Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 827: Thân thức hóa ngàn



Nho sinh biến thành quang ảnh xuất hiện trong nháy mắt, rồi lại biến mất trước mặt mọi người, bọn người Vương Thiên Cổ giật mình một chút, mỗi người trên mặt đều mang vẻ cổ quái.

Ngụy Vô Nhai trầm mặc một chút, rồi mở miệng hỏi:

"Vương môn chủ, người này thật là Thương Khôn Thượng Nhân ngày xưa sao? bất quá, người này chỉ còn lại có tinh hồn, cho dù thật sự là năm đó tung hoành vô địch thì hiện tại cũng không cấu thành sự uy hiếp nữa. Sự tình Linh miểu viên chính là từ miệng hắn nói ra sao?

"
Từ góc độ nào đó mà nói, người này có thể xem là Thương Khôn Thượng Nhân, mà cũng không phải là Thương Khôn Thượng Nhân. Nhưng chuyện Linh Miểu Viên, đích thật là từ trong miệng hắn mà biết được." Quỷ Linh Môn môn chủ nghe nói khe hờ không gian kia chỉ là mới xuất hiện, trên mặt thần sắc mới hòa hoãn xuống. Hiện tại thần sắc bình thường trở lại liền trà lời

nghi vấn của Ngụy Vô Nhai.

"
Lời này là có ý tứ gì? Đạo hữu sẽ không định mượn cơ hội mà trục lợi chứ?" Ngụy Vô Nhai sắc mặt hơi trầm xuống, mặt lộ vẻ không vui!

"
Ngụy huynh hiểu lầm rồi. Tinh hồn trong hoạ trục lúc nãy kỳ thật chỉ là một khối hóa thân tàn hồn của Thương Khôn Thượng Nhân năm xưa mà thôi. Khối hóa thân này ngày xưa găp phải cấm chế khi dò xét Trụy Ma Cốc, sau khi bị thượng hình thể bị hủy thì Thương Khôn Thượng Nhân mới dùng mảnh vụn Dưỡng Hồn Mộc luyện chế thành họa trục pháp khí rồi để vào trong đó để tĩnh dưỡng khôi phục. Bất quá Thương Khôn Thượng Nhân chính thức thì đã sớm chết rất lâu rôi. Lũ tàn hồn này ngoại trừ một ít trí nhớ ra, đã đạt được thân thể độc lập. Hôm nay bảo hắn là một người khác cũng không có gì không ổn cả". Quỷ Linh Môn môn chủ không chút hoang mang, ung dung nói.

Ngụy Vô Nhai nghe xong lời này, bộ dáng có chút ngoài ý muốn. Vương Thiên cổ thì nhếch miệng, trong lòng cười khổ một hồi. Không biết là bởi vì không có phát hiện bí mật của họa trục, hay là bởi vì đoán sai thêm lần nữa mà có chút buồn bực.

"
Nguyên lai là như thế này. Xem ra ngươi cùng lũ tàn hồn này đã đạt thành hiệp nghị nào đó. Nó mới có thể đem chuyện tình Linh Miễu Viên báo cho ngươi biết. Bất quá cũng không sao cả, chuyện này cùng lão phu không có gì quan hệ. Chỉ là nếu có thể đưa ta tiến vào Linh miểu viên, ngươi cùng nó từng có cái hiệp nghị gì bản thân ta sẽ không quan tâm đến. Ngụy mỗ sống cho tới bây giờ, chỉ nghĩ tiến vào Hóa Thần Kỳ, theo đó mà phi thăng linh giới." Ngụy Vô Nhai gật đầu lạnh lủng nói.

"
Ngụy huynh quả nhiên là người sáng suốt, bất quá như vậy là tốt nhất. Được rồi! nếu khe hở không gian này chỉ là ngẫu nhiên xuất hiện, ta đi tránh qua một chút vậy!". Quỷ Linh Môn môn chủ mỉm cười, sau đó ý bảo một gã đệ tử phía sau tiến lên mở đường.

Tên Quỷ Linh Môn đệ tử sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng không dám nói một lời, đi vòng qua mép ngoài của khe hở không gian. Sau đó hướng phía trước đi tới.

Ngụy Vô Nhai không nói lời nào chậm rãi mà đi. Những người khác của Quỷ Linh Môn cũng đồng thời theo sau.

Ðoàn người tiếp tục hướng về phía tế đàn to lớn kia đi đến.

"
Chuyện gì xảy ra vậy? phi thử của ngươi sao lại mất khống chế!". Tại băng tầng trải rộng trên sông băng, Hàn Lập ngẩng đâu nhìn bầu trời lại xuất hiện mây mù màu đỏ, Sắc mặt âm trầm nói với Tử Linh đang đứng bên cạnh.

Mà ở chỗ phía sau hắn cách đó một con đường rộng hơn hai mươi trượng rõ ràng tồn tại một băng phùng (khe nứt trên mặt băng) thật lớn. Hàn Lập vừa mới thông qua vết nứt này, lần nữa lẻn vào đến bên trong cốc

Mà nhìn lại mọi nơi trong này, băng tuyết trải rộng, băng hàn gió lạnh thấu xương trận trận gào thét thôi qua. Nhưng Hàn Lập một thân áo xanh đơn bạc đứng thẳng bất động tại chỗ. Căn bản không để ý tới gió lạnh này.

"
Không biết nữa, phi thử của ta ở bên ngoài thì rất tốt, nhưng là từ lúc trong băng phùng đi ra, lại đột nhiên trở nên điên cuồng. May mắn ta đem nó thu lại sớm, nếu không còn không biết nó nhiễu loạn ra sao nữa. Bây giờ nó đang ở trong túi linh thú, bộ dáng cuồng bạo vô cùng." Tử Linh nhíu mày, bộ dáng cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Hàn Lập trầm ngâm một chút, đột nhiên vỗ vào túi trữ vật. Một đàn nhỏ Phệ Kim Trùng từ trong túi trữ vật lao ra, sau đó kêu lên vài tiếng, tại không trung hóa thành một đám mây nhỏ, dừng bất động tại đỉnh đầu Hàn Lập.

Hàn Lập thần thức âm thầm thúc dục, đám mây nhỏ này lập tức bay trở về túi linh thú, cũng không có bất cứ vẻ gì là bị mất khống chế cả.

Hàn Lập sờ sờ cằm, ánh mắt chớp động không ngừng, nhưng lập tức lại vỗ một túi linh thú khác, một đạo hắc quang từ trong túi bắn ra, sau khi xoay một vòng, xuất hiện trước người Hàn Lập vài thước.

Quang hoa thu liễm, một tiểu hầu màu đen cỡ một tấc xuất hiện tại trước mắt - đúng là Đế Hồn Thú.

Giờ phút này nó ngáp một cái, nháy nháy mắt có chút mờ mịt nhìn Hàn Lập. Bộ dạng vừa mới tỉnh ngủ dậy.

Hàn Lập xem con thú này một hồi lâu, mặt không chút thay đổi tay ao bèn phất một cái, một mảnh thanh hà cuộn tới. Một lát sau thanh quang hiện lên, bóng dáng Đế Hồn Thú biến mất.

"
Phi thử của ngươi nếu mất khống chế, bất luận nguyên nhân ra sao chúng ta cũng chi có dựa vào chính mình tìm kiếm người của Quỷ Linh Môn thôi. cũng may lúc tiến vào nội cốc, chúng ta cách bọn họ sẽ không quá xa. Ta thi triển thần thông tìm kiếm một chút, xem có thể tìm được tung tích bọn họ hay không. Ngươi tạm thời giúp ta hộ pháp." Hàn Lập sau khi trầm ngâm trong chốc lát, trong lòng có được quyết định bèn nhìn sang Tử Linh nói.

Phệ Kim Trùng cùng Đế Hồn Thú ở bên trong cốc không có chút khác thường, điều này làm cho hắn trong lòng buông lỏng một chút. Dù sao chúng nó một bên là kỳ trùng tăng trưởng, một bên là biến dị đại hung thú. Tự nhiên không giống với linh thú bình thường.

Bất quá Hàn Lập cũng không biết tại sao Thiên Lý Ly mà Nam Lũng Hầu chuẩn bị kia tại trong cốc có thể bình yên vô sự mà linh cầm của Mộ Lan pháp sĩ chuẩn bị lại cũng với phi thử của Tử Linh giống nhau, đều bị mất khống chế.

Ngọn nguồn trong đó, tư nhiên liên lụy đến một ít bí ẩn trong cốc.

"
Vậy hết thảy cũng chỉ có trông vào thần thông của Han huynh." Tử Linh cắn xuống đôi môi đỏ mọng, cũng chỉ có thể nói như thế.

Hàn Lập gật đầu, bình tĩnh khoanh chân ngồi xuống, hai mắt khép hờ.

Một lát sau, trên người hắn linh quang đại thịnh, cả người cũng bao bọc trong quang mang màu xanh, linh khí bay ra rất nhiều.

Tử Linh lẳng lặng ngồi ở một bên, một đôi mắt trong như nước mùa xuân nhìn chằm chằm khuôn mặt bình phàm của Hàn Lập không nháy mắt.

Nói thật, đối với nam tử trước mắt, Tử Linh cũng không rõ được cảm tình của mình. Hai người nếu nói thuần túy là hảo hữu, thì có chút không giống. Tối thiểu, nàng ngẫu nhiên từ trong mắt Hàn Lập nhìn ra sư kinh diễm đối với dung nhan của chính mình thì trong lòng có một chút vui thầm cùng hưng phấn.

Nói là hồng nhan tri kỷ, lai càng không giống. Mặc dù cùng Hàn Lập từng chịu hoan nạn sanh tử, nhưng là cho đến nay, Hàn Lập chưa bao giờ cũng nàng chính thức thổ lộ tâm tình. Ngược lại mơ hồ còn cố ý tạo khoảng cách cùng nàng, không có tiến thêm được chút nào.

Mà trên thực tế, lấy tu vi cũng thân phận hôm nay của Hàn Lập, nếu là từ miệng hướng nàng cầu hôn. Nàng cũng không đoán trước được chính mình sẽ đáp ứng hay là cự tuyệt. Nàng trong lúc vô ý từ trong miệng nữ tử họ Tống tai Lạc Vân Tông biết được, Hàn Lập đã có một song tu bạn lữ tên là Nam Cung Uyển, nàng trong lòng càng có một loai cảm giác mất mác nhiều hơn, phảng phất cảm giác như đã bị người khác cướp mất cái mà mình đã nhắm trúng.

Nhìn thấy thanh quang lóe ra trên khuôn mặt Hàn Lập. Tử Linh thần sắc có chút ngẩn ra, trong đầu nổi lên chút suy nghĩ miên man.

Hàn Lập đang ngồi ở đằng kia tất nhiên không biết được những suy nghĩ trong đầu Tử Linh lúc này nhưng hắn lại sớm đã đem thần thức cường đại thả ra, nhanh chóng tìm tới phương viên trong vòng trăm dặm, xem một chút có hay không có tu sĩ Quỷ Linh Môn tồn tại, nhưng trong chốc lát sau, lai không hề có thu hoạch gì.

Hàn Lập chân mày nhíu xuống, nhưng lại chưa từ bỏ ý định, lại đem thần thức trải ra xa hơn. Phóng tới phạm vi gần hai trăm nhưng sau một hồi nhọc công, vẫn không có khí tức của tu sĩ khác xuất hiện.

Hàn Lập trong lòng tự đánh giá một lượt, đột nhiên đem một túi linh thú chứa đầy Phệ Kim Trùng bên hông tháo xuống, tiện tay tế xuất. Hai tay sau khi bắt quyết, có hơn một ngàn con Phệ Kim Trùng từ trong túi tuôn ra, hoá thành một đám mây linh trùng màu vàng.

"
Đi"

Hàn Lập hai mắt vừa mở. Một tay giương ra, đánh một đạo pháp quyết màu xanh đánh vào trên đám mây linh trùng.

Đám mây linh trung ông minh lên một tiếng lập tức tản ra, hoá thành từng đóa kim hoa hướng bốn phương tám hướng phân tán bay đi.

Hàn Lập lần nữa nhắm lại hai mắt, trên người linh quang bắt đầu phóng ra chói mắt. Tử Linh nhìn thấy màn này, thì khẽ giật mình, không biết Hàn Lập muốn thi triển đại thần thông gì nữa.

Mà Hàn Lập lúc này, cũng đã đem Đại Diễn Quyết thi triển đến mức tận cùng. Lại mạnh mẽ đem thần thức chính mình hoá thành hơn một ngàn phần phân thấn. Trừ mấy phân thần còn lại lưu ở trên người để hộ thể phòng hộ ngoài ý muốn, còn lại các phân thần nhanh chóng đuổi theo mỗi một con Phệ Kim Trùng, tạm thời ký phụ trên người chúng nó, giương cánh hướng chung

quanh phân tán đi.

Mượn hai mắt Phệ Kim Trùng, không cần tiếp tục cảm ứng khí tức của tu sĩ, trực tiếp bay về các phía. Tìm tòi tất cả những nơi nào có đấu hiệu khả nghi để lại.

Trong đó tự nhiên không thiếu việc gặp phải khe hở không gian, mà bị thôn phệ vào đó. Hoặc là bị nhốt trong cấm chế mà không cách nào phản hồi. Nhưng mà phân thần Hàn Lập căn bản là vô hình vô dạng, vừa lại là ký phụ chi thể. Vừa thấy tình huống không ổn thì trước tiên vứt bỏ ký phụ trên Ph̉ệ Kim Trùng, làm cho phân thần phản hồi về bên người Hàn Lập. Bất quá cho dù có như vậy, vẫn có mười mấy phân thần không kịp thoát ly, bị nhốt hoặc bị hủy.

Đụng tới loại tình hình này, Hàn Lập quyết đoán buông tha cho việc liên lạc với mấy phân thần này, tránh cho việc liên lụy đến các phân thần khác.

Bất quá mỗi khi bỏ qua một đạo phân thần thì sắc mặt Hàn Lập cũng trở nên tái nhợt thêm một chút.

Nhưng cũng may thần thức của hắn thật sự cường đai vô cùng, tổn thất mấy phân thần này căn bản không ảnh hướng tới cơ thể, trong chốc lát thần sắc liền trở lại như thường.

Bằng vào hơn một ngàn Phệ Kim Trùng bay đầy trời tìm kiếm, sau một hồi lâu, Hàn Lập rốt cục phát hiện đầu mối, tìm được lộ tuyến cua tu sĩ Quỷ Linh Môn.

Thần niệm của hắn lúc này thúc dục tất cả phân thần, nhất thời hơn một ngàn Phệ Kim Trùng lập tức chuyển hướng bay về.

Khi một con Phệ Kim Trùng cuối cùng cũng tiến vào trong túi thì khoé miệng Hàn Lập lộ ra một tia cười nhạt rồi mở mắt ra.

"Đi! tìm được tung tích bọn họ rồi.”

Nói xong lời này, Hàn Lập lập tức đứng dậy, hóa thành một đao thanh hồng phong lên cao. Tử Linh thấy cảnh này, cũng mừng rỡ hoá thành một đao kinh hồng theo sát sau.

Khộng bao lâu, Hàn Lập cùng Tử Linh xuất hiện phía trên một đám loạn thạch lớn.

Hàn Lập nhìn chằm chằm cai hố trống trơn phía dưới, sắc mặt mang vẽ cổ quái.

"Xem ra chỗ này là một dấu hiệu rồi. Từ đây, ta nếu nhớ không lầm ma nói, còn có hai nơi có dấu hiệu là có thể tìm được linh chúc quả. Tìm địa điểm tiếp theo thôi, chúng ta đi theo đám người Quỷ Linh Môn chinh là cơ hội tốt nhất." Hàn Lập tỉnh táo nói, tay áo vung lên, một đoàn bạch quang từ trong tay áo bắn ra, xuất hiện trước người Hàn Lập mấy trượng - đây chính là Ngự Phong Xa.

"Lên Ngự Phong Xa đi, tiếp theo cần tăng tốc đuổi theo bọn họ! Tốc độ độn quang của ngươi quá chậm. Độn tốc cần phải nhanh hơn mấy lần nữa, mới có khả năng đuổi theo bọn họ." Hàn Lập không để cho Tử Linh kịp lên tiếng đã mở miệng phân phó.

"Nhanh hơn mấy lần? Trong nội cốc này mấy khe hở không gian nhiều không kể xiết. Chẳng phải như thế sẽ rất nguy hiểm sao!" Tử Linh cả kinh, nét mặt biến sắc.