lập tức tiêu diệt.

Do đó, chỉ cần không phải là tu sĩ Nguyên Anh kỳ hoặc là yêu thú cấp tám tiến vào thì nơi này hoàn toàn an toàn.