Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 101: Dấm chua này ăn được



Tiếu Nhiễm bĩu môi, trong lòng có chút tư vị không đúng, cô nháy mắt hỏi: “Chú, chú có phải cảm thấy tôi không thể nói lý đúng không?”

“Không có. Anh biết em đang ghen, chỉ là dấm chua này ăn trúng không có giá trị nào.” Cố Mạc nhu nhu tóc của Tiếu Nhiễm, đau lòng trả lời.

“Ai cho chú lại có một thư ký xinh đeph như vậy?” Tiếu Nhiễm đổ trách nhiêm cho Cố Mạc. Nếu Lynda không phải thư ký của Cố Mạc, cô ta có xinh đẹp cũng có quan hệ gì tới cô đâu?

“Nếu anh làm chuyện xấu, đầu tiên sẽ dọa chạy khách hành, còn đàm phán công việc như thế nào?” Cố Mạc cười đặt đầu Tiếu Nhiễm tại ngực, “Nha đầu, đó là phúc lợi cho khách hành, không phải của anh.”

“Coi như chú nói có lý.” Khóe môi Tiếu Nhiễm lặng lẽ nhếch lên. “Vậy chú không được liếc nhìn cô ta dù chỉ một cái.”

“Nhìn em đủ rồi.” Cố Mạc ôm sát Tiếu Nhiễm, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tiếu Nhiễm đố kỵ lớn như vậy, là yêu thương anh sao? Tuy rằng anh không xác định bản thân đối với cô có thành phần yêu hay không, nhưng là vừa nghĩ tới cô yêu bản thân, tâm tình của anh liền thật sự sung sướng. Cô lấy ra một giấy Tuyên Thành, anh có tùy tâm miêu tả vẩy mực trên đó một bức tranh Sơn Thủy.

Tiếu Nhiễm dùng sức cọ sát mặt trước ngực Cố Mạc: “Ôm tôi một cái!”

“Không tức giận?” Cố Mạc buộc chặt hai tay, ôm lấy thân thể Tiếu Nhiễm, hai chân nhẹ nhàng, để ở trên ván cửa, sau đó dùng một đôi con ngươi tinh tường nghiêm túc nhìn đôi mắt xinh đẹp long lanh của cô.

“Vì một người không lên gì mà tức giận một người đó là đứa ngốc.” Tiếu Nhiễm nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, mười phần khí phách nói.

“Hiểu chuyện như vậy. Có thưởng cho.” Cố Mạc mê hoặc cúi đầu cười, môi mỏng dán lên môi của Tiếu Nhiễm, âm thanh khàn khàn nói.

Tiếu Nhiễm đỏ mặt lấy tay ngăn trở môi Cố Mạc, bướng bỉnh cười nhắc nhở đối phương: “Chú, Lynda muốn chú đi bồi Smith tiên sinh. Chú đã muốn đến chậm, không thể chậm trễ nữa.”

“Dù sao cũng đã chậm. Để cho bọn họ tiếp tục chờ.” Cố Mạc cắn đầu ngón tay Tiếu Nhiễm, mờ ám nói.

“Không được! Hôm nay ba tôi từ trong phòng quan sát đi ra. Tôn cần phải đến bệnh viện gấp.” Tiếu Nhiễm cự tuyệt Cố Mạc hôn, thân thể vặn vẹo ở trong lòng ngực của anh, nhưng lại không biết cự tuyệt cùng vặn vẹo như vậy càng thêm mê người.

Cố Mạc bá đạo hôn lên môi Tiếu Nhiễm, bài tay dùng sức xoa hông của cô, giống như muốn nuốt cô vào trong bụng.

Tiếu Nhiễm ngốc đáp lại môi của Cố Mạc, rước lấy anh gầm nhẹ.

Cố Mạc hôn đến khi Tiếu Nhiễm ý loạn tình mê thì đột nhiên buông cô ra, khoát lên đầu vai của cô thở hổn hển. Nửa ngày, anh mới bình phục lại, âm thanh thô ách nói: “Nha đầu, anh có thể không phòng tránh được không?”

“Không thể!” Tiếu Nhiễm đột nhiên có điểm cảm tạ 0. 01 hạnh phúc đã bị dùng hết, nếu không cô tuyệt đối không tránh được anh giày vò.

Cố Mạc buông Tiếu Nhiễm ra, dùng một bộ biểu tình bất mãn nhìn cô: “Anh hẳn là phải mua một tá.”

Tiếu Nhiễm chủ động tiến lên, ân cần giúp anh sửa lại tây trang: “Chú, chú kiếm tiền nuôi gia đình thật tốt. Bằng không, tôi liền chạy theo người khác!”

“Em dám! Chân trời góc bể anh cũng bắt em trở về.” Cố Mạc hừ một tiếng từ trong lỗ mũi.

“Tốt lắm! Người đàn ông của tôi rất đẹp trai!” Tiếu Nhiễm vỗ vỗ san phẳng tây trang, ngạo kiều nói.

Cố Mạc nhéo nhéo mặt Tiếu Nhiễm cười nói: “Còn biết anh là người đàn ông của em?”

“Biết a!” Tiếu Nhiễm nhếch mũi chân, rất nhanh hôn lên trên môi của Cố Mạc một cái, “Có thể xuống lầu sao?”

“Thật muốn đem em……” Cố Mạc buồn bực mân nhanh môi mỏng.

“Không TT, không thể!” Tiếu Nhiễm cười xấu xa mở ra cửa phòng, nắm tay Cố Mạc đi ra ngoài.