Phượng Nghịch

Chương 76: Xúc xắc linh lung an hồng đậu tận xương tương tư có biết không (1)



Nàng ngủ vô cùng trầm, mấy ngày cực nhọc, tứ chi vô lực, mềm nhũn tựa như đám hoa mềm tựa tại trên giường. Mấy ngày nay tính tình La cô không tốt, bắt được tiểu cung nữ phạm sai lầm liền trách mắng đuổi đi. Thanh âm La cô thật thấp truyền tới dưới cửa, giọng điệu cực kỳ nghiêm nghị, dọa cho tiểu cung nữ sợ đến thân thể run rẩy không ngừng, len lén khóc thút thít. Cung nữ sợ nhất phạt quỳ, sau mấy canh giờ, đầu gối đều không phải là của mình. Mắt La cô không nháy nhắm thẳng vào góc tường gọi nàng qua. Kể từ thời điểm đó, người trong điện Thù Ly rất dễ nóng giận cáu bẳn. Hi vọng đầy cõi lòng cho là có thể ra khỏi nhà tù này, kết quả mọi hi vọng đều tan biến. Tỉnh dậy, vẫn là cuộc sống như thế. Là lỗi của nàng, khiến cho các nàng hi vọng vô ích.

Một ngọn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào khiến ống tay áo rộng rãi bay vù vù. Nàng ngủ như không ngủ tựa tại nơi đó, nghe lời nói om sòm ngoài cửa sổ, chợt sinh ra mấy phần chua xót và bi ai. Cuộc đời của nàng, luôn phải qua như vậy sao?

Trời trở lạnh, nàng mãnh liệt ho khan gấp. La cô vội vàng kéo váy chạy vào: "Lại ho khan sao?" Tay chân nhanh nhẹn đóng cửa sổ: "Khí hậu còn chưa trở nên ấm áp, người đừng mở cửa sổ." Cầm khăn lau mồ hôi trên trán cho nàng, bà ôn nhu khuyên lơn ở bên tai nàng: "Điện hạ, cuộc sống dù không tốt chúng ta cũng phải sống tiếp, Sung Viện ăn chay niệm Phật mỗi ngày chính là vì người có thể sống tốt." Thượng Quan Mạn vô cùng không dễ dàng mới dừng ho khan lại, cũng lắc đầu. La cô nói: “Chính là vì bà, người phải sống tốt”. Dừng một chút, bà thở dài một tiếng: "Đời này của bà, chỉ có người."

Trong lòng nàng không khỏi khổ sở. Cuộc đời này của nàng, cũng không phải chỉ còn lại nàng.

Nặng nề mở mắt ra, trong hư vô chỉ thấy tóc mai của La cô. Trong tóc dày có mấy cọng tóc bạc sáng bóng, chiếu sáng, thật chói mắt. Tóc bà chỉ vấn thành búi tóc, cũng không châu ngọc. Với phẩm hàm của bà, trang điểm như vậy so với tiểu cung nữ cũng không bằng. Huống chi La cô xinh đẹp, nữ nhân nào lại không thích đẹp. Mặc dù đến tuổi già, tâm cũng không thể nhạt xuống, vẫn thích chu sai trâm cài, nàng không khỏi hỏi: "Trong nhà gặp gỡ phiền toái sao, sao tiết kiệm như vậy."

Sắc mặt La cô nháy mắt biến đổi, rất nhanh giấu đi, cười nói: "Nơi đó có phiền toái gì. Bất quá lão nô suy nghĩ, Sung Viện có bộ dáng này, cuộc sống sau này của chúng ta chỉ sợ không dễ chịu, có thể tiết kiệm liền tiết kiệm thôi. Những tiểu cung nữ ở phủ Nội Vụ đưa tới, có thể đuổi liền đuổi."

Nàng giùng giằng đứng dậy, La cô vội lấy chăn mỏng đắp lên đầu vai nàng. Chăn gấm màu hạnh dây dưa như mây, quanh co như dây leo, chiếu vào gương mặt không có chút máu của nàng, chỉ cảm thấy trắng như tuyết lạnh. Lại nghe nàng nói: "Người muốn nói, ta cả ngày mê mê trầm trầm. Mẫu thân lại đóng cửa trong điện không ra,nên người phải nhọc lòng bố trí những chuyện này?"

La cô nắm chặt mười ngón tay mảnh khảnh của nàng, nói: "Lão nô những năm này, sóng to gió lớn gì chưa từng thấy. Những chuyện nhỏ nhặt này chẳng là gì cả, chỉ cần Sung Viện và Điện hạ an hảo là tốt rồi."

Một ít trong nháy mắt vừa rồi cũng không tránh được ánh mắt của nàng. Nàng mới than thở: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì khiến cho người cả trang sức cũng không đeo, chúng ta còn chưa khó khăn đến mức này."

La cô ngẩn ra, cuối cùng không thể gạt được, nói: "Bất quá là thân thích trong nhà phạm vài chuyện, cần ta quay vòng, không có chuyện gì lớn cả." Bà thu khăn, cúi người tới dịch góc chăn thay nàng, cũng không nhìn nàng. Thượng Quan Mạn hạ mí mắt không chút để ý mở miệng: "Có thể có thân thích nào khiến cho người quay vòng...." Trái tim độn độn đau nhói, lại ho khan mãnh liệt. La cô vội vỗ lưng để nàng thuận khí, lớn tiếng kêu lên: "Điện hạ.... Điện hạ...."

Nàng dùng khí lực cực lớn mới nói: "Chẳng lẽ.... Là Hồng Phi sao?"

Ánh mắt La cô lóe lên, gượng cười nói: "Có thể nào là hắn, tiền đồ của hắn tốt lắm...." Ở ánh mắt nhìn soi mói của nàng lại không nói tiếp, không kìm hãm được rơi lệ, chỉ đành phải nói ra: "Vào thời điểm Điện hạ bị bệnh không lâu, chỉ nghe nói là phạm vào chuyện gì đó, rồi bị bắt, bây giờ còn đang trong tù. Gia đình hắn cầu kéo quan hệ khắp nơi, cũng không gặp được một lần, giờ còn không biết chết sống ra sao. Ta ở trong cung bất quá chỉ là một cung nữ, có thể làm được gì, chỉ đành phải đem một ít đồ len lén đưa ra ngoài cung."

Thượng Quan Mạn chậm rãi lắc đầu: "Chuyện như vậy không được, cung nữ lén chuyển đồ ra cung bị bắt được không phải số ít, người đừng nên làm." La cô nghẹn ngào gật đầu. Phía sau nàng đặt bình phong, ánh nắng điểm một cái, nhìn thật gầy trơ xương. Nàng vẫn quay đầu sang chỗ khác, nói: "Đem vật kia đi ra đi, để cũng vô dụng."

La cô không nghĩ nàng nói những lời này, kinh ngạc: "Trước kia Điện hạ không phải là vạn phần yêu mến, không để cho lão nô lấy đi sao." Câu ‘vạn phần yêu mến’ của bà khiến trên mặt nàng như lửa đốt, làm như hung hăng đánh nàng một bạt tai, đau rát. Nàng chỉ chậm rãi nương đến trên giường, nhẹ giọng nói: "Ném ra thôi."

Trên mặt nàng thấy vẻ mệt mỏi ẩn hiện. La cô không nói thêm gì nữa, thở dài một tiếng lui ra ngoài. Đợi khi nàng ngủ, sai bốn nội thị mang ra ngoài. Nàng tỉnh lại nhìn chằm chằm vào chỗ nguyên để bình phong hồi lâu. Không có bình phong che giấu, từ bên ngoài phòng nhìn thẳng vào không sót thứ gì, chỉ thấy bên trong phòng trống trơn, tựa như lòng của nàng.

Thù Nhi bưng thuốc vào phòng, cũng không thấy Thượng Quan Mạn, tìm ngắm khắp mọi nơi mới gặp Thượng Quan Mạn bọc mền gấm tựa bên giường La Hán. Trước mặt chính là cửa sổ. Khung cửa sổ mở rộng ra, ánh nắng sáng mềm rơi vào trên mặt trắng nõn của nàng, dựa theo lông mi dài nhếch lên như bướm, không nhịn được oán trách: "Điện hạ, sao người lại ngồi ở cửa sổ gió lớn."

Thả chén thuốc vào trên bàn con liền muốn đóng cửa sổ, nàng miễn cưỡng nhìn lướt qua, một hồi lâu mới nói: "Mặc nó đi." Thù Nhi dừng tay, lại nghe nàng nói: "Ngươi đem gương soi đến đây."

Thù Nhi "Oh" một tiếng, đem gương đồng khắc hoa đến cho nàng soi. Trong gương đồng chiếu ra bóng dáng, một bộ áo lụa trắng tóc đen, nổi bật lên cằm nhọn, bởi vì bệnh, càng gầy trơ cả xương. Đôi mắt to đen láy khảm ở trên mặt, chỉ tựa như ngọc xám, ít đi sáng bóng. Môi cũng không còn béo mập mềm mại, làm như hoa đào thiếu nước, mệt mỏi gần như khô héo. Ngón tay phủ đến trên mặt, da thịt cực kỳ giống hoa khô trong gió, khô khốc như muốn nứt ra.

Nàng sâu kín thở dài một tiếng. Thù Nhi thu gương lại, nói: "Người mau uống thuốc đi." Cầm muỗng muốn đút nàng, nàng chỉ giơ tay lên ngăn trở, hỏi: "Những thứ thuốc ta dùng tắm rửa trong ngày thường còn không?."

Thù Nhi nói: "Còn một chút, sao Điện hạ hỏi cái này."

Nàng chỉ bọc chăn gấm, tròng mắt rũ xuống, quét qua bóng mờ trên mặt trắng noãn: "Từ nay về sau, mỗi ngày ta cần phải dùng, ngươi đi nói với La cô, làm ít thức ăn điều dưỡng, mang lại đây cho ta."

Thù Nhi thấy nàng đột nhiên biến chuyển, vội vàng lên tiếng: "Vâng

"Ngươi lui ra đi."

"Vâng

La cô nghe hỏi tiến đến, chẳng qua là cười: "Phương thuốc điều dưỡng này ta đã sớm chuẩn bị tốt lắm, trước đây khuyên người uống, làm sao người cũng không uống, tốt quá tốt quá, người cuối cùng chịu uống rồi."

Nàng đang lệch qua trên giường đọc sách, nghe vậy bên mép có một nụ cười hơi yếu: "Cuộc sống luôn phải trôi qua mà."

La cô cười nói: "Còn có chuyện này, Ngô Sung Viện sắp lâm bồn rồi, còn mấy ngày nữa thôi."

Thượng Quan Mạn "Uh" một tiếng: "Cũng thăng Sung Viện rồi sao." La cô nói: "Nghe ngự y nói, có thể sẽ là tiểu hoàng tử." Nàng vẫn trầm mặc, hoàng tử cũng không thấy là chuyện tốt, hai người đều biết vậy. La cô vội cười: "Bất kể nói thế nào, rốt cuộc vẫn là chuyện vui. Lại nói, Diệu Dương nha đầu kia, ngày ngày lo nhìn đệ đệ, cũng không đến chỗ này chơi."

Thượng Quan Mạn chỉ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Lại qua mấy ngày nữa, cũng là ngày Ngô Sung Viện lâm bồn. Nghĩ đến trong các cung cũng không an ổn, Thù Ly cung sớm đóng cửa. Chưa tới một canh giờ, chỉ nghe cửa viện rầm rầm vang dội. La cô cầm đèn khoác áo ra ngoài, chẳng qua là cười: "Gõ cửa như vậy, chỉ có Diệu Dương Điện hạ thôi."

Mở cửa ra quả nhiên là nàng, vốn muốn cười chúc mừng, bên cạnh cửa viện treo đèn cung đình, vầng sáng chiếu mặt của nàng, lại thấy nàng tóc tai bù xù, chỉ mặc áo ngủ đứng ở trước cửa, hốt hoảng nhìn nàng, mở đầu liền hỏi: "Lâm Quan tỷ tỷ đâu?" La cô thấy tình hình không tốt, mang nàng vào trong viện: "Ở trong phòng đây." Diệu Dương vừa khóc vừa la: "Lâm Quan tỷ tỷ, người cứu… cứu mẫu thân ta."

Thượng Quan Mạn nghe tiếng đã sớm xuống giường. Thù Nhi vội khoác áo cho nàng, Diệu Dương đã lệ rơi đầy mặt nhào vào tới: "Tỷ tỷ, người cứu mẫu thân muội đi." Nàng ngẩng mặt, tròng mắt ngập đầy nước mắt. Thượng Quan Mạn giơ tay lên đỡ nàng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: "Xảy ra chuyện gì, muội từ từ nói." Diệu Dương không nghĩ nàng lạnh nhạt như vậy, lại giật mình như ở nơi nào, một hồi lâu mới nhớ tới mở miệng, lại rơi lệ: "Mẫu thân mới vừa sinh ra tiểu đệ đệ, Hoàng hậu nương nương đã tới, nói rất nhiều lời, khiến mẫu thân tức xỉu, ma ma bị dọa cho sợ đến không dám nhúc nhích. Muội sợ có chuyện liền chạy ra ngoài đi tìm phụ hoàng, nhưng phụ hoàng căn bản không gặp muội, muội chỉ có thế đi cầu tỷ tỷ."

La cô ở một bên nghe rõ ràng, Hoàng đế đã không nhúng tay vào, chuyện này không thể xoay chuyển rồi, vội bảo Thù Nhi đóng cửa viện, nói: "Diệu Dương Điện hạ nói mớ, nhanh đi dọn phòng khách cho Điện hạ nghỉ ngơi." Liền muốn kéo nàng đi. Diệu Dương giãy giụa nói: "La cô ngươi làm gì vậy, ta không có nói mớ." Lôi kéo váy Thượng Quan Mạn không thả, khóc đến thanh âm cũng khàn: "Tỷ tỷ, muội van cầu người, người cứu mẫu thân muội đi."

Sắc trời đã tối, mây đen che ngày nặng nề chồng chất tại phía chân trời. Trong điện lẻ tẻ một vài ánh đèn chiếu mặt Diệu Dương hoa dung thất sắc. Thượng Quan Mạn dắt díu Thù Nhi, chậm rãi ngồi xổm xuống. Diệu Dương sợ hãi nhìn nàng. Mặt nàng trắng nõn dị thường, tóc đen đậm như nước sơn, chỉ cảm thấy phiếm ý lạnh yếu ớt. Diệu Dương lại một câu cũng nói không nên lời. Chỉ thấy Thượng Quan Mạn giơ tay lên phủ đến trên má nàng, cũng là vô cùng lạnh, lạnh như không có nhiệt độ, từng chút lau đi nước mắt trên má Diệu Dương, thanh âm trong trẻo lạnh lùng: "Muội thật muốn đi sao, nếu đi, có thể sẽ thấy cơn ác mộng cả đời muội cũng sẽ không quên được."

Diệu Dương nghe không hiểu, nắm tay áo Thượng Quan Mạn chẳng qua là khóc: "Tỷ tỷ, người cứu mẫu thân muội."

La cô ở một bên than thở: "Điện hạ, thân thể Điện hạ chúng ta đều không khoẻ, như thế nào đi cứu Ngô Sung Viện?!" Diệu Dương chỉ lắc đầu: "Ta bất kể, tỷ tỷ thông minh như vậy, nhất định có biện pháp cứu mẫu thân."

Thượng Quan Mạn mới nói: "Đi lấy áo choàng cho ta, có lẽ còn chưa muộn." La cô muốn nói lại thôi, lại không muốn làm trái với ý của nàng, chỉ đành phải dặn dò: "Điện hạ, các người cẩn thận một chút."

Thượng Quan Mạn chậm rãi gật đầu.

Diệu Dương lôi kéo Thượng Quan Mạn vội vã bỏ chạy. La cô ở phía sau nhìn theo giậm chân: "Diệu Dương Điện hạ người chậm một chút, thân thể Điện hạ chúng ta không khoẻ...."

Ngô Sung Viện và Chân phi cùng ở tại Xuất Vân điện. Kể từ ngày Tứ hoàng tử gặp chuyện không may, tình cảnh Chân phi bất tiện, thường thường đóng cửa không ra. Diệu Dương lôi kéo Thượng Quan Mạn chạy đến cửa, thì bị Thượng Quan Mạn lôi trở lại, dẫn nàng vòng từ cửa hông vào viện. Bóng đêm đã chìm, duy thấy cành lá um tùm che giấu tung tích, trong khoảng cách trông thấy chánh điện trên cao treo đèn bằng vải lụa tám góc, cột sơn sáng loáng thấy rõ bóng người. Phía dưới nóc hành lang điêu khắc, cửa điện mở rộng ra, cũng thật yên tĩnh như chết.

Diệu Dương khóc muốn xông vào bên trong.