Phụ Thân Ta Muốn Giết Ta

Chương 1



Nguyên tướng quân là chiến thần của Đại Tấn, bách chiến bách thắng, vô cùng anh dũng, mà phụ thân của ta chính là hạ nhân của phủ tướng quân, từ nhỏ cùng tướng quân lớn lên. Sau khi ta sinh ra tự nhiên cũng là người của phủ tướng quân, lúc ta một tuổi tiểu thiếu gia ra đời.

Tiểu thiếu gia ốm yếu nhiều bệnh, cho nên vô luận là tướng quân hay phu nhân đều rất cưng chiều, ngay cả phụ thân ta cũng đối với hắn tốt hơn ta nhiều. Ta thường hay suy nghĩ, vì sao bọn họ đều yêu thích tiểu thiếu gia, vì sao quần áo của tiểu thiếu gia so với của ta luôn mềm mại hơn, vì sao đồ ăn của tiểu thiếu gia so với của ta luôn ngon hơn, ta đi hỏi phụ thân… Sau đó liền bị phụ thân đập cho một trận. Từ đây ta đã hiểu, tiểu thiếu gia là chủ tử, mà ta chỉ là một hạ nhân.

Tiểu thiếu gia dần dần trưởng thành, mi mục như họa, da dẻ thì quá mức căng mịn, giống như nữ nhân trong hậu viện. Trong lòng ta có chút xem thường hắn yếu đuối, nhưng đứng trước mặt tiểu thiếu gia ta luôn luôn nghe lời hắn, hắn bảo ta đi hướng đông ta tuyệt đối không đi hướng tây. Bởi vì phụ thân ta nói, nô tài nên có bộ dáng của nô tài. Ta cảm thấy những lời nói này khá đúng, ít nhất mặt ngoài là như vậy. Tiểu thiếu gia rất thích tắm rửa, luôn thả rất nhiều hương liệu cùng cánh hoa, hắn hỏi ta mùi như thế có thơm không, ta ghét bỏ nói có chút gay mũi, thế là hắn… khóc.

02.

Năm đó ta mười ba tuổi, hoàng đế nói tướng quân muốn tạo phản, thế là một trận lửa lớn thiêu rụi phủ tướng quân thành phế tích. Bên trong đống tro tàn, ta nhìn thấy phụ thân xách theo một thanh kiếm đi đến chỗ ta, trong mắt có không nỡ cùng quyết tuyệt. Bên trong phủ tướng quân chỉ có ta cùng tiểu thiếu gia tuổi tác tương đương, phụ thân ta cả đời trung với tướng quân, muốn hi sinh con trai của mình đổi lấy huyết mạch truyền thừa của phủ tướng quân. Ta có chút khổ sở, cũng có chút không hiểu, nhưng nhìn hàn quang phát ra từ thanh kiếm, ta biết mình muốn làm gì —— sống sót. Ta không muốn chết, ta chưa mặc qua gấm la tơ lụa, chưa ăn qua sơn trân hải vị, chưa đi qua vạn dặm non sông… Vì sao phụ thân muốn ta chết, ta cũng chỉ có thể chết? Một kiếm chém xuống, máu tươi nhuộm đỏ gương mặt chính trực kia, ta đột nhiên cảm thấy ta với phụ thân không giống nhau. Ví như dung mạo, ví như tâm địa. Phụ thân ngã xuống, lộ ra tiểu thiếu gia ngập tràn sợ hãi đứng ở phía sau, hắn gắt gao nắm chặt quần áo, sắc mặt trắng bệch. Ta không quan tâm lắm, lau vết máu trên thân kiếm, từ hầm rượu trong mật đạo quay đầu rời đi.