Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1051: Nghiêm trị đạo tặc 5



Nhìn tình huống này, nhóm đạo tặc biết bản thân đã thất sách.

Nhóm đạo tặc cho rằng những người dân này khi nghe uy danh Võ Vương sẽ không dám phản kháng, nên không có lục soát thân thể bọn họ. Vậy mà, ở bên trong cơ thể của dân Phong Lạc thôn, sao có thể không mang vũ khí sắc bén tùy thân?

Nhìn các thôn dân giống như dãy giụa lần cuối, thủ lĩnh đạo tặc cũng lười để ý, hắn cao ngạo hừ một tiếng, khinh thường nói: " Một đám thôn dân ngu ngốc, chỉ bằng các ngươi cũng dám phản kháng lão tử? Quả thực tìm chết! Chỉ là hiện tại ta không đếm xỉa tới các ngươi! Trước chờ ta cho nữ nhân này nếm thử một chút giáo huấn, sau đó sẽ chơi cùng các ngươi!"

Không sai, đối với lời nói thân là Võ Vương của thủ lĩnh đạo tặc đoàn, không cần thiết đem những thôn dân để vào trong mắt.

Hắn chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền chết bọn họ!

Cố Nhược Vân nhìn hành động của đám người Tần Hạo, trong lòng có chút cảm động, chỉ là nàng cũng không có nói ra, con ngươi thanh lãnh kia lần nữa lại rơi xuống trên người thủ lĩnh đạo tặc.

" Ngươi nhanh lên, ngươi có phát huy ra được lực lượng Võ Vương hay không?"

" TÌm chết!"

Sắc mặt thủ lĩnh đạo tặc biến đổi, trên nắm tay bao vây lấy một tầng ánh sáng màu vàng, hung hăng đánh phía ngực Cố Nhược Vân.

Phanh!

Nắm đấm dũng mãnh của hắn đánh trên người Cố Nhược Vân, sau đó.................

Trên mặt thủ lĩnh đạo tặc còn tràn đầy đắc ý, nhìn về trước mắt lại thấy thân thể của nàng vẫn đứng im, ánh mắt hắn tràn đầy kinh ngạc.

Sao có thể?

Một kích của chính mình là toàn lực, nàng thế nhưng........không mảy may di chuyển?

Toàn bộ quảng trường, yên lặng không tiếng động.

Những thôn dân đang hăng say chiến đấu cũng dừng lại, không chớp mắt nhìn sắc mặt đại biến của thủ lĩnh đạo tặc, cùng.....biểu tình tự nhiên của thanh y nữ tử.

Cố Nhược Vân cúi đầu nhìn nắm đấm đang dừng trước ngực mình, lại dời ánh mắt nhìn thủ lĩnh đạo tặc, cười nhạt mở miệng: " Đây là toàn bộ thực lực của ngươi? Ta thấy.....bất quả cũng chỉ có vậy."

Sắc mặt thủ lĩnh đạo tặc xanh mét, hắn có thể thấy được những ánh mắt trào phúng, các tiểu đệ của hắn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn chằm chằm.

Đối với tính cách bá đạo nhiều năm của thủ lĩnh đạo tặc, làm sao hắn có thể chấp nhận được?

" Vừa rồi ta chỉ dùng lực lượng bình thường thôi, căn bản chưa sử dụng thực lực Võ Vương, hiện tại ta không phí lời nữa, ngươi chịu chết cho ta!"

Bá!

Đột nhiên thủ lĩnh đạo tặc rút ra đại đao, hướng lưỡi đao sắc bén về bả vai Cố Nhược Vân, đáy mắt sát khí cực kỳ mãnh liệt, hắn nghĩ, một đao này của mình, hoàn toàn có thể đem nữ tử này chém thành hai đoạn.

Đám người Tần Hạo mới vừa phục hồi tinh thần từ trong kinh ngạc, không nghĩ đến nhìn thấy tình cảnh nữ tử ngã vào trong vũng máu.

Đang!

Bỗng nhiên, một tiếng vang thanh thúy truyền đến.

Giống như sự va chạm của vũ khí, mọi người vốn dĩ không muốn nhìn lại đông loạt mở mắt.

Gió nhẹ thổi qua, nữ tử xinh đẹp nhợt nhạt cười.

" Thế nào? Thực lực của ngươi cũng chỉ như vậy sao?"

Âm thanh Cố Nhược Vân thanh lãnh làm thủ lĩnh đạo tặc phục hồi tinh thần, đôi mắt dữ tợn ban đầu bây giờ lại thấy tràn ngập hoảng loạn, trong lòng sợ hãi mãnh liệt khiến hắn lần nữa nâng lên đại đao, hung hăng bổ về phía Cố Nhược Vân.

" Ngươi đi chết đi!"

Nữ nhân này phải chết!

Nếu không, cả đời này hắn sẽ sống trong sợ hãi.