Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 94: Không thể cướp đi



Cố Mạc dẫn Tiếu Nhiễm tiến đến đại sảnh khách sạn Shangri-La liền nhìn thấy Lynda và Trịnh Húc mang theo vợ chồng Smith từ trong thang máy đi ra hắn lập tức đi nhanh mấy bước tiến lên cầm tay đối phương nhiệt tình hàn huyên.

Tiếu Nhiễm im lặng ở phía sau Cố Mạc, không có không biết xấu hổ mà tiến lên.

“Mỹ nữ, chào cô.” Smith đã gặp cô, lập tức cùng cô chào hỏi.

Tiếu Nhiễm không nghĩ tiếng trung của Smith tốt như vậy, cười phất phất tay hương đối phương: “Hollo!”

“Vợ của tôi, tối hôm qua các người gặp qua.” Cố Mạc đưa Tiếu Nhiễm đến bên cạnh, thản nhiên cười nói.

Smith cười nói: “Người thật so với nhìn trên máy tính còn xinh đẹp hơn. Cố tổng, diễm phúc sâu.”

Cố Mạc cầm bả vai Tiếu Nhiễm, vẻ mặt thỏa mãn: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”

Tiếu Nhiễm dùng sức véo Cố Mạc một cái, lặng lẽ sắng giọng: “Nói cái gì đó! Chú!”

Thật không có gặt qua người có mặt dày như anh.

Anh mắt Lynda liếc Cố Mạc và Tiếu Nhiễm, hoàn toàn không để cô vào mắt. Cô ta vốn tưởng rằng “Cố phu nhân” là một phu nhân xinh đẹp cao quý, không nghĩ tới liền là một tiểu nha đầu. Phỏng chừng Cố Mạc cũng chỉ là muốn mới mẻ mà thôi, chờ anh ngấy, cô ta có khi có biện pháp bắt cô đi.

Smith nhìn hành động của Cố Mạc và Tiếu Nhiễm, cảm thấy buồn cười: “Cố phu nhân thực đáng yêu. Cô gái Đông Phương quả nhiên xinh đẹp.” Anh ta xoay người hỏi vợ mình ở phía sau, “Bà xã, em nói anh nói có đúng không?”

“Là rất đáng yêu.” Một mỹ nữ tóc đen tông nâu đồng ý cười nói.

“Smith phu nhân biết nói tiếng Trung?” Tiếu Nhiễm kinh ngạc cười hỏi.

“Ba tôi là người Trung Quốc. Mười hai tuổi tôi mới theo mẹ quay về Mĩ.” Đối phương cười giải thích.

“Khó trách tiếng Trung của Smith tiên sinh tốt như vậy.” Tiếu Nhiễm kéo tay Smith phu nhân, cười nói. Có lẽ vì Smith phu nhân là con lai Trung Mỹ, cho nên cô sinh ra rất nhiều cảm giác thân thiết, giống như tìm được một người chị gái. “Nguyên lai là học từ phu nhân.”

“Lúc mới quen biết, mỗi ngày anh ấy đều quấn quít lấy tôi muốn tôi dạy anh ý tiếng Trung, sắp bị anh ấy phiền muốn chết.” Smith phu nhân nhìn thoáng qua chồng mình, vẻ mặt hạnh phúc.

“Nếu anh không quấn quít lấy em, em đã không thương anh. Cố phu nhân, tôi nói có đúng không?” Smith ôm vợ, cười hỏi Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm cười khẽ hướng Smith nói: “Smith tiên sinh bảo tôi Tiếu Nhiễm đi. Phu nhân cái gì nghe giống như già đi mười mấy tuổi.”

“Ok!” Smith cười vui vẻ, “Cố tổng, cuối cùng tôi cũng hiểu được vì sao cậu lại vội vã đuổi Tiếu tiểu thư tới tay như vậy, cô gái xinh đẹp đáng yêu như vậy không muốn bị người khác cướp đi.”

Cố Mạc kiêu ngạo gật đầu: “Hiện tại cướp đi.”

“Ra tay trước thì chiếm được lợi thế.” Smith thoải mái cười to.

Tiếu Nhiễm đỏ mặt nhìn bọn họ: “Smith tiên sinh, ngài đừng nghe anh ấy! Anh ấy mới không để ý tôi như vậy đâu? Phụ nữ theo đuổi anh ấy có một đống lớn.”

“Nhiều hơn nữa cũng không có xinh đẹp như em.” Cố Mạc cúi đầu, nói nhỏ ở bên tai Tiếu Nhiễm.

Lời nói của Cố Mạc làm cho trong lòng Tiếu Nhiễm có một chút kiêu ngạo, tươi cười vô cùng ngọt ngào.

Lynda đột nhiên đứng ở bên người Cố Mạc, nhắc nhở nói: “Cố tổng, nên đi dùng cơm.”

Cố Mạc đạm mạc gật đầu với Lynda một cái: “Lynda, Trịnh Húc, các người mang vợ chồng Smith đi dùng cơm trước. Tôi đưa Tiếu Nhiễm đi nghỉ ngơi, sau đó đi xuống.”

“Cố phu nhân cùng đi đi. Nhiều người càng náo nhiệt.” Smith nhiệt tình đề nghị.

“Tiếu Nhiễm hơi mệt.” Cố Mạc cự tuyệt lời mời của Smith. “Lynda, Trịnh Húc chiêu đại vợ chồng Smith thật tốt.”