Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 293: Vân Lạc vô sỉ (4)



Cái gì mà nói hắn đi dạo thanh lâu chứ?

Cái gì mà nói thân thể hắn bị những nữ nhân kia vét sạch?

Mỗi ngày hắn đều bế quan tu luyện, khi nào thì đến thanh lâu vậy hả? Mà hắn nên sớm đoán được, trong miệng cái lão già Vân Lạc này vĩnh viễn sẽ không nói ra được lời tốt đẹp gì.

Chờ hắn trả lời vấn đề của ngươi, nằm mơ đi!

“Vân Lạc, hôm nay cho dù lão tử có chết, cũng muốn kéo ngươi làm đệm lưng.”

Cặp mắt Lâm Thiên đỏ bừng, phảng phất như bất chấp nhanh chóng xông về phía Vân Lạc!

Chính là chết, tuyệt đối hắn cũng sẽ không buông tha cho lão già vô sỉ này!

Trên liễu kiệu, Vân Tiêu nhìn Lâm Thiên đang lao đến chỗ lão gia tử, trong tòng mắt mắt đen thâm thúy xẹt qua một tia ánh sáng lãnh khốc, hắn chậm rãi giơ tay lên, từ bên trong ống tay áo, linh lực được đánh ra ngoài, bịch một tiếng đánh trúng chân Lâm Thiên phải gập lại.

Lúc nay Lâm Thiên mới vọt tới trước mặt lão gia tử, bất ngờ không kịp đề phòng bị một chưởng linh lực này đánh trúng, vì vậy, chân của hắn không chịu nổi sức mạnh của chưởng linh lực này, chợt quỳ gối trước mặt lão gia tử.

Không sai! 

Đúng là hắn quỳ xuống, đầu gối không ngừng run rẩy, đến nỗi không thể đứng lên được.

“Chậc chậc,” Hai tay lão gia tử chống nạnh, cười híp mắt nhìn Lâm Thiên quỳ gối trước mặt mình, “Lâm Thiên. Coi như ngươi mà biết lỗi, cũng không cần thiết phải quỳ xuống với ta, hơn nữa coi như ngươi có quỳ xuống ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.”

“Ngươi...”

Trên mặt Lâm Thiên tràn đầy xấu hổ và giận dữ, cặp mắt bén nhọn liếc nhìn về phía sau: “Là người nào! Là ai lúc này đã đánh lén ta, đi ra cho ta!”

Ầm!

Đang lúc Lâm Thiên truy cứu người nào đánh lén, một tảng đá to cứng rắn đập tới, đánh trúng đầu của hắn, ngay sau đó, Trà Sữa bước bước chân ngắn tũn của mình lại lần nữa đến trước mặt của hắn, giễu cợt chi chi hai tiếng.

Lâm Thiên đã hoàn toàn hỏng mất, hắn muốn từ dưới đất bò dậy, vậy mà không chờ hắn đứng thẳng đầu gối, một cỗ uy áp cường hãn từ chỗ liễn kiệu áp xuống, hung hăng đè bẹp thân thể hắn trên mặt đất.

“Ha ha ha, Lâm Thiên, trước kia không phải là ngươi rất có bản lĩnh sao? Bây giờ lại có một ngày quỳ gối trước ta như vậy.”

Vân Lạc cười ha ha mấy tiếng, một chưởng đánh bay thân thể Lâm Thiên ra ngoài, chợt hắn tung người nhảy lên một cái, cả người ngồi trên người Lâm Thiên, nắm đấm như cuồng phong bão táp hạ xuống.

Lão đầu đánh rất hung mãnh, như muốn trút hết tất cả tổn thương của mình nhiều năm qua ra ngoài, còn nam tử lãnh khốc trên liễn kiệu, lại làm như không có chuyện gì xảy ra cầm lên một quả nho, bỏ vào trong miệng Vân Lạc Phong.

Trên khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút cảm xúc, dường như người mới vừa rồi dùng uy áp chế trụ Lâm Thiên không phải là hắn...

Phốc!

Lâm Thiên bị lão gia tử đánh đến miệng phun ra máu tươi, trên mặt không còn một chỗ nào là nguyên vẹn, đoán chừng đến cả mẹ hắn cũng không nhận ra!

Khi một quyền cuối cùng của lão gia tử hạ xuống, Lâm Thiên đã không chịu nổi mà hôn mê ngất xỉu.

Thấy vậy, lão gia tử có cảm giác không còn thú vị, từ trên người hắn đi xuống, chậc chậc hai tiếng: “Thật là không thú vị, dù gì lão già này cũng là một gã Cao Linh Giả cao cấp, mới đánh không được mấy cài như vậy mà đã ngất xỉu.”

Mấy cái?

Mọi người nghe nói như thế không nhịn được co quắp khóe miệng.

Lão gia tử đánh hắn ta cũng khoảng mấy trăm cái, hắn còn nói chỉ có mấy cái?

“Nha đầu, giải quyết hậu quả liền giao cho con, gia gia con còn muốn đi tìm người uống trà nói chuyện phiếm,” lão gia tử phủi phủi hai tay, ngẩng cao đầu, khuôn mặt đắc ý, “Vì những người này mà lãng phí thời gian quý báu của lão tử, thật đúng là không đáng giá.”

Vân Lạc Phong nhìn nét mặt lão gia tử rạng rỡ, khóe môi hơi hơi hiện lên một độ cong nhỏ: “Ra hết tức giận chưa?”