Phi Thiên

Chương 3167: Hắn nói đã biết (2)



Đức Minh chậm rãi quay đầu lại nhìn nàng:

- Cha chỉ hỏi con có nguyện ý gả cho hắn không?

Bảo Liên căng thẳng thân mình lớn tiếng nói:

- Không muốn, hắn căn bản không phải hướng đến con mà là hướng tới Chính Khí hàng tạp hóa phô!

Nhưng vẻ mặt nhanh chóng héo úa, lẩm bẩm nói:

- Con nếu không lấy chồng, bọn họ khẳng định hạ thủ với Chính Khí Môn!

- Con không muốn là đủ rồi, mặt khác cũng không trọng yếu.

Đức Minh chầm chậm ngồi thẳng dậy, lấy ra tinh linh chậm rãi lay động trong tay.

Đấu Kê Nhãn cùng Bảo Liên kinh ngạc nhìn hắn.

Đúng lúc này, ánh mắt ba người vừa động, lục tục cách đó không xa, ba người tuy rằng cũng không nhận thức Cao Nham, nhưng đều biết là Cao Nham đến đây.

Mười mấy người tiến vào linh viên, một sư đệ của Đức Tự Bối nghiêm mặt dẫn đường, phía sau Cao Nham áo trắng như tuyết tay cầm chiết phiến đi theo hơn mười người, cùng nhau hướng đến bên này. Một hàng đi dưới tàng cây, sư đệ Đức Tự Bối hành lễ với hai người dưới tàng cây:

- Ra mắt nhị vị sư huynh, vị này chính là Cao Nham, Cao đại nhân.

Ánh mắt Cao Nham liếc qua hai người, liền chợt sáng ngời, chăm chú nhìn Bảo Liên. Người kia thân thể đầy đặn, eo nhỏ hữu lực, mông nâng kiều kiều, kinh nghiệm ăn chơi của hắn cho biết đây là hình thể kiện mỹ, còn có khuôn mặt xinh đẹp. Có lẽ nguyên nhân uống rượu, khuôn mặt đỏ bừng, mắt to sáng ngời mang theo một chút không cam lòng gắt gao theo dõi hắn, làm dã tính của hắn cảm nhận được kiệt ngạo bất tuân, còn có mùi thơm từ rượu kia tỏa ra có điểm chọc ghẹo người.

Không nghĩ tới là một mỹ nhân! Cao Nham nhất thời vui vẻ, phía trước chỉ là ôm tâm tình cưới để khống chế Chính Khí hàng tạp hóa phô mà chấp nhận một chút, không nghĩ tới nhìn người rồi, càng thêm tình nguyện, trên mặt cũng tươi cười, không nhìn sư huynh đệ Đức Minh, gắp lại thiết phiến chắp tay nói:

- Chính là Bảo Liên cô nương?

Bảo Liên bộ dáng cách xa ngàn dặm thản nhiên ôm quyền hạ người:

- Ra mắt Cao đại nhân.

Yêu, là cây ớt nhỏ không nghe lời, chinh phục như vậy mới đã ghiền! Cao Nham không chút phật lòng, trên mặt ý cười ngược lại thêm đậm:

- Bảo Liên cô nương khách khí rồi, nơi này không có đại nhân gì.

Nói xong nhìn bốn phía:

- Chính Khí Môn ta cũng mới tới, không biết Bảo Liên cô nương có tình nguyện dẫn Cao mỗ một chuyên đi tham quan?

- Cao đại nhân, ngượng ngùng, vẫn là để sư thúc cùng người đi.

Bảo Liên nhìn Đức Minh, tìm cớ:

- Ta còn có việc phải làm giúp cha.

- Cha?

Cao Nham sửng sốt một chút, ánh mắt mới nhìn Đức Minh, chợt chắp tay nói:

- Thất lễ, thất lễ, nguyên lai là thúc phụ.

Nhưng mà Đức Minh không để ý tới hắn, giương mắt nhìn nhìn, tiếp tục loạng choạng với tinh linh trên tay mình.

Cao Nham náo loạn mất mặt, cười ha ha, chờ ở một bên, thẳng đến khi Đức Minh thu lại tinh linh mới cười nói:

- Thúc phụ bề bộn nhiều việc a!

Đức Minh tùy ý nói:

- Cũng không vội, nghe nói có người cầu hôn nữ nhi của ta, đô đốc U Minh Ngưu Hữu Đức liên hệ hỏi ta một tiếng.

“...” Cao Nham trổ mắt, nhìn nhìn bộ dáng bẩn hề hề của Đức Minh. Với dạng của ngươi, Ngưu Hữu Đức lại chủ động liên hệ ngươi? Trên mặt xuất hiện tươi cười, thiếu chút nữa cười ra tiếng, phát hiện Chính Khí Môn này có chút thú vị, từ trên xuống dưới đều lấy Ngưu Hữu Đức ra hù dọa, thật đúng là không ai. Gật gật đầu cười nói:

- Cảm tình thật tốt a, Ngưu Hữu Đức có nghi vấn gì không ngại trực tiếp tìm ta hỏi, cáo từ!

Chắp tay với mọi người rồi xoay người đi, cũng nhìn ra nơi này không quá hoan nghênh mình, hiển nhiên cũng đừng trông cậy gì Bảo Liên có thể bồi mình, không tất yếu tự tìm mất mặt, đợi đến thời điểm động phòng hoa chúc tự nhiên biết điểm lợi hại.

Bên này còn nhìn một hàng đi xa, Đức Minh đột nhiên ra tay, đoạt lại hồ lô rượu của mình, lại chậm rãi uống xuống từոց ngụm.

- Huynh vừa rồi liên hệ ai?

Đấu Kê Nhãn chuyển thần thử hỏi, nhiều năm như vậy, từ khi đến Linh Điền, rất ít thấy sư huynh sử dụng tinh linh, cũng không cho rằng vừa rồi hắn nói lời thật. Rõ ràng nhìn hắn chủ động liên hệ với bên ngoài, nào có Ngưu Hữu Đức chủ động liên hệ còn tưởng rằng đang hù dọa đồi phương.

“Ách!” Đức Minh ợ một tiếng chậm rãi nói:

- Không phải nói Ngưu Hữu Đức sao?

Sau đó lại chặn hồ lô rượu trước miệng:

- Sư huynh, huynh không phải nói giỡn đi?

Đấu Kê Nhãn vẫn có chút không tin.

Đức Minh không sao cả nói:

- Có tất yếu kia sao? Chẳng qua là ta chủ động liên hệ thôi.

Bảo Liên giống như bị giẫm đuôi mèo, nhảy dựng lên, đoạt lấy hồ lô rượu phụ thân đang đổ vào miệng, dậm chân nói:

- Cha tìm hắn làm gì, Chính Khí Môn đã sớm không lui tới với hắn, không đáng đi cầu hắn.

Tình hình năm đó oán hận rời đi thủ thành nàng vẫn còn nhớ rõ ràng trước mắt, người nọ tuyệt tình như vậy, cầu ai cũng không nghĩ cầu người nọ.

Đức Minh khẽ nhún vai:

- Cha không cầu hắn, chỉ là nói tình huống này với hắn.

Bảo Liên tức giận giậm chân, mặt hồng trắng liên tục, bên này năm đó chính là cầu thân qua bị cự tuyệt, nàng thật sự hận phụ thân chính mình không biết tranh giành, còn có không có điểm chí khí? Xúc động thiếu chút nữa bóp chết hắn.

Đấu Kê Nhãn hiếu kỳ nói:

- Ngưu Hữu Đức nói thế nào?

Đức Minh lười biếng nói:

- Chưa nói cái gì, hắn nói đã biết.

- Như vậy a!

Đấu Kê Nhãn hơi dừng lại, thổn thức nói:

- Cũng không biết hắn có thể nhúng tay vào hay không. Sư huynh, nói trở lại, hắn hiện tại quan hệ với Doanh gia nháo thành như vậy, hắn thật nhúng tay vào, chỉ sợ đối với Chính Khí Môn chúng ta không phải chuyện tốt gì a!

Đức Minh không sao cả nói:

- Nói ta làm gì, cùng ta có quan hệ sao? Bộ dáng ta cần lo lắng nhiều như vậy sao.

“...” Đấu Kê Nhãn á khẩu không trả lời được.