Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 294: Lại có thể tiếp tục yêu như thế nào



“Nhưng cho hai đứa cử hành hôn lễ là ý của bà.” Bà nội cười nói.

“A?” Tiếu Nhiễm choáng váng. Cô cho rằng có thể đi thuyết phục bà nội, không nghĩ tới chủ ý này vốn dĩ là của bà nội.

“Đứa nhỏ này. Cháu cứ ngoan ngoãn làm cô dâu mới đi. Cố Mạc đã có bà nội, nó không dám phản kháng.” Bà nội nhẹ nhàng vuốt tóc Tiếu Nhiễm, cưng chiều nói.

“Nhưng là... nhưng là...” Tiếu Nhiễm lo lắng liếm môi, không biết còn có thêm lý do gì để thuyết phục bà nội.

Mà bà nội cực kỳ thông minh, dường như đã đoán ra được Cố Mạc mới là nguyên nhân chính không muốn cử hành hôn lễ.

“Mấy năm nay Cố Mạc vẫn chấp nhất với chuyện báo thù, bà với ba nó khuyên nó rất nhiều lần. Bà biết hận thù của nó với ba cháu không thể tiêu tan trong một chốc được. Nó không chịu kết hôn là vì không muốn gọi kẻ thù là ba. Nha đầu, cừu hận trong lòng nó cần tình yêu của cháu để xóa đi.” Bà nội ôm lấy cô, ảm đạm nói.

Tiếu Nhiễm chua xót ghé vào trong lòng bà nội, không biết nói gì cho phải. Trước kia khi Cố Mạc không biết sự thật, cho nên chỉ là không chịu gọi ba, nhưng hiện tại người anh hận vô cùng, chính là cô.

Cô không có tự tin như thế, có thể dùng tình yêu để cảm hóa Cố Mạc, để cho anh không hận chính mình nữa.

Cô có thể làm chỉ là chuộc tội.

...

Cố Nhiên đẩy cửa phòng ngủ ra, đi đến trước mặt Cố Mạc, không kiềm chế được ngồi ở góc bàn, nói với Cố Mạc đang đứng trước cửa sổ ngẩn người nhìn ra hoa viên: “Anh, anh và chị dâu sao lại như vậy?”

Cố Mạc không trả lời, chỉ cho Cố Nhiên một ánh mắt lạnh lùng.

“Em biết em không nên quản.” Cố Nhiên giơ hai tay lên, vô tội nhún vai: “Đối với anh là anh của em, em quan tâm anh...”

“Nếu anh cưới kẻ thù...con gái, Y Nhiên sẽ hận anh.” Âm thanh của Cố Mạc khàn khàn. Ánh mắt của anh ưu thương nhìn vào chiếc xích đu trong công viên, suy nghĩ dường như trở lại mười mấy năm trước.

“Em cảm thấy không nhất định. Y Nhiên yêu anh, cô ấy hẳn sẽ không hy vọng cả đời anh đều cô đơn. Anh, Y Nhiên đã đi nhiều năm như vậy, anh đứng chấp nhất, nên nắm chắc những thứ bây giờ đang có.” Lời nói của Cố Nhiên thấm thía khuyên nhủ. Anh không muốn cả đời anh trai mình phải chịu hành hạ vì Y Nhiên. Tiếu Nhiễm là một người vợ tốt, anh không yêu thương Tiếu Nhiễm, lại vẫn mạnh mẽ chìm ở trong hồi ức, sẽ chỉ là ba người cùng bất hạnh.

“Em không hiểu!” Cố Mạc lạnh lùng nói. Cố nhiên cũng không biết sự thật, cho nên mới khuyên anh như vậy.

“Anh đừng nói cho em là anh không thích Tiếu Nhiễm, lúc trước hai người kết hôn, bà nội và ba mẹ đều cực kỳ phản đối, là tự ah nói không cần biết cô ấy là con gái của ai. Một khi đã vậy, anh không nên thế này.”

Cố Nhiên nhắc nhở Cố Mạc. Nếu hai người thiệt tình yêu nhau, thân phận, địa vị, hận thù không có cách nào ngăn cản.

“Lúc ấy anh nói như vậy, là vì không biết Tiếu Nhiễm mới chính là người đâm chết Y Nhiên!” Cố Mạc xoay người, vẻ mặt khói mù. Sau khi biết sự thật, trái tim của anh vẫn bị đau khổ và mâu thuẫn xé rách. Anh muốn hận Tiếu Nhiễm, nhưng vừa thấy vẻ mặt đáng thương tội nghiệp của cô, anh lại không đành lòng. Anh đã từng nghĩ muốn coi cô là người duy nhất mà anh có thể cưng chiều, yêu thương, ông trời lại nói cho anh một sự thật tàn nhẫn.

“Cái gì?” Cố Nhiên kinh ngạc sửng sốt: “Anh, năm năm trước chị dâu mới mười ba tuổi.”

“Đúng, cô ấy chỉ có mười ba tuổi, cô ấy không để ý đến sự sống chết của người khác mà lái xe rời đi!” Cố Mạc có chút kích động nắm chặt quả đấm.

Tai nạn xe cộ kia luôn hành hạ anh, lúc ấy nếu như anh phản ứng nhanh một chút, có lẽ Y Nhiên đã không chết.

Anh thật sự rất hận Tiếu Nhiễm!

“Cô ấy vẫn còn quá nhỏ, không hiểu chuyện đi.” Cố Nhiên không phải rất tự tin về điều này.

Anh không nghĩ tới tình thế vậy mà cứ tiến triển.

Anh và Tiếu Nhiễm quả thực đúng là Romeo và Juliet thời hiện đại.

Thế này thì làm sao có thể tiếp tục yêu?