Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 622: Quỷ ảnh Đề Hồn



"Những lời của sư huynh có lý. Nhưng, bởi Đỗ Đông có Hàn nguyệt luân, tiến vào đến cuối cùng cũng không phải là ngạc nhiên. Nhưng gã Hàn Lập kia thì là thế nào? Lẽ nào cũng có cao cấp pháp khí? " Trung niên nhân ria mép lại hỏi.

"Điều này thì không phải. Tuy không biết Hàn sư điệt này có cao giai pháp khí không, nhưng vị sư điệt này ra tay rất hào phóng" Trên mặt Trúc Cơ Hậu Kỳ nam tử có chút cười khổ nói.

"Ý gì thế? Tỷ thí và ra tay hào phóng có quan hệ gì?" Lần này đến lượt lão giả có bộ mặt vàng vọt, có chút hưng phấn hỏi.

"Vị Hàn sư điệt này tại tràng đấu đầu tiên, trong nháy mắt phóng ra hơn ba mươi tấm Hoả đạn phù, khiến đối thủ ngay cả pháp khí cũng chưa kịp xuất thì vòng bảo hộ đã vỡ nát mà bại. Ở mấy trận sau đó, thì lại thi triển ra vũ kỹ của thế tục và một loại thủ pháp thao túng hoả diễm rất xảo diệu, hơn nữa có sự trợ giúp của phù, miễn cưỡng đả bại đối thủ để giành thắng lợi" Nam tử lên tiếng giải thích.

"Vũ kỹ và thủ pháp không cần nói tới, cái này không có gì kỳ quái cả. Có rất nhiều người khi gia nhập môn phái đều có bản lĩnh riêng. Nhưng trong nháy mắt dùng nhiều phù như thế, đích xác là cần không ít linh thạch, đối với bọn ta mà nói thì không là gì cả, nhưng với một đệ tử Luyện Khí Kỳ như hắn, chính là có chút xa xỉ. Đã kiểm tra qua vị đệ tử này chưa?" Sắc mặt lão giả râu trắng hơi trầm xuống hỏi.

"Kiểm tra rồi. Nghe mấy đệ tử cấp thấp có giao tình với hắn nói, người này tuy là một vị tán tu, nhưng hình như tinh thông thuật chế phù, cũng có chút gia thế. Cho nên mới có thế phóng tay sử dụng nhiều phù cấp thấp như thế" Thanh niên cung kính trả lời.

"Ồ, như vậy cũng đúng. Xem ra, hai người này đều không có vấn đề gì. Nhưng, nếu người này biết một chút về thuật chế phù, chính là phải sang Hoả Vân Phong mới có chút thích hợp" Lão giả râu trắng thần sắc hoà hoãn, nhỏ giọng nói.

"Phùng sư huynh, lời này không đúng rồi. Thiên Tuyền Phong chúng ta cũng có đệ tử tinh thông chế phù, dìu dắt một chút người này vẫn là việc có thể làm được. Đoạn sư huynh, người sẽ không thật sự nhận người chứ!" Tu sĩ họ Tân mỉm cười nói.

"Ha ha! Đệ tử chế phù của Hoả Vân Phong thêm một người không tính là nhiều, ít đi một người không tính là ít, sẽ không nhận đệ tử của Tân sư đệ đâu" Hồng sam tu sĩ phất tay, đĩnh đạc nói.

Nhất thời trung niên nhân họ Tân cười không nói gì.

Thời gian tiếp theo, mấy tu sĩ Kết Đan Kỳ lại thảo luận một chút về sự vật trong tông rồi ai nấy cáo từ rời đi.

Hàn Lập đã trở về động phủ của mình ở tiểu thạch sơn, thần sắc ít khi ngưng trọng như thế, đứng ở ngoài linh thú thạch thất, ánh mắt không ngừng loé động nhìn vào trong thạch thất.

Trước đó không lâu, khi gã vừa kết thúc vòng tỷ thí cuối cùng, trong lúc đang luận đàm cùng mấy vị đệ tử Thiên Tuyền Phong đến chúc mừng gã giành thắng lợi, Minh hồn châu trong cơ thể bỗng nhiên bắt đầu nóng rực lên, điều này khiến Hàn Lập cả kinh, nhưng lập tức liền tỉnh ngộ, đấy là Đề hồn thú trong động phủ cuối cùng đã tiến cấp rồi, đang kêu gọi gã.

Hàn Lập hết sức vui mừng. Tự nhiên sẽ không nói nhiều với đám đệ tử Thiên Tuyền Phong nữa, vội vàng cáo từ xong, lập tức quay về động phủ. Kết quả khi gã đã đứng ở bên ngoài linh thú thất, liền bị tình hình bên trong thạch thất doạ cho một cú.

Chỉ thấy bên trong thạch thất, không biết từ lúc nào biến thành ảm đạm vô quang, âm u khủng bố, khắp nơi đều là quỷ khí đen sì bay khắp bốn xung quanh, ẩn chứa vô số băng hàn âm khí, từ trong thạch thất tràn ra ngoài

Đề hồn thú đã không thấy bóng dáng đâu, còn ở một góc trong thạch thất lại xuất hiện một đồ vật có dạng kén hình tròn cao hơn một trượng, đen sì phát sáng, trên bề mặt ẩn chứa quang mang màu đen đang lưu chuyển chớp động, phảng phất như đang nuôi dưỡng cái gì đó.

Hàn Lập không cần suy nghĩ cũng đoán được, Đề hồn thú chính đang ở bên trong cái kén màu đen.

Trong lòng gã có vài phần hưng phấn, đồng thời trên mặt cũng có thêm vài phần cẩn thận.

Hàn Lập không mạo muội tiến vào trong thạch thất. Suy nghĩ một hồi, liền khoanh chân ngồi xuống bên ngoài linh thú thất.

Dựa vào những gì trước đây gã đọc được ở trong điển tịch, khi linh thú tiến hoá, tu sĩ là chủ nhân của nó tốt nhất là chờ đợi ở bên cạnh, không nên rời đi, nhưng cũng không nên dễ dãi mà nhúng tay vào quá trình tiến hoá của linh thú. Trừ phi linh thú tiến hoá thất bại, tính mạng bị đe doạ, lúc đó mới nên ra tay cứu giúp.

Lúc này gã, chuẩn bị dựa theo những lời đó mà làm.

Trong khi còn đang thắc thỏm không yên trong lòng,thời gian đã chậm rãi trôi qua.

Dựa theo tính toán ban đầu của Hàn Lập cho rằng ít nhất cũng mất vài ngày công phu, Đề hồn thú mới tiến hoá xong, phá kén mà ra. Nhưng không ngờ tới, gã chỉ ngồi ở ngoài thạch thất đến buổi sáng ngày thứ hai, cái kén màu đen đã sinh dị biến.

Vốn dĩ đang ngồi dưới đất, nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe thấy một tiếng trong trẻo của âm thanh vỡ nát, tuy thanh âm rất thấp, nhưng trong lòng gã cực mừng rỡ, mở to hai mắt.

Chỉ thấy trong thạch thất trước mặt, âm hàn quỷ khí giống như bị cái gì đó mạnh mẽ hút đi, bay thẳng đến một góc trong thạch thất, nơi đó chính là vị trí của cái kén đen.

Tiếp đó hắc quang bên trong thạch thất bắt đầu phát sáng chói cả mắt, Hàn Lập theo bản năng nhắm chặt hai mắt, tiếp đó có một tia khí tức quen thuộc, nhưng lại có cả chút xa lạ, đột nhiên xuất hiện bên trong thạch thất.

Hai hàng lông mày của Hàn Lập cau lại, không cần suy nghĩ đứng bật dậy, hai tay hướng về phía cửa đá phất một cái, cửa đá của linh thú thất mở toang ra.

Đứng ở bên ngoài cửa, hai mắt Hàn Lập đảo qua, chỉ nhìn thấy cái kén đen đã phân thành hai mảnh, bên trong trống rỗng.

Ở các góc khác của thạch thất, không hề có bất kỳ thứ gì.

Hàn Lập ngẩn người, đang muốn phóng thần thức ra để thám thính thêm, thì hắc quang xuất hiện từ một góc trống không của thạch thất, tiếp đó là một tiếng kêu nhỏ vang lên, sau đó một đạo hắc ảnh bắn thẳng đến, Hàn Lập cả kinh, thân hình định né qua một bên, nhưng trong lòng chợt nhớ tới gì đó liền đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Kết quả một đồ vật nhỏ xíu lạnh như băng, nháy mắt bay vào trong ngực Hàn Lập, sau đó bị gã tóm được.

"Đây là?" Hàn Lập nắm chặt đồ vật nhỏ xíu ở trước mắt, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.

Xuất hiện trên tay gã, là một con khỉ nhỏ đẹp mê người to bằng nắm đấm, không nghi ngờ gì đây chính là Đề hồn thú sau khi tiến hoá. Mà sau khi ngắm qua, ngoại trừ lông mao trên thân từ màu trắng bạc biến thành đen nhánh ra, các bộ phận khác cơ hồ đều không có gì thay đổi.

Nhưng sau khi cẩn thận ngắm lại vài lần, Hàn Lập rốt cuộc lại phát hiện được hai chỗ có dị biệt so với lúc trước.

Dưới mũi của Đề hồn thú, chính giữa hai lỗ mũi, có xuất hiện thêm một cái lỗ nhỏ khác, nếu không để ý nhìn qua loa căn bản không phát hiện ra chỗ dị thường.

Đề hồn thú này có thể khắc chế được quỷ hồn lệ phách, đều dựa vào lệ hồn quang được phun ra từ mũi của nó, lẽ nào mũi thêm một cái lỗ nữa, con mãnh thú này liền lợi hại thêm một chút nữa so với trước đây?

Hàn Lập có cảm giác dở khóc dở cười, song trong lòng vẫn có một tia chờ mong!

Còn dị thường khác của Đề hồn thú, chính là phần lông trên lưng của con thú này, không biết từ lúc nào xuất hiện một đồ án ác quỷ màu máu tươi, phảng phất như hình ảnh của quỷ.

Mà ác quỷ ở trong đồ án, đầu có một cái sừng, có ba con mắt, tuy trông rất mờ nhạt, nhưng lại rất sống động, người khác nhìn vào một lúc, liền có một cảm giác áp bức do sự hung lệ dữ tợn của nó.

Ngân Nguyệt đối với sự tiến hoá của Đề hồn thú, cũng tấm tắc không dứt về sự kỳ lạ đấy, nhưng cũng không đưa ra được ý kiến hữu dụng nào cả.

Do duyên cớ đã luyện hoá Minh hồn châu, con thú này rõ ràng là thân thiết hơn nhiều với Hàn Lập, không ngừng đem cái đầu đầy lông mượt mà, cọ cọ không ngừng vào vạt áo của Hàn Lập.

Còn Hàn Lập một tay đang nâng đầu con ô hắc tiểu hầu này, trong lòng mơ hồ có một cảm giác rất vi diệu là hiểu được hết những hỉ nộ ái ố của đối phương, không khỏi bật cười.

Gã rất hứng thú với con thú này, đùa nghịch với nó một lúc, thấy nó tựa hồ có chút kêu ha ha mệt mỏi rồi, liền cẩn thận đem nó thu vào trong Túi linh thú.

Sau khi rời khỏi linh thú thất, Hàn Lập lại đi sang trùng thất cách đó một vách, kim ngân sắc Phệ kim trùng ở bên trong đến hôm nay chỉ còn lác đác hơn mười con, bọn chúng đã thôn phệ lẫn nhau rất nhiều rồi, đang trong quá trình chuẩn bị sinh sản.

Nhìn thấy lần này rõ ràng giáp trùng còn to hơn trước kia đến ba phần, mặt gã lộ rõ vẻ hài lòng, sau đó rời khỏi trùng thất, rồi đi vào tịnh thất bắt đầu tu hành như thường lệ.

Ngày đó sau khi giành được thắng lợi trong cuộc tỷ thí tuyển chọn, vị trọng tài tuyên bố thắng lợi cuối cùng đã nói với gã, những đệ tử trúng tuyển như bọn gã có thể từng người từng người một tiếp nhận chỉ điểm của mấy vị tu sĩ Kết Đan Kỳ, nhưng trước lúc đó, bọn gã chỉ có thể tự tiến hành khổ tu, còn chỉ điểm của tu sĩ Kết Đan Kỳ, cũng chỉ có thời gian vài ngày mà thôi, còn khi nào tới lượt gã, sẽ dùng Truyền âm phù thông tri cho gã.

Đối với chỉ đạo của tu sĩ Kết đan kỳ, Hàn Lập không có chút quan tâm. Cho dù thực sự có thông tri cho gã, lúc đó gã ứng phó vài ngày là được rồi. Hiện tại hai tay gã đang cầm Linh nhãn chi ngọc, yên lặng tu luyện trong mật thất.

Còn về khí linh Ngân Nguyệt kia cũng đã được phóng thích ra ngoài, đang tu luyện ở cách đó một bức tường.

Nói thêm một chút, Ngân Nguyệt dựa vào thân thể chiếm được tiến hành tu luyện, thực sự có chỗ không thể ngờ tới.

Dựa theo những lời mà Ngân Nguyệt đã nói, tu vi khí linh của nàng ta tuy có tu vi của Kết Đan Hậu Kỳ, nhưng vì chiếm lấy thân thể của Yêu hồ, nên chỉ có tu vi của yêu thú cấp thấp, thậm chí chỉ là mới bước vào cánh cửa cấp một của yêu thú mà thôi.

Cho nên nàng ta tuy có thể lợi dụng thân thể của Yêu hồ để phát huy ra tu vi kinh người, nhưng thời gian kiên trì rất ngắn, hơn nữa vĩnh viễn không có cách nào thông qua tu luyện để khí linh dựa vào tu vi mà tăng thêm một phần nào đó. Còn tu vi của Yêu hồ mặc dù còn thấp, nhưng sau này có thể chậm rãi tăng tiến nhờ tu luyện, đây mới là điều mà sau này nàng ta dựa vào để an thân lập mệnh.

Cho nên Ngân Nguyệt sau khi chiếm được thân thể của Yêu hồ, phục dụng đan dược cấp thấp do Hàn Lập cung cấp, tu vi hồi phục với tốc độ kinh người, tăng nhanh từng ngày.