Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 811: Cương Ngân Sa



Dưới ánh mắt chăm chú của Hàn Lập, phi đao trảm một kích lên thạch bích, lóe lên bạch mang chói mắt.

Vì cảm ứng được nên sắc mặt Lỗ Vệ Anh khẽ biến, lập tức thu hồi phi đao.

Hàn Lập nhìn vào chỗ chém thì chỉ thấy xuất hiện một vết đao mờ nhạt sâu khoảng một tấc, ngoài ra trong đó còn có một số điểm ngân quang lờ mờ ẩn hiện.

"Đây là…?" Vẻ kinh ngạc trên mặt lão giả chợt lóe lên, vội vàng tiến lên trước vài bước, đi tới chỗ vết đao, cẩn thận quan sát.

"Cương Ngân Sa? Trong thạch bích này có quặng mỏ Cương Ngân Sa!" Lão giả sau khi quan sát một lát thì thanh âm khẽ run lên nói.

Nghe được ba chữ "Cương Ngân Sa", thần sắc Hàn Lập đại biến. Hắn đồng dạng tiến lên phía trước, đưa tay sờ lên vết đao nọ, cẩn thận xem xét.

"Tất nhiên Hàn Lập đã nghe nói qua tài liệu Cương Ngân Sa. Nó có thể khảm nhập vào pháp bảo để gia tăng độ chắc chắn. Nghe nói hiệu quả chỉ thấp hơn Luyện Tinh một chút mà thôi."

Tài liệu này bản thân nó cũng cực kỳ cứng rắn. Pháp bảo khó lòng làm tổn thương. Vô luận ở Loạn Tinh Hải hay là Thiên Nam đều là một thứ gần như đã tuyệt tích.

Khó trách phi đao của Lỗ Vệ Anh trảm tới mà cơ hồ không có chút hiệu quả nào.

Hàn Lập ngưng trọng xem đao ngân một hồi rồi đột không nói gì khoát tay. Hơn mười thanh tiểu kiếm lấp lánh thanh quang từ trong tay áo bắn ra, hóa thành những đạo thanh mang bắn thẳng đến khối thạch bích.

Hai người Nam Lũng Hầu đầu tiên là ngẩn ra nhưng lập tức hiểu rõ dụng ý của Hàn Lập.

Chỉ nghe âm thanh đinh đinh đang đang vang lên một loạt rồi trên thạch bích hiện ra hơn mười lỗ kiếm sâu tầm một tấc. Trong từng lổ kiếm đều có một chút ánh ngân quang khẽ lấp lánh.

"Đúng thật là Cương Ngân Sa. Hơn nữa cả tòa thạch bích này đều được trộn lẫn Cương Ngân Sa nhưng mật độ không đều. Xem ra cũng không phải do bàn tay con người kiến tạo mà do bản thân thạch bích ẩn chứa trong mình một mỏ quặng loại tài liệu này." Trên mặt Hàn Lập lộ ra một tia kinh ngạc nhưng vẫn không nhanh không chậm nói.

Nhìn thấy phi kiếm của Hàn Lập lại có thể đánh vào thạch bích sâu hơn mấy lần so với phi đao của mình thì sắc mặt hai người Nam Lũng Hầu hơi đổi.

Nhưng lão giả họ Lỗ vừa nghe lời này xong thì trong mắt liền xuất hiện vẻ tham lam. Lão nhìn chòng chọc vào thạch bích, không hề nói một câu.

Trên măt Nam Lũng Hầu cũng lộ ra một tia lửa nóng nhưng sau khi suy nghĩ một lúc thì thần sắc dần dần khôi phục lại như thường.

"Chúng ta đi thôi! Trước tiên vào nội cốc tìm kiếm bảo vật đã." Nam Lũng Hầu trấn định nói.

"Đi sao? Cương Ngân Sa này là bảo vật khó tìm. Hay là chúng ta trước tiên kiếm một ít rồi hẵng nói?" Lão giả chần chờ một chút, không nỡ nói.

"Lỗ huynh, ngươi lúc này sao lại hồ đồ như thế! Cương Ngân Sa này cứng rắn đến mức nào thì ngươi cũng mới vừa tự mình chứng kiến rồi đó. Đừng nhìn nơi này có cả một mạch quặng mỏ Cương Ngân Sa mà nhầm. Cả một khối quặng Cương Ngân Sa to cỡ nắm tay chỉ có thể tinh luyện ra một chút Cương Ngân Sa nhỏ như hạt gạo mà thôi. Ngươi phải mất bao nhiêu thời gian, tiêu hao mất bao pháp lực mới có thể khai thác đủ khối lượng mong muốn? Huống hồ vật ấy cố nhiên trân quý nhưng cũng đừng quên cái chúng ta thiếu bây giờ không phải là những vật ngọai thân như vậy. Đó chính là linh dược có thể nhanh chóng gia tăng cảnh giới và kéo dài tuổi thọ. Nếu không đại hạn giáng xuống thì chúng ta cũng trở thành một bộ xương trắng mà thôi." Nam Lũng Hầu nhướng mày nhìn lão giả, liếc mắt đầy thâm ý nói.

Lỗ Vệ Anh nghe Nam Lũng Hầu nói như thế đầu tiên là sửng sốt nhưng tiếp theo chợt hiểu ra nên liên tục gật đầu.

"Nam Lũng huynh nói rất đúng! Lão phu nhất thời hồ đồ bị bảo vật làm lóa mắt, thiếu chút nữa quên mất mục đích chính của chuyến đi này. Đa tạ Nam Lũng huynh nhắc nhở!" Lão giả cũng không phải là tu sĩ tầm thường, sau khi được Nam Lũng Hầu nhắc nhở thì tỉnh táo lại. Lão hai tay ôm quyền, vẻ mặt mang theo tia cảm kính hướng về phía Nam Lũng Hầu.

Tiếp theo lão không nhìn lại thạch bích nữa vì sợ bị câu dẫn nên đi nhanh vào trong động.

Thần sắc Nam Lũng Hầu lúc này mới hòa hoãn lại, gọi Hàn Lập một tiếng rồi cũng đi theo vào.

Hàn Lập đối với mỏ quặng Cương Ngân Sa này cũng không muốn bỏ qua nên cước bộ không khỏi hơi chần chừ một chút.

Dù sao thì phi kiếm của hắn cũng có trộn lẫn thêm Canh Tinh, sắc bén hơn xa bình thường. Bên cạnh đó còn có linh dịch có thể lập tức khôi phục pháp lực nhưng muốn khai thác đủ Cương Ngân Sa cũng không phải là chuyện dễ dàng. Ngược lại lại có khả năng khiến hai người Nam Lũng Hầu ghen ăn tức ở.

Ngẫm lại thật sự việc này khó thực hiện được nên Hàn Lập cũng chỉ có thể than nhẹ một tiếng, mang theo nuối tiếc đi theo hai người tiến vào trong động.

Nhưng lúc này, trong đầu Hàn Lập đột nhiên vang lên thanh âm của Đại Diễn Thần Quân: "Hắc hắc! Ở đây lại có nhiều Cương Ngân Sa như vậy, lão phu năm đó đã khổ cực tìm kiếm bao lâu mà cũng không được bao nhiêu. Không hổ là Trụy Ma Cốc! Cương Ngân Sa này vừa hay có thể sử dụng trong phương pháp nghiên cứu chế tạo khôi lỗi mới của lão phu. Dùng nó trộn lẫn vào thân thể khôi lỗi thì bảo vật bình thường không có cách nào làm tổn thương chúng. Ngươi hãy lấy toàn bộ Cương Ngân Sa này đi!" Đại Diễn Thần Quân trong thanh âm tràn ngập vẻ hưng phấn nói.

"Lấy toàn bộ? Lão quái vật, ngươi có phải đang mơ mang hay không vậy? Đây là mỏ quặng Cương Ngân Sa chứ không phải là quặng linh thạch. Ta làm sao có thể lấy đi toàn bộ được. Dùng phi kiếm cắt lấy từng khối một sao?" Hàn Lập vừa nghe lời ấy, không có khách khí trả lời.

"Hừ! Bản thần quân đã nói như vậy thì đương nhiên là có biện pháp. Hàn tiểu tử, không phải là ngươi có nhiều Phệ Kim Trùng lắm sao? Ta sẽ dạy cho ngươi một loại pháp quyết có thể thao túng Phệ Kim Trùng chui vào trong thạch bích cắn nuốt Cương Ngân Sa, sau đó lại nhả ra tinh thể Cương Ngân Sa đã ngưng kết. Phương pháp này năm xưa ta tìm được từ một gã tu sĩ bị ta đánh chết. Không riêng Phệ Kim Trùng mà vài loại linh trùng khác cũng có khả năng làm được việc này. Chỉ là Phệ Kim Trùng thì dễ dàng hơn mà thôi." Đại Diễn Thần Quân sớm đã có chuẩn bị nói.

"Lại có loại khẩu quyết thế sao? Thật tốt! Lão truyền thụ cho ta đi. Ta lập tức sai khiến đám Phệ Kim Trùng tìm kiếm Cương Ngân Sa." Hàn Lập nghe vậy vừa mừng vừa sợ, lập tức tiếp lời nói. Không biết là vì Cương Ngân Sa hay là vì uy lực của khẩu quyết.

"Ta trước tiên cùng ngươi thỏa thuận đã. Vô luận có nhiều hay ít Cương Ngân Sa thì trước hết phải dành cho ta luyện chế Khôi lỗi mới được. Quyết không thể lãng phí cho việc khác, càng không thể trộn lẫn vào pháp bảo của ngươi. Nếu sau khi luyện chế Khôi lỗi còn thừa thì do ngươi tùy tiện xử lý. Ta sẽ không quan tâm." Trước khi truyền cho Hàn Lập pháp quyết, Đại Diễn Thần Quân lại lạnh nhạt đưa ra điều kiện.

"Tiền bối xem ra còn không biết. Pháp bảo của ta căn bản là không cần trộn thêm Cương Ngân Sa nữa vì ta sớm đã dùng Luyện Tinh luyện chế rồi. Nó còn tốt hơn Cương Ngân Sa đó." Hàn Lập nghe vậy không khỏi cười rộ lên.

"Luyện Tinh? Ngươi còn có loại tài liệu nghịch thiên kia hả? Có còn thừa không? Cho dù chỉ một chút thôi cũng có chỗ đại hữu dụng." Đại Diễn Thần Quân đầu tiên là giật mình nhưng sau đó lập tức kích động kêu to lên. Trong thanh âm tràn ngập vẻ vui mừng.

"Ngươi cũng biết pháp bảo mà ta dùng là một bộ phi kiếm. Lúc đầu Luyện Tinh mặc dù không tính là nhiều nhưng cũng chỉ là miễn cưỡng vừa đủ mà thôi, làm gì có thừa!" Hàn Lập thản nhiên trả lời.

"Không có? Thật sự phí của trời!" Đại Diễn Thần Quân trở nên vô cùng thất vọng. Trong lời nói tràn đầy ý tứ thương tiếc.

Hàn Lập nghe vậy không khỏi xem thường lão.

Đem Luyện Tinh luyện chế bổn mạng pháp bảo mà lại có thể tính là phí của trời sao?! Bất quá hắn bây giờ đang có việc cầu đối phương nên cũng chỉ có thể ra vẻ không nghe thấy mấy câu oán giận như thế của đối phương.

Lúc này Hàn Lập đã đi theo hai người phía trước tiến vào trong sơn động nhưng cố ý giữ một khoảng cách nhất định để ngừa hai người nọ phát hiện ra vẻ khác thường của hắn.

Sơn động này có chút hắc ám nhưng ba người không ai không phải là người pháp lực cao thâm. Chỉ cần đưa một chút linh lực vào mắt là có thể nhìn rõ ràng đại khái mọi vật.

Kích thước sơn động giống như kích thước cửa động, thạch bích ở hai bên vẫn có màu vàng đất.

Trên đường đi Hàn Lập tùy ý dùng một đạo phi kiếm chém lên thạch bích một chút.

Kết quả lộ ra ánh ngân quang lập lòe làm Hàn Lập có chút hoảng sợ nhưng ước muốn chiếm lấy mỏ quặng này lại mạnh thêm hai phần.

Hàn Lập một bên tiếp tục đi tới, một bên nghe Đại Diễn Thần Quân truyền khẩu quyết điều khiển kỳ trùng cho hắn trong thần thức.

Mặc dù tất cả khẩu quyết đều viết bằng cổ văn nên có chút tối nghĩa khó hiểu nhưng sau khi Đại Diễn Thần Quân chỉ điểm vài câu thì người có chút hiểu biết Khu Trùng Thuật như Hàn Lập lập tức hiểu rõ.

Sau khi truyền thụ xong, Đại Diễn Thần Quân liền yên lặng.

Hàn Lập thì vừa cúi đầu tự đánh giá khẩu quyết này một lần nữa. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì lấy tay vỗ vào túi linh thú bên hông, nó lập tức biến mất.

Tiếp theo Hàn Lập vẫn đi tới như cũ nhưng một đám kim sắc Phệ Kim Trùng vô thanh vô tức từ trong tay áo bay ra.

Hai người đi ở phía trước hơn mười trượng không có phát hiện ra việc Hàn Lập động tay chân chút nào cả.

Đi được thời gian khoảng một chén trà nhỏ, toàn bộ Phệ Kim Trùng trong túi đã được phóng thích ra.

Hai tay Hàn Lập rút vào trong áo, bắt pháp quyết, trong đầu vang lên âm thanh chú ngữ trầm thấp, thần thức truyền trở lại động khẩu, tác động lên đàn Phệ Kim Trùng đang phiêu phù trước thạch bích.

Kim sắc trùng vân đột nhiên kim quang đại phóng. Sau khi nhoáng lên thì bay về phía thạch bích, không chút trở ngại, trực tiếp chui vào, biến mất vô ảnh vô tung.

Mặt ngoài thạch bích thoạt nhìn vẫn như thường, không có một tia tổn hại.

Hàn Lập dùng thần thức cảm ứng toàn bộ, lúc này mới yên tâm, đồng thời cước bộ cũng nhanh hơn một chút.

Sau khi đi thêm một lát nữa, quẹo qua một khúc cong thì hai người phía trước dừng lại. Hàn Lập trong lòng rùng mình, vội vàng nhìn về phía trước.

Chỉ thấy phía trước sáng sủa, thông đạo đã rộng hơn gấp mấy lần.

Ở nơi này xuất hiện một loạt phiến đá quái dị bằng thạch nhữ, đang phát ra từng đạo quang ti (sợi tơ sáng) màu bạc, chiếu sáng rực rỡ cả thông đạo.

Ngân ti này rất quái dị. Mặc dù là vật vô hình nhưng hết lần này tới lần khác đều xuất hiện vô cùng rõ ràng, giống như vật hữu hình vậy.

"Đây là Bắc Cực Nguyên Quang. Hai vị đạo hữu mặc dù chắc đã rõ nhưng tại hạ vẫn muốn nhắc nhở thêm một lần nữa. Trong Bắc Cực Nguyên Quang, ngoại trừ Lưỡng Nghi hoàn ra thì ngàn vạn lần không thể vọng động sử dụng bất cứ linh lực hay pháp bảo. Một khi linh lực trên người tiết ra ngoài bị Bắc Cực Nguyên Quang cảm ứng được thì ba người chúng ta tuyệt đối chỉ có con đường chết!" Nam Lũng Hầu sau khi nhìn ngân ti phía trước, hít sâu một hơi rồi nghiêm nghị dặn dò. Hàn Lập im lặng không nói gì nhưng tay áo bào đã rung lên, một chiếc nhẫn đen thui bay ra, sau khi xoay quanh một cái thì rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, linh quang trên bề mặt của nó chớp động không thôi!