Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 103: Quỳ xuống tiếp chỉ (2)



Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

“Mộ Vô Sâm, bệ hạ đã chính miệng ban cho ta một mệnh lệnh đặc biệt, cho phép ta bất cứ lúc nào cũng không cần quỳ xuống như hoàng thân quốc thích! Cho dù Quý phi nương nương một mình đến đây, ta cũng không phải quỳ trước bà ta, huống hồ là một ý chỉ? Bây giờ ngươi bắt ta quỳ xuống, chẳng phải sẽ mắc tội khi quân ư?" 

Mộ Vô Sâm nén giận trong lòng, không tài nào phát tiết được, hắn chỉ có thể nắm chặt nắm tay, bắt buộc bản thân bình tĩnh lại. 

“Vân Lạc Phong.” Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo ánh lên cái nhìn độc ác, hắn lạnh giọng nói: "Quý phi nương nương có chỉ, lệnh cho ngươi lập tức tiến công làm thư đồng của công chúa trong vòng ba năm! Bây giờ ngươi thu dọn hành lý rồi đi theo ta ngay tức khắc! Ngoài ra, Quý phi nương nương có lệnh, thư đồng không được tùy tiện xuất cung! Do đó ngươi phải chuẩn bị hành trang đầy đủ, về phần nha hoàn thì..." 

Hắn dừng một chút, tiếp tục nói: “Trong cung có rất nhiều cung nữ, ngươi không cần dẫn ai theo!" 

Một tràng lời nói tựa như ngòi nổ, hoàn toàn chọc giận Vinh lão vốn không nói chuyện nhiều kể từ lúc Mộ Vô Sâm bước vào cửa. 

Khuôn mặt già nua của ông phẫn nộ, đôi mắt tức giận tưởng như thiêu đốt cả bầu trời, ông quay đầu về phía Mộ Vô Sâm, tức giận quát lớn: "Công chúa kia thì tính là gì? Dựa vào đâu mà Vân nha đầu phải làm nha hoàn cho nàng ta? Nàng ta cho rằng bản thân mình được cưng chiều đến mức nào? Nàng ta xứng sao?" 

Thư đồng, nói dễ nghe một chút là đi theo bầu bạn với công chúa, cùng tu luyện và đọc sách, thật ra chỉ là một nha hoàn hầu hạ mà thôi! Vân Lạc Phong thân là thần y, ngay cả ông cũng không dám ra lệnh cho nàng, kết quả, đúng là đám con cháu hoàng tộc đó quá nể mặt mình rồi! Dám bảo một thần y đi làm tiểu nha hoàn hầu hạ người ta ư? 

Nàng ta xứng sao?

Quan trọng hơn là những người đó còn muốn nhốt Vân Lạc Phong trong hoàng cung ba năm! Đợi ba năm sau, đại nhân nhà mình đã sớm cách thí (chết thẳng cẳng) rồi! Đến lúc đó, cẩu hoàng đế có mười cái mạng cũng không đền bù nổi!

Sắc mặt Ninh lão cũng lạnh đi một chút. Trong mắt ông, Vân Lạc Phong là một vị thần y xứng đáng để ông tôn trọng! Thần y mà phải hầu hạ công chúa hoàng thất sao? Nếu thật sự bảo Vân Lạc Phong đi, vậy thì từ nay về sau Ninh lão cũng không thể lăn lộn trên mảnh đại lục này nữa. 

“Người ta tìm chính là người của phủ Tướng quân, không liên quan đến các ngươi." 

Mộ Vô Sâm quét mắt nhìn đầy lửa giận về phía Vinh lão, lạnh lùng nói: "Huống hồ, thân thể công chúa ngàn vàng, bảo cháu gái của một tướng quân tiến cung hầu hạ cũng không bôi nhọ nàng ta (Vân Lạc Phong), bây giờ lão tướng quân tuổi tác đã cao, sống không tới mấy năm, đợi lão tướng quân đi (chết) rồi, nàng ta cũng đâu còn chỗ nào để đi! Quý phi nương nương của bọn ta thương xót nên mới cho nàng ta một đường ra."

Ở Long Nguyên quốc, người gặp được Vinh lão cũng không có bao nhiêu người, nếu không nhờ lần trước Cảnh Lâm gây sự, người có thể gặp ông, phải nói là đếm được trên đầu ngón tay. 

Đáng tiếc là lúc Cảnh Lâm gây sự, Mộ Vô Sâm không ở trong Y Các, cho nên hắn đương nhiên không ngờ tới lão già đứng trước mặt mình lại chính là người mà ngay cả hoàng tộc cũng phải nịnh bợ. 

“Nha đầu.”

Ninh lão không lộ rõ vui buồn hờn giận trên mặt như Vinh lão, ông thản thiên quay đầu nhìn về phía Vân Lạc Phong, vân thanh phong đạm mà nói (giống như vân đạm phong khinh vậy - mây nhạt gió nhẹ): “Chuyện này do chính ngươi quyết định, nếu ngươi không muốn vào hoàng cung làm thư đồng của công chúa, Ninh lão ta sẽ giữ ngươi lại vô điều kiện! Từ nay về sau, ta sẽ để cháu gái mình ở trong phủ của ngươi, có nó ở đây sẽ không có bất cứ ai dám ép buộc ngươi." 

Tuy Vân Lạc Phong cũng không biết thân phận của Ninh lão, nhưng không thể nghi ngờ, hành động của đối phương làm lòng nàng ấm áp, nàng nở nụ cười tươi với hai lão già ở đằng sau.

“Các người yên tâm, chuyện mà Vân Lạc Phong ta không muốn làm, chưa từng có bất cứ kẻ nào cưỡng ép ta được đâu." 

Lời của nàng cuồng vọng khí phách, kiệt ngạo khó thuần, nghiễm nhiên không để Mộ Vô Sâm ở trước mặt vào trong mắt.