Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 267: Trừng phạt của anh



Editor: Xẩm Xẩm

“Cậu không thử thì sao biết> Dũng cảm một chút!” Ninh Hạo túm lấy Tiếu Nhiễm, giúp cô đi ra khỏi nhà ăn.

Ninh Hạo kiên trì, Tiếu Nhiễm trở lại phòng. Cô chỉnh sửa lại bản thân một chút, an vị ngồi trên ghế sofa, bất an chờ đợi Cố Mạc trở về. Đang trong quá trình chờ đợi, trong lòng cô chỉ toàn không yên và bất an. Thật giống như tội phạm tử hình đang chờ quan tòa hành quyết. cô cho rằng Cố Mạc sẽ trở về rất nhanh, không nghĩ tới lại lâu như vậy. Cô bỏ lỡ cơm chiều.

Không biết đợi qua bao lâu, lúc cô cho rằng mình sắp hóa đá, rốt cuộc cửa phòng cũng bị người từ bên ngoài đẩy ra. Tiếu Nhiễm lập tức khẩn trương đứng lên: “Cố Mạc...”

“Cố tổng, muốn tôi mua thuốc giải rượu cho anh không?” Lynda đỡ Cố Mạc vào phòng, quan tâm hỏi han.

“Tôi không say, cô trở về đi!” Cố Mạc đẩy Lynda ra, lạnh lùng nói.

“Cố tổng uống nhiều, cô chiếu cố anh ấy một chút.” Trước khi Lynda rời đi, thật sự dặn dò Tiếu Nhiễm, không đợi cô trả lời, Lynda lại khinh miệt hỏi một câu: “Cô sẽ chăm sóc anh ấy chứ?”

“Tôi... tôi sẽ...” Tiếu Nhiễm không hề lo lắng trả lời.

Lúc này Cố Mạc đang chạy tới ngưỡng cửa phòng ngủ đột nhiên mở miệng: “Lynda, nơi này không có chuyện của cô!”

Lynda rời đi.

Tiếu Nhiễm theo vào trong phòng ngủ, nhanh chóng lấy áo ngủ cho anh: “Cố Mạc, em biết em sai rồi. Nhưng là không phải em cố ý!”

“Không phải cố ý>?” Cố Mạc lạnh lùng nhìn cô, khóe môi mang theo sự trào phúng.

“Anh... không thể tha thứ cho em sao?” Tiếu Nhiễm chua xót lùi về phía sau một bước, buông mắt xuống nhìn mặt đất. cô biết chính mình nghiệp chướng nặng nề, không thể dung thứ, vốn không xứng nhắc đến hai từ tha thứ. Cô hủy diệt đi không chỉ là một gia đình hạnh phúc, mà còn là tình yêu và sự nghiệp của Cố Mạc. Nhưng là cô vẫn đang hy vọng có kỳ tích xảy ra, nói cho cô là Cố Mạc yêu cô, hẳn sẽ không phải là không cần cô nữa.

“Tôi nên tha thứ cho cô sao?” Vẻ mặt Cố Mạc khói mù chất vấn Tiếu Nhiễm.

Nghe được Cố Mạc vô tình chất vấn, Tiếu Nhiễm lập tức đầy nước mắt. cố Mạc không chịu tha thứ cho cô. Cô sớm liền biết đây chính là kết cục, nhưng là khi anh vô tình hỏi như thế, cô vẫn như bị một cây búa nặng nề đập cho một cái, đau đến tận xương cốt.

Cô không cầu xin Cố Mạc tha thứ nữa, chỉ như một du hôn đi ra ngoài phòng ngủ, cuộn mình trên ghế sofa. Chỉ cần anh nói một từ “cút”. Chỉ cần anh để cô rời đi, cô nhất định sẽ không ở gần anh nữa.

Tâm tính của cô như bị xé nát.

Muốn thế nào mới vá lại được đây?

Cố Mạc vô tình nhìn thoáng qua cô, liền đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước ào ào ở bên trong, tâm của cô như bị dội nước lạnh. Cô chỉ sợ khi tiếng nước dừng lại, cũng là lúc cô – tội nhân này bị đuổi đi xa.

Lúc Cố Mạc đứng trước mặt Tiếu Nhiễm, nhìn thấy nước mắt của cô lạch cạch rơi xuống đầu gối khi đó, anh căm tức muốn giết người! Anh nhấc bả vai của cô lên, phẫn nộ rống to: “Khóc cái gì!”

“Cố Mạc, có phải anh không cần em nữa không?” Tiếu Nhiễm tan nát cõi lòng nhìn Cố Mạc, hỏi ra một vấn đề mà cô đã tự hỏi trong lòng đến một vạn lần. Cô hỏi ra những lời này xong, lại che lỗ tai, nguyên nhân vì sợ nghe được câu trả lời của anh.

“Cô nghĩ cứ như vậy rời xa khỏi tôi?” Cố Mạc cắn chặt răng, giống như đang áp chế lửa giận.

“Không có.” Tiếu Nhiễm lập tức lắc đầu: “Chỉ cần anh đồng ý vẫn cần em, anh phạt em như thế nào cũng được! Chỉ mong anh để em ở lại bên cạnh anh.”

Cố Mạc ôm cô vào trong ngực. Giống như rỉa mồi, vô tình cắn vào động mạch cổ của cô. Khi răng nanh của anh tàn phá làn da của cô, Tiếu Nhiễm sợ hãi đến run rẩy.

Đây là sự trừng phạt của anh sao?