Sao Phải Quá Đa Tình

Chương 1



Chuông báo vào học reo lên, Đinh Dật lưu luyến nhìn cuốn “Truyền kỳ Sở Lưu Hương” trên tay rồi lề mà lề mề nhét vào trong ngăn bàn. Bây giờ là tiết số học, cô giáo hơn bốn mươi tuổi nghe nói bị mắc bệnh nội tiết, tính tình nóng nảy có thể nói là số một thế giới, thường xuyên chỉ cần một câu không đúng là lật đổ cả bục giảng, ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu tiên, Đinh Dật đã được huấn luyện có thể  bắt được hộp phấn bay tới bất cứ lúc nào, hơn nữa còn cố gắng bảo toàn hộp phấn được nguyên vẹn.

Đương nhiên, ăn một miệng đầy bụi phấn hay bị thước đập vào người cũng không phải là không có, cho nên thân là lớp trưởng, Đinh Dật vẫn phải làm gương tốt trong lớp số học này, cố gắng hết sức thể hiện mình là một học sinh giỏi ngoan ngoãn, chỉ mong không chọc giận con rồng nóng tính, do đó những loại sách truyện này không thể để xuất hiện trước mắt cô giáo.

Tóc mái dài ngang trán, cô không chịu được phồng má thổi tung mấy sợi tóc lòa xòa. Từ khi trên trán có vết sẹo cách mép tóc hai phân, bác Thẩm gái khăng khăng bắt cô phải nuôi tóc mái dài ngang trán để che đi. Thực ra bây giờ vết sẹo đó đã không còn nhìn thấy quá rõ, da cô vốn trắng không dễ hình thành sắc tố đen, vết sẹo đó cũng trở thành màu trắng nhạt, sau năm năm đã không còn nhìn thấy từ lúc nào không hay.

Còn nhớ khi đó thấy cô mặt mũi đầy máu me, người lớn hai nhà đều hoảng sợ, vội vàng đưa cô đến bệnh viện nơi mẹ làm việc để khử trùng và băng bó vết thương, mẹ còn ôm cô khóc: “Con nhóc này vốn đã xấu, ngoài làn da ra thì chẳng còn ưu điểm gì, bây giờ mặt còn xước xát thế này, về sau không biết có gả đi được không đây!”

Ba và cả nhà bác Thẩm nghe vậy đều thấy rất khó xử, Thẩm Trường Đông về nhà bị ăn đòn một trận nên thân, bị phạt quỳ dưới dàn nho trong sân, không được phép vào nhà cũng không được phép ăn cơm.

Không thể tưởng tượng nổi một cậu bé bảy tuổi xưa nay có vẻ yếu ớt mà lại không hề kêu rên lấy một tiếng, ngoan ngoãn chịu phạt, cuối cùng ba mẹ cô không thể cứ đứng nhìn bèn kéo cô sang khuyên bảo.

Vốn cô cũng không thấy chuyện này có gì phải trách cứ Thẩm Trường Đông, cho nên liền theo chân ba mẹ sang xin vợ chồng bác Thẩm bỏ qua cho con trai họ. Hai vợ chồng nhà họ Thẩm cũng rất xót con, nếu không phải con trai gây họa lớn thì cũng chẳng đành lòng trách phạt nặng nề, huống hồ bắt cậu bé quỳ ngoài sân là để cho nhà họ Đinh xem là chính, bây giờ nghe khuyên nhủ vậy cũng bèn ỡm ờ bảo con trai đứng dậy vào nhà.

Thẩm Trường Đông lại hoàn toàn không cảm thấy vui vẻ, tuy không hề khóc lóc nhưng nhờ ánh đèn trong sân cũng có thể thấy hai mắt cậu bé đã sưng đỏ, cậu nhíu đôi mày thanh tú, lo lắng hỏi: “Dì nói mặt mũi Đinh Dật xước xát thế kia không gả đi được, có phải nếu con đứng dậy sẽ phải lấy cậu ấy không?”

Người lớn hai nhà bị câu hỏi của cậu bé làm cho sững sờ, Thẩm Trường Đông thấy mọi người không có phản ứng, cho rằng đã nhận được một đáp án khẳng định, cái miệng nhỏ nhắn không kìm được lại méo xệch, cậu tiếp tục quỳ xuống, “Con vẫn nên tiếp tục quỳ phạt.” Thẩm Trường Đông vì chính bản thân mình mà đưa ra lựa chọn. Sau khi hiểu ra, người lớn hai nhà đều cười phá lên, mối thù giữa Đinh Dật và Thẩm Trường Đông cũng từ đó mà bắt đầu.

Từ khi đi nhà trẻ, Đinh Dật đã là thủ lĩnh của đám trẻ con, thành tích học tập tốt, đánh nhau cũng chưa bao giờ thua, có thể nói là văn võ song toàn. Bây giờ lại bị thằng nhóc Thẩm Trường Đông bất tài miệng còn hôi sữa kia ghét bỏ, thù này không báo thì cô không phải là con gái!

Từ đó về sau, thịt cá trong hộp cơm của Thẩm Trường Đông cơ bản sẽ chui hết vào dạ dày của cô, lý do là cô vóc dáng thấp bé, cần bổ sung dinh dưỡng, cặp sách nặng của cô cũng đưa cho cậu vác, lý do cũng vẫn là do cô thấp bé, không thể bị đè nặng. Thế nhưng dù có như vậy, năm năm qua đi cô vẫn yên ổn ngồi ở chiếc ghế xếp có tay vịn lùn nhất trong lớp, lên đến lớp sáu mà vẫn chỉ có thế ngồi ở hàng đầu tiên.

Tuy chiều cao xếp cuối cùng trong lớp, nhưng thành tích của cô lại luôn luôn đứng đầu, Thẩm Trường Đông thì kém hơn một chút, nhờ vào việc làm hàng xóm của Đinh Dật ban tặng, mỗi lần cậu thi trượt, tin tức đều truyền đến tai ba mẹ đầu tiên, có công báo cáo, Đinh Dật sẽ được thưởng đồ ăn vặt ngon, mà thường thường những món đồ ăn vặt đó là ba mẹ để dành cho cậu.

“Ăn đi ăn đi, cho cậu ta béo như con lợn con luôn.” Nhìn vẻ đắc ý của Đinh Dật, Thẩm Trường Đông ác độc nghĩ thầm, người cô hình tròn, mặt cũng hình tròn, rất giống quả bóng da.

Hôm nay vận khí tốt, mãi đến tận lúc tan học mà cô giáo Toán vẫn không nổi giận, chuông báo hết giờ vừa vang lên, học sinh chen lấn chạy ra ngoài, rốt cuộc cũng đã chịu đựng qua một tiết cuối cùng!

“Trương Binh, hôm nay đến lượt cậu ở lại làm vệ sinh, không được bỏ trốn!” Mỗi lớp học đều có vài đứa trẻ cá biệt, Trương Binh là một trong số đó, mỗi lần đến lượt cậu ta và bạn cùng bàn là Vương Diễm trực nhật, cậu ta toàn lén bỏ về, đổ hết công việc cho Vương Diễm điềm đạm ít nói, hôm nay Đinh Dật muốn làm đến cùng chức trách giám sát của lớp trưởng.

“Lớp trưởng đại nhân, cậu quan tâm nhiều chuyện quá rồi đấy, vệ sinh có người làm rồi mà vẫn chưa được sao?” Vừa nói cậu ta vừa đưa mắt lườm Vương Diễm, Vương Diễm vội vàng cúi đầu cầm lấy cây chổi, Trương Binh cười đắc ý, xách cặp đi ra ngoài.

Đinh Dật đứng ngay gần cửa ra vào bèn nhanh chóng chặn cửa, nói: “Cậu như thế này là trốn lao động, còn bắt nạt bạn, hôm nay cậu mà còn bỏ trốn tớ sẽ mách cô giáo!”

Trương Binh cao hơn cô gần một cái đầu, cậu ta tiến lại gần nhìn xuống: “Đừng tưởng làm lớp trưởng thì giỏi lắm, thử chọc tức xem bố mày trừng trị mày thế nào!”

Đinh Dật phẫn nộ, “Cậu dám!” Giọng cô vừa the thé vừa vang, làm mấy bạn vẫn đang ở trong phòng giật nảy mình!

Trương Binh cũng sững sờ, lập tức nhận ra từ trước tới nay Đinh Dật không bao giờ tuân lời cậu ta, cậu ta hơi xấu hổ nên càng phát cáu, vươn tay đẩy cô, Đinh Dật không đề phòng bị đẩy một cái liền lảo đảo.

Đinh Dật hét lên rồi vơ cây chổi rơm lớn dùng để quét sân ở phía sau cánh cửa, đập túi bụi vào người Trương Binh, không biết vóc dáng cô nhỏ bé mà lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, Trương Binh không có vũ khí bị cô đập cho dính đầy bụi đất, mấy lần muốn túm cây chổi nhưng toàn bắt trượt, mãi cho đến khi mấy học sinh khác tới can ngăn, Đinh Dật mới dừng tay, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Dám đẩy bà mày, không muốn sống nữa à!”

Thẩm Trường Đông nhíu mày, “Đinh Dật, cậu lại nói bậy.” Thấy Đinh Dật bị đẩy, điều mà cậu và những bạn học khác lo lắng đến toát mồ hôi lạnh không phải là sự an toàn của cô, mà là của Trương Binh – học sinh mới chuyển đến không lâu, cậu ta mới đến nên chưa từng thấy Đinh Dật ra oai, còn bọn họ thì đều hiểu cô rất rõ.

Nhìn người bị hại là Trương Binh, cậu ta dính đầy bụi đất, trên mặt còn có mấy vết xước đang rớm máu, tất cả mọi người còn đang thầm khiếp đảm Đinh Dật ra tay quá hung ác thì đã thấy cô toét miệng cười ngọt ngào: “Mau dọn dẹp vệ sinh đi, nếu không thì không kịp về nhà xem ‘Transformers’ [1] đâu.” Trương Binh ngó Đinh Dật đang nhàn rỗi chặn ở cửa ra vào, chần chừ một lúc đành đi quét dọn cùng Vương Diễm.

[1] Một siêu phẩm điện ảnh của Mỹ nổi tiếng bởi những cảnh chiến đấu hoành tráng của những con robot khổng lồ và những màn biến hình ngoạn mục của chúng.

Trên đường về nhà, Đinh Dật cực kỳ vui vẻ ngâm nga một bài hát thiếu nhi, bỗng nhớ ra chuyện gì, cô quay đầu chất vấn Thẩm Trường Đông đang vác hai chiếc cặp sách bên cạnh: “Hôm nay lỗ tai nào của cậu nghe thấy tớ nói bậy? Tớ cũng không đánh nhau, đã nghe rõ chưa, hả?”

Mẹ cô quyết chí bồi dưỡng cô thành một thục nữ, nói là như vậy có thể bù đắp lại những thiếu sót bề ngoài của cô, nếu mẹ biết được cô lại đánh nhau, chửi người thì không biết sẽ càm ràm mấy ngày nữa.

Thẩm Trường Đông không đồng ý cũng không phản bác, chỉ lơ đãng hỏi: “Hôm nay cậu làm sao vậy, giận dữ đến nỗi không khống chế được.”

Haiz, không uổng công chung sống nhiều năm, vẫn là tên Thẩm Trường Đông này hiểu cô rõ nhất, nhưng cô cũng không thể nói với cậu là do thằng nhóc Trương Binh chết tiệt kia đẩy trúng vào ngực cô, không hiểu sao, gần đây hai bên ngực nổi lên cục gì đó cưng cứng, chỉ cần chạm nhẹ một chút là đau kinh khủng, lúc đó cô giận đến phát hỏa.

Vô tình để ý tới sự nghi hoặc của Thẩm Trường Đông, Đinh Dật bắt đầu lo lắng, cô sẽ không mắc bệnh gì chứ, còn nhớ mẹ từng nói ở bệnh viện có người bị ung thư vú, không phải cô cũng bị đấy chứ!

Tâm trạng vui vẻ nháy mắt biến mất, Đinh Dật không sợ trời chẳng sợ đất nay bắt đầu lo lắng cho tính mạng của mình.

Lo lắng mãi, phân vân mãi, cuối cùng Đinh Dật không nhịn được nữa, nhân lúc ba đi vắng, cô chui vào phòng của ba mẹ.

“Ha ha, mẹ thật là yêu nghề nha, ở nhà cũng không quên xem sách y học, ba con tăng ca vẫn chưa về ạ? Sao lại làm muộn vậy?”

Nghe con gái nói nhăng nói cuội, mẹ Đinh biết ngay cô vẫn chưa nói ra vấn đề chính, ăn cơm xong là giờ xem phim hoạt hình của Đinh Dật, cô sẽ không có thời gian mà nói chuyện tào lao với bà như thế này.

“Làm sao, con khó chịu à, sao mặt lại đỏ thế, không phải bị sốt đấy chứ?” Mẹ Đinh vội vươn tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, sau đó so với nhiệt độ trên trán mình, hình như không phải sốt, nhưng nhiệt độ vẫn hơi cao.

“Con không bị sốt, chỉ là…” Ngăn cản mẹ đang định đi tìm nhiệt kế, Đinh Dật dứt khoát hỏi một câu: “Mẹ, ung thư vú có triệu chứng như thế nào?”

“Ung thư vú là ở bên trong vú có một khối u ác tính, có khi sẽ sờ thấy chỗ sưng lên, cụ thể rất phức tạp, con hỏi cái này làm gì?” Mẹ Đinh cảm thấy rất ngạc nhiên.

Đinh Dật tuyệt vọng, cô cơ bản có thể khẳng định mình đã bị ung thư vú, cô biết bệnh ung thư vú không có cách nào chữa trị, nếu như chẳng may cô chết, người khác hỏi chết như thế nào, trả lời là chết vì bị ung thư vú, vậy thì thật xấu hổ! Cô mới mười hai tuổi mà phải chết vì một căn bệnh phụ khoa, còn gặp người khác thế nào được nữa! (Về chuyện sau khi chết còn có thể gặp người khác hay không, Đinh Dật vẫn chưa kịp nghĩ đến.)

Đinh Dật quyết định, cô tuyệt đối sẽ không đợi đến lúc phát bệnh ung thư vú mà chết, cho dù không được giống như Lại Ninh hi sinh vì cứu hỏa [2] thì cô cũng muốn làm một chuyện gì đấy anh dũng một chút, ví dụ như chiến đấu với bọn du côn chẳng hạn, cô chết cũng phải chết trong vinh quang!

[2] Lại Ninh (1973 – 1988): một thiếu niên người Tứ Xuyên, Trung Quốc. Trong một lần rừng núi bốc cháy, anh đã chủ động tham gia đội ngũ cứu hỏa để cứu thôn bản và trạm thu sóng vệ tinh, sau đó gặp nạn và hi sinh anh dũng.

Nhìn con gái đi về phòng mình với vẻ mặt bi tráng, trong lòng mẹ Đinh đầy nghi hoặc, nhưng ngày mai có cuộc họp mà báo cáo vẫn chưa chuẩn bị xong, bà định khi nào có thời gian rảnh rỗi sẽ tâm sự cùng con gái.

Từ sau khi khẳng định mình bị ung thư vú, ngày nào Đinh Dật cũng lang thang ngoài đường tới khuya mới về nhà, hơn nữa cứ nhằm chỗ nào vắng vẻ là chui vào, mục đích là tìm kiếm một cơ hội để làm việc nghĩa.

May là ba đi công tác, mẹ gần đây bận rộn nhiều việc ngày nào cũng phải tăng ca, dặn dò cô sang nhà họ Thẩm ở bên cạnh ăn cơm chiều và làm bài tập. Mà Đinh Dật vô cùng ngoan ngoãn nói với bác Thẩm gái là cô muốn nhân dịp này ở lại buổi tối với ông bà ngoại ở thành Đông, rồi cậu sẽ đưa cô về nhà. Bác Thẩm gái không hề nghi ngờ, còn liên tục khen ngợi cô ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Công việc của mẹ Đinh ở bệnh viện hôm nay rất thuận lợi, tăng ca xong sớm bà liền về nhà ngay, thấy cửa nhà vẫn khóa, trong sân tối như mực, bà vội vàng chạy sang nhà họ Thẩm bên cạnh để đón con gái.

Mẹ Thẩm thấy mẹ Đinh sang nhà mình đón con thì ngạc nhiên: “Tiểu Dật không nói với dì mấy hôm nay con bé đều ăn cơm chiều và làm bài tập ở nhà ông bà ngoại sao?”

Mẹ Đinh vội vàng gọi điện thoại về nhà mẹ đẻ, ông ngoại của Đinh Dật nhận điện: “Tiểu Dật đã hai tuần nay không tới chơi, con nói với nó là ba rất nhớ nó, lần sau nó đến bà ngoại sẽ làm món sườn xào cho nó ăn.”

Để tránh cho hai ông bà khỏi lo lắng, mẹ Đinh không dám nói là Tiểu Dật mất tích, trả lời qua loa vài câu rồi vội cúp điện thoại.

Trời đã tối đen như mực mà Đinh Dật vẫn không thấy bóng dáng, mọi người ai nấy đều sốt ruột. Mẹ Thẩm lại vào hỏi con trai: “Con thật sự không nhìn thấy tan học Tiểu Dật đi về hướng nào sao?”

Thẩm Trường Đông cau mày: “Cậu ấy nói sẽ có cậu đến trường đón, tan học liền bảo con đi về trước, lúc con đi ra cậu ấy vẫn đang chờ trong lớp học.”

Mọi người đành bó tay, cuối cùng bàn nhau chia ra đi tìm, Tiểu Dật dù sao cũng mới mười hai tuổi, mấy hôm trước không biết cô lang thang một mình bên ngoài thì thôi, bây giờ đã biết thì không thể không lo lắng cho sự an nguy của cô.

*

Đinh Dật trừng mắt chắn trước hai cái bóng một gầy một béo, nói là cái bóng cũng không ngoa, đó là trong một con hẻm nhỏ vắng vẻ, ánh đèn lờ mờ, hai kẻ đó đều dùng quần áo che lên đầu, ngay cả đối phương là nam hay nữ Đinh Dật cũng không nhìn rõ lắm.

“Giao hết tiền trên người ra đây, gọi ba tiếng đại ca, sau đó chui qua háng chúng tao thì hôm nay tạm tha cho mày, nếu không thì, hừ hừ…”

Đinh Dật vẫn đang tìm kiếm cơ hội để làm việc nghĩa, không ngờ hôm nay đụng phải cướp đường, tự bảo vệ mình nghe có vẻ kém khí phách hơn là chống lại bọn du côn, nhưng trong tình huống khẩn cấp, cô cũng không để ý được nhiều đến thế.

Có điều nhìn dáng người của chúng, cộng với giọng nói của một tên vừa rồi, cho dù đối phương cố gắng làm giọng trầm đục nhưng Đinh Dật vẫn có thể đoán được hai kẻ này tuổi không lớn.

Đã đòi tiền còn muốn làm nhục cô, nhưng lại không phải tổn thương gì thực sự, cô có thể cảm thấy được sự ngây thơ của chúng (Đinh Dật cho rằng mình rất chín chắn), rất có thể hai kẻ này còn quen biết cô, nếu không thì sao lại phải che kín đầu.

Xác định xong, Đinh Dật bình tĩnh lại, kéo cặp sách, thò tay vào trong rồi tiến lên một bước nhưng không nói gì, hai tên kia tưởng cô muốn lấy tiền, nào ngờ cô bỗng nhiên cúi người xuống, nhằm trúng bắp chân của chúng rồi đá mạnh mấy phát.

Hai tên đó đau quá không nhịn được oằn người xuống ôm chân, Đinh Dật chớp lấy thời cơ, vung cặp sách mãnh liệt nện xuống đầu bọn chúng.

Lúc này chúng không ôm chân nữa mà vội vàng ôm đầu, bị Đinh Dật đạp cho một phát ngã ngửa ra đất. Xì, thật vô dụng, cứ như vậy thì đến bao giờ cô mới có thể anh dũng hi sinh! Thôi được, cô vốn cũng hiểu nếu không tìm kiếm cho tới khi gặp việc nghĩa để ra tay thì sẽ chết một cách vô nghĩa.

Hết chương 1