Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 321: Ước hẹn ba năm (5)



Editor: Kim Phượng

“Chẳng lẽ ngươi muốn ta bỏ qua như vậy sao?”

Lục Dẫn nhíu chặt mày, lạnh giọng hỏi.

Vinh lão trầm ngâm nửa ngày: “Không bằng chúng ta liền lập cái ước hẹn ba năm, như thế nào? Ba năm một lần Hiệp hội Y Sư sẽ tổ chức một hồi đại hội, lúc đó tất cả y sư đều sẽ đến tham dự lần đại hội này! Mà thực không khéo, tiểu nha đầu Vân gia cũng là một y sư! Lúc đó, tất cả ân oán giữa ngươi và Vân gia đều có thể giải quyết tại trận đại hội này.”

Nói tới đây, Vinh lão ngừng lại một chút: “Nếu ngươi khăng khăng hiện tại muốn động vào người của Vân gia, ta đây cũng chỉ có thể chiến đấu với ngươi! Mà quy định của Hiệp hội Y Sư không dung thay đổi! Cho dù đại tiểu thư Y Thành ngươi là đồ đệ của trưởng lão Hiệp hội Y Sư cũng không thay đổi được vận mệnh các ngươi bị trục xuất khỏi Y Các.”

“Trưởng lão Lục Trầm!”

Tên lão giả lúc trước bị Vân Lạc Phong một chân đá bay vội vàng đứng lên, đi đến bên người Lục Trầm, vẻ mặt tràn đầy nôn nóng.

“Chúng ta đi!”

Cuối cùng Lục Trầm vẫn nghe theo lời Vinh lão nói, hắn nhẹ nhàng lắc lắc vạt áo, trước khi rời khỏi còn xoay người nhìn Vân Lạc Phong.

“Tiểu nha đầu, ba năm sau, ta sẽ chờ ngươi ở Hiệp hội Y Sư! Hy vọng ngươi có thể sống tới ngày gặp ta!”

Vân Lạc Phong nhướng nhướng mày: “Ta tặng cho ngươi một câu này, hy vọng ngươi đừng chết quá sớm!”

“Ha hả.”

Lục Trầm khàn khàn cười nhẹ: “Ta vẫn là câu nói kia, làm người không cần quá càn rỡ!”

Dứt lời, hắn không hề nhiều lời nữa, bóng dáng già nua thực mau biến mất ở trước mặt mọi người……

Những người còn lại của Y Thành cũng vội vàng rời khỏi.

Nhìn chăm chú bóng dáng dần khuất của những người này, khát vọng trở nên mạnh mẽ trong lòng Vân Lạc Phong lại gia tăng lần nữa.

Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, thực lực của nàng ở Long Nguyên Quốc đã xem như chí cường, nhưng khắp đại lục rộng lớn như thế, người cường đại hơn nàng nhiều đếm không xuể!

Chỉ có trở nên đủ cường đại mới có thể không bị người ta ức hiếp!

“Vừa rồi đa tạ." Tầm mắt Vân Lạc Phong từ trên người những người đó thu trở về, nhìn về phía Ninh lão và Vinh lão, chân thành nói lời cảm ơn.

Ninh lão nhàn nhạt cười cười: “Mấy ngày nay ta vừa vặn ở trong Long Nguyên Quốc, cho nên tin Vân Thanh Nhã còn sống cũng truyền tới tai ta, ta lo lắng người của Y Thành tới tìm Vân gia phiền toái, nhân đây đuổi qua đây, nhưng còn Vinh lão ngươi, khoảng cách gần Vân gia như vậy lại không nhanh bằng ta.”

Vinh lão xấu hổ cười: “Cái này……”

Nhìn vẻ mặt xấu hổ của lão nhân kia, Ninh lão nhịn không được châm chọc nói: “Chẳng lẽ ngươi đi tán gái cho nên tới chậm như thế?”

Đùng một tiếng, dung nhan Vinh lão đều trở nên đỏ bừng một mảnh, ông ho khan hai tiếng: “Này không tính tán gái, không tính, chỉ là cùng lão bằng hữu tâm sự mà thôi……”

“Mặt mày đỏ bừng như thế, tâm sự nói tới trên giường đi?”

Xì.

Vân Lạc Phong nhịn không được cười ra tiếng, chợt nhìn thấy ánh mắt hai lão nhân nhìn về phía nàng, nàng hơi hơi thu thu khóe môi: “Cháu chỉ là không nghĩ tới Vinh lão càng già càng dẻo dai như thế, hai người tiếp tục nói, tiếp tục……”

Sắc mặt Vinh lão tối sầm, biểu tình càng thêm xấu hổ, hận không thể tìm cái hầm ngầm chui xuống.

“Vân nha đầu, không phải cháu còn phải xử lý chuyện khác sao?” Vinh lão tức giận chỉ về phía Cảnh Lâm ngã trên mặt đất, “Cháu đi giải quyết hắn đi, không cần phải xen vào chúng ta.”

Lão đầu Ninh lão này lại ở trước mặt Vân nha đầu nói ra loại lời nói này, từ nay về sau bảo mặt già của ông phải giấu chỗ nào đây?

Đặc biệt là nơi này còn có con dân Long Nguyên Quốc như thế, ông quả thực là mất mặt mà!

Cảnh Lâm nằm trên mặt đất nghe đến Vinh lão chuyển mũi giáo về phía chính mình, toàn bộ thân mình đều cứng lại rồi……