Sau Khi Hai Nam Thần Kết Hôn

Chương 30



Sau khi chỉnh sửa nhạc đệm xong, Diệp Diễm Thanh sẽ mang về nhà luyện tập, hắn vẫn chưa có tự tin để hát trước mặt người khác, cũng không muốn tăng áp lực cho bản thân nên về nhà luyện tập là tốt nhất.

Thỉnh thoảng Văn Dữ sẽ tới phòng làm việc để làm khán giả. Cứ lặp đi lặp lại một bài hát quả thật rất nhạt nhẽo, hơn nữa mỗi lần cũng không có khác biệt qúa lớn, ít nhất đối với nhân viên chỉnh âm chuyên nghiệp mà nói thì không sai biệt gì lắm. Nhưng Văn Dữ lại không tỏ ra mất kiên nhẫn, mỗi lần đều nghe Diệp Diễm Thanh hát đi hát lại bốn năm lần, nhưng cứ nghe như lần đầu, vừa chuyên chú vừa nghiêm túc.

Diệp Diễm Thanh rất nhiều lần đều muốn hỏi hắn, nghe nhiều vậy không thấy phiền à? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy cũng đúng thôi, khi Văn Dữ đóng phim nếu không được cảnh nào cũng sẽ quay đi quay lại, không nề hà, bởi vậy đã sớm tập thành thói quen kiên nhẫn rồi.

Ngải Trừng cũng tới thăm Diệp Diễm Thanh, thuận tiện xác định lại lịch trình ngày mai.

Ngày mai bọn họ sẽ mang theo chuyên viên trang điểm đến đài, không cần đài chuẩn bị người, để tránh nhiều người xa lạ làm ảnh hưởng đến Diệp Diễm Thanh.

“Tối nay em nhớ đi ngủ sớm, thả lỏng tinh thần.” Ngải Trừng nhắc nhở hắn.

Ngải Trừng còn khẩn trương hơn cả hắn, trước mắt thì Diệp Diễm Thanh khá là bình tĩnh, cảm xúc ổn định, nhưng cô thật sự lo lắng Diệp Diễm Thanh có giấu cô gì đó không. Đương nhiên, cũng có khả năng chỉ là cô lo nghĩ nhiều, nhưng lo lắng nhiều cũng có ích, lỡ như xảy ra chuyện gì cô còn có cách giải quyết.

“Biết ạ, sáng sớm hôm nay anh Văn Dữ đã gọi em dậy bảo là để tối em đi ngủ sớm.” Thức dậy sớm cũng sẽ ngủ sớm.

Ngải Trừng thở phào trong lòng, có Văn Dữ san sẻ nỗi khổ tâm làm cô cũng bớt lo lắng đi nhiều.

“Đúng rồi, chị nghe nói Trọng Tỉnh cũng tham gia chương trình này vào chiều ngày mai.” Hôm nay Ngải Trừng mới biết tin, cũng không có gì to tát, báo cho Diệp Diễm Thanh biết trước để chào hỏi lỡ như mai có gặp mặt.

Diệp Diễm Thanh không thèm để ý chương trình này có ai tham gia, dù sao cũng không cần phải hỗ trợ ai, thời gian mỗi người ghi hình đều khác nhau, mạnh ai nấy làm.

“Chỉ có anh ta thôi hả?”

“Đúng vậy, hình như chỉ mới cậu ta.”

Diệp Diễm Thanh chậm rãi từ từ gật đầu: “Chắc có fans sẽ đoán ra được.”

“Đoán cậu ta muốn solo sao?” Ngải Trừng cũng đoán ra.

“Đúng vậy, không phải mấy ngày hôm trước còn nói anh ta không tham gia hoạt động với nhóm hay sao? Kiểu ném đá giấu tay đó. Mà đài Trung Âm có giống với mấy đài truyền hình kia đâu, không phải ai muốn tham gia là tham gia, chưa chắc fans hiểu được.” Diệp Diễm Thanh nói. Nếu Trọng Tỉnh nhận lời, cũng nên chuẩn bị tâm lý.

“Để bọn họ tự cắn nhau đi, hồi trước bốn người bám theo em không buông tha, bây giờ em đi rồi, người chiếm nhiều parts nhất là Trọng Tỉnh, để ba người kia cắn Trọng Tỉnh đi, cậu ta cũng đâu đáng để mình đồng tình.” Ở trong vòng này, ghen ghét là chuyện bình thường, người tài mạo song toàn thì sẽ có người ganh tị, đặt điều nói xấu, những người như vậy lòng dạ hiểm độc không đáng để thương tâm.

Diệp Diễm Thanh cầm lên bình nước lạnh có chứa hạt lười ươi, nói: “Nếu Trọng Tỉnh tách nhóm thật thì Five1 phải tan rã.”

Ba người kia nhảy với rap còn có thể, chứ đừng hy vọng tới ca hát, một nhóm nhạc thần tượng không thể hát sao tồn tại được? Chẳng lẽ đi tấu nói chăng? Fans chưa chắc đã thích, hơn nữa tấu nói còn hạn chế ở trong nước, thà tách ra hát solo còn dễ dàng hơn.

“Mặc kệ nó, dù sao ngay từ đầu số phiếu bầu đã bị động tay động chân.” Người khác thì không biết chứ Ngải Trừng hiểu rõ, nếu không phải lượng fans của Diệp Diễm Thanh quá mức khổng lồ, làm Gia Nghệ không thể không kiêng kị, thì nói không chừng Diệp Diễm Thanh đã sớm bị đào thải nội bộ từ đời nào rồi.

Diệp Diễm Thanh cười nói: “Chỉ là có chút cảm khái mà thôi, một người không có thực lực chỉ biết dựa hơi người ta, còn không biết tự mài giũa thì cũng sớm có ngày bị kéo xuống đầm lầy.”

Cho nên từ trước đến giờ hắn không dám thả lỏng bản thân, chỉ là hiện tại bị bệnh tình làm cho chậm trễ, chuyện hắn có thể làm thật sự hữu hạn.

Ngày hôm sau dùng cơm trưa xong, Ngải Trừng tới đón Diệp Diễm Thanh.

Văn Dữ mặc bộ đồ thể thao thông thường, đeo khẩu trang và mũ, giả dạng làm nhân viên công tác đi theo Diệp Diễm Thanh, có điều Ngải Trừng lại thấy như vậy quá sơ sài. Chỉ cần thấy thân hình cao lớn như này cũng đủ để người đi đường ngoái nhìn.

Tới đài truyền hình, nhân viên công tác tiếp đãi bọn họ đến phòng nghỉ riêng, chuyên viên trang điểm sẽ trang điểm cho Diệp Diễm Thanh ở đây, trong phòng cũng không có người khác nên Văn Dữ cởi khẩu trang ra, dựa vào bàn nhìn Diệp Diễm Thanh.

“Anh có nên đi bưng nước cho em không?” Văn Dữ chọc hắn.

Diệp Diễm Thanh không dám lộn xộn, nhấp miệng cười nói: “Anh có phải là nhân viên đâu.”

“Anh phục vụ cho em mà em lại không vui à?”

“Không có, nhưng trước khi lên sân khấu không thể ăn vặt cũng như uống quá nhiều nước.”

“Vậy anh cần làm gì nhỉ? Đưa cọ trang điểm cho chuyên viên được không?” Văn Dữ đùa giỡn để hắn thả lỏng.

Chuyên viên trang điểm vội nói: “Không dám không dám, tôi tự làm là được.”

Diệp Diễm Thanh cũng không ngại cười nhạo hắn: “Anh, anh biết phân biệt mấy cây cọ trang điểm đó không?”

Đây chẳng khác nào đang làm khó Văn Dữ?

“Anh không biết, em biết chắc?”

“Em cũng không biết, vậy thì anh không thể nào làm trợ lý cho chuyên viên trang điểm được rồi.”

Văn Dữ đi pha cà phê cho Diệp Diễm Thanh, nói: “Làm trợ lý khác cũng được.”

“Anh vẫn nên chuyên tâm đi đóng phim thôi.” Nói nhảm vài câu với Văn Dữ làm tâm tình hắn thả lỏng hơn nhiều.

Văn Dữ tựa hồ nghiêm túc tự hỏi vài giây, nói: “Hôm nào em thử bản lĩnh mát xa của anh đi, nói không chừng em sẽ điên cuồng thuê anh làm trợ lý luôn đó.”

Mát xa? Diệp Diễm Thanh thật đúng là không biết Văn Dữ còn có chiêu thức ấy, nhưng bây giờ không tiện để cho người ngoài biết bọn họ không thân thiết tới mức ấy, bởi vì trước mặt mọi người bọn họ là cặp chồng chồng hợp pháp.

Chuyên viên trang điểm là nhân viên hợp đồng với Tinh Lộ, không quen thuộc với Văn Dữ nhưng vẫn có thể chêm vào vài lời: “Tình cảm của hai người thật tốt, chỉ là hai người ít phát đường quá đi, hai người không biết chứ mấy cô nương trong công ty tối ngày ngồi canh Weibo của hai người không đó.”

Chuyên viên trang điểm không đề cập tới, bọn họ cũng không để ý. Dạo gần đây Văn Dữ không có công việc làm; còn Diệp Diễm Thanh đăng bài khá là thường xuyên, nhưng chỉ là liên quan tới cuộc sống hằng ngày, ít khi nào nhắc tới Văn Dữ.

Bọn họ không phải là cặp chồng chồng thật sự, không có dục vọng như các cặp tình nhân khác nên vấn đề này khá là nhạy cảm.

Văn Dữ hoà giải nói: “Không phải không muốn phát, mà là phát nhiều sẽ có người nói bọn tôi làm màu, lăng xê linh tinh, dễ mất hứng, không vui.”

Chuyên viên trang điểm tỏ vẻ lý giải: “Đa số dân mạng đều suy nghĩ bình thường, chỉ có mấy con sâu điên cuồng làm sầu nồi canh.”

Người bình thường như cô chia sẻ vài câu không hài lòng thì đã bị cư dân mạng chạy vào mắng chửi, huống chi là đại minh tinh như bọn họ.

Trang điểm xong, Diệp Diễm Thanh đi thay quần áo, Văn Dữ không cho người khác chỉnh sửa giúp mà tự mình ra tay: “Đừng khẩn trương, anh sẽ ở dưới sân khấu, phát huy như thường là được. Nếu có khó chịu thì cứ nói với anh, đừng giữ trong lòng.”

Diệp Diễm Thanh ngoan ngoãn gật đầu: “Em biết mà.”

“Ừ, tiểu khủng long cố lên!”

Diệp Diễm Thanh bật cười, gật đầu.

Bên Diệp Diễm Thanh chuẩn bị xong thì người của chương trình mời hắn ra sân khấu. Ngải Trừng vừa rồi đã đi xác nhận hiệu ứng sân khấu lần cuối, bởi vì là ghi hình, cho nên cũng không có diễn tập, có thể quay một lần là tốt nhất, không nên lãng phí thời gian của mọi người.

Diệp Diễm Thanh lên sân khấu nhìn xuống đối diện với Văn Dữ.

Văn Dữ gật gật đầu, Diệp Diễm Thanh càng yên tâm.

Phó đạo diễn xác nhận Diệp Diễm Thanh có thể bắt đầu xong, trực tiếp đếm ngược: “Năm, bốn, ba, hai, một, bắt đầu!”

Âm nhạc vang lên, ánh đèn cũng sáng lên từng cái, Diệp Diễm Thanh đứng ở trên sân khấu không còn thấy Văn Dữ nữa, nhưng hắn biết Văn Dữ vẫn đang nhìn hắn. Tình thần bây giờ rất tốt, không khẩn trương, yết hầu cũng không cứng ngắc, không ra mồ hôi lạnh, thân thể cũng không có cứng đờ, mọi việc đều rất tốt, không giống với lúc hắn phát bệnh.

Lúc Diệp Diễm Thanh hát lên câu đầu tiên, Ngải Trừng đột nhiên nhẹ nhàng thở ra, hốc mắt cũng hồng lên, cô biết —— thành công rồi.

Văn Dữ cũng cong khóe miệng lên, nghiêm túc nghe Diệp Diễm Thanh ca hát.

Giọng hát của Diệp Diễm Thanh không có gì để chê, hơn nữa xuất phát từ sự tôn trọng với ca khúc cũ nên không chỉnh sửa nhiều, nghe rất là thoải mái, nhân viên công tác ở đây không nhịn được cũng mỉm cười. Bài hát có hay hay không là nhờ vào ca sĩ, không liên quan tới dòng nhạc cao cấp, hay là độ lưu hành cao, chỉ cần chạm vào lòng người nghe mới xứng đáng là một bài hát hay.

Diệp Diễm Thanh có chất giọng đặc biệt, không dùng tới autotune mà vẫn truyền tải được thông điệp của bài hát. Một người ca sĩ giỏi dù có hát bài nào cũng sẽ mang phong cách của riêng mình, cũng không ngừng học hỏi, ca sĩ như vậy mới có thể phát triển được lâu dài.

Kết thúc bài hát được năm, sáu giây rồi mọi người mới bừng tỉnh.

Diệp Diễm Thanh không quản được phản ứng của người khác, bây giờ hắn hưng phấn đến nỗi muốn nhảy cẫng lên luôn, hắn không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình đứng trên sân khấu, cho dù chỉ có Văn Dữ làm khán giả nhưng hắn vẫn rất vui. Đè xuống hưng phấn trong lòng, Diệp Diễm Thanh bình tĩnh đi xuống sân khấu, giao microphone cho nhân viên công tác, để bọn họ giúp mình lấy ra bộ đàm âm thanh.

Đợi nhân viên công tác rời đi, Diệp Diễm Thanh liếc mắt một cái đã thấy Văn Dữ đứng ở bên cạnh chờ sẵn, trong lòng vui vẻ, cũng cao hứng đến ngất trời, không rảnh lo phản ứng của người ta, cũng không quản được người khác nghĩ gì trực tiếp chạy vào lòng Văn Dữ.

Văn Dữ cười khẽ bên tai hắn, xác định hắn không phải nằm mơ mà là thật sự đã hát thành công trên sân khấu.

“Rất tuyệt, rất êm tai.” Văn Dữ nói ở bên tai hắn.

“Anh……” Diệp Diễm Thanh nhất thời cũng không biết nói gì, tâm tình của hắn quá phức tạp, phức tạp đến mức chỉ có hắn mới có thể hiểu.

“Anh đây.”

“Em hát ở trên sân khấu.”

“Đúng vậy, anh nghe được.”

“Thật là tốt.”

Giọng Văn Dữ mang theo vài phần chắc chắn: “Sẽ càng ngày càng tốt.”

“Dạ.”

Vợ chồng son nhà người ta đang ôm nhau, người khác cũng không dám nói gì để tránh bị cho là nhiều chuyện.

Văn Dữ không nghĩ để cho người khác đoán bừa, buông Diệp Diễm Thanh ra trước, nhưng tay lại ôm vai hắn nói với tổ chương trình: “Mọi người vất vả quá rồi.”

Mọi người cũng nhiệt liệt tán dương Diệp Diễm Thanh làm hắn cũng rất vui.

Cho đến khi ca sĩ khác lên sân khấu thì người trong tổ chương trình mới nhớ ra mình còn có công việc, lập tức quay lại làm việc.

Văn Dữ bắt lấy tay Diệp Diễm Thanh, cười nói: “Đi, tẩy trang rồi anh dẫn em đi ăn.”

“Được.” Diệp Diễm Thanh cảm thấy mình ăn thêm được một chén cơm.

Ngải Trừng lặng lẽ lau nước mắt, đi ký tên xác nhận với bên chương trình.

Văn Dữ dắt Diệp Diễm Thanh vào phòng nghỉ tháo trang sức, còn mình thì gọi cho Vu Dĩnh hỏi nhà hàng nên đến.

“Hai người muốn ăn món gì?” Vu Dĩnh hỏi, bây giờ chưa tới giờ cao điểm, đặt chỗ ở đâu cũng được.

Văn Dữ nói: “Lẩu đi, mấy bữa nay em ấy cứ nhắc mãi.”

Mấy ngày nay Diệp Diễm Thanh ăn rất thanh đạm, cũng là sợ ảnh hưởng đến giọng nói, giữa trưa cũng không ăn được nhiều, hẳn là đã đói bụng rồi.

Vu Dĩnh nhoẻn miệng cười: “Được một bữa bình dân quá ta.”

Thông thường Văn Dữ tương đối chú ý đến đồ ăn, không phải hắn làm ra vẻ, mà là nhà hàng mắc tiền thì đảm bảo được tính riêng tư, không dễ bị chụp lén.

Văn Dữ cũng không cãi lại: “Nhờ chị mua giùm em một ổ bánh kem ở tiệm bánh lần trước. Thấy cái nào ngon thì cứ mua.”

“Được thôi.” Văn Dữ rõ ràng là muốn chúc mừng cho Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh thay đồ tẩy trang xong, trên đường trở về gặp được Trọng Tỉnh ở hành lang.

Trọng Tỉnh trông khá là thoải mái, dường như lời đồn đãi trên mạng không đả kích được hắn.

Diệp Diễm Thanh không có gì muốn nói với Trọng Tỉnh, tỉnh bơ lướt qua hắn.

Nhưng Trọng Tỉnh lại gọi lại.

Diệp Diễm Thanh dừng lại bước chân, mới vừa rửa mặt, hai bên thái dương vẫn còn vương hơi nước.

“Tôi đang trải qua chuyện cậu từng gặp.” Trọng Tỉnh nói.

Diệp Diễm Thanh nói: “Đây là chuyện đáng khoe khoang à?”

Bị chửi đó, có phải là khen ngợi gì đâu mà còn đi khoe? Có máu M chắc.

Trọng Tỉnh nhìn Diệp Diễm Thanh: “Tôi chỉ nghĩ, nếu là lưu lượng như cậu, thì tôi cũng không cần phải để ý người ta đánh giá tôi thế nào.”

Muốn nổi tiếng thì cần scandal, nhưng đến khi nổi rồi ai mà chẳng để ý? Nếu không cũng sẽ không có nhiều minh tinh sau khi nổi tiếng tìm cách tẩy trắng chứ. Diệp Diễm Thanh từ trước đến nay không phải là người thủ đoạn, cho nên không thể so sánh hai người với nhau. Những đạo lý đó chưa chắc Trọng Tỉnh không hiểu, chỉ là ở trong mắt Trọng Tỉnh bây giờ, nổi tiếng mới là tất cả.

Không nghĩ bị tuôn ra tin tức tranh chấp, trên hành lang nhiều người nhiều mắt hỗn loạn, Diệp Diễm Thanh cũng không lạnh nhạt trực tiếp rời khỏi, mà là không đau không ngứa nói câu “Anh thấy được là được” rồi mới rời đi.

Da mặt con người không thể quá dày, nhưng cũng không thể không biết xấu hổ, đến khi bị scandal lại tẩy trắng không được thì biết trách ai đây. Thật ra tố chất tâm lý của Trọng Tỉnh rất tốt, Diệp Diễm Thanh cảm thấy mình nên học hỏi người ta, nếu hắn có một nửa điểm đó thì đã không bị mắc chứng sợ sân khấu rồi.

Văn Dữ trở lại phòng nghỉ, Diệp Diễm Thanh đang dùng kem dưỡng da.

Nhìn thấy Văn Dữ, Diệp Diễm Thanh trực tiếp vứt chuyện Trọng Tỉnh ra sau đầu.

“Lát nữa dẫn em đi ăn lẩu được không?” Hắn không thương lượng với Diệp Diễm Thanh, nếu Diệp Diễm Thanh không muốn ăn, hắn sẽ nhờ Vu Dĩnh đổi chỗ khác.

Diệp Diễm Thanh gật đầu: “Được đó!”

Văn Dữ tự lái xe đưa Diệp Diễm Thanh đi, chuyên viên trang điểm cùng đoàn đội giao cho Ngải Trừng, cô còn phải trả quần áo đã mượn.

Thời gian này tiệm lẩu Tứ Xuyên chính tông không có nhiều người, nếu là giờ cao điểm thì khẳng định sẽ không còn chỗ ngồi.

Vào phòng, Diệp Diễm Thanh còn đang đắm chìm trong vui sướng, gọi món ăn cũng rất mạnh tay, thích là gọi, không cần biết có ăn hết hay không.

Văn Dữ cũng mặc kệ, nhà hàng lẩu này ăn không hết còn được đóng gói mang về, rất tiện lợi.

Đồ ăn rất nhanh được mang lên.

Văn Dữ lấy ra một cái hộp nhỏ trong túi đưa đến trước mặt Diệp Diễm Thanh: “Lễ vật, em xem có thích không.”

Diệp Diễm Thanh chớp mắt nhìn hắn: “Anh chuẩn bị hồi nào vậy?”

“Chuẩn bị lâu rồi, chờ tới hôm nay mới tặng cho em.”

Diệp Diễm Thanh không sốt ruột mở ra, mà hỏi: “Nếu hôm nay em không hát được thì sao? Có đưa không?”

“Đưa chứ, dỗ cho em vui.” Văn Dữ không giấu diếm.

Diệp Diễm Thanh cười mở hộp ra, bên trong là bộ tai nghe màu xanh nước biển, còn khắc hình con bướm giang cánh.

Ngày thường lên sân khấu, tai nghe sẽ không được chú ý, nhưng tới concert riêng thì đây là một chi tiết được nhiều ca sĩ quan tâm, tai nghe càng đẹp càng được fans khen ngợi.

Tai nghe hình con bướm này không quá khoa trương, rất trung tính, cũng rất dễ nhìn.

“Phá kén thành bướm, em làm được rồi.” Văn Dữ nói. Lúc ấy có rất nhiều mẫu mã để chọn lựa, Văn Dữ liếc mắt một cái là nhìn trúng đôi này, càng nhìn càng đẹp mắt, cũng rất sang trọng, rất hợp với Diệp Diễm Thanh.

Diệp Diễm Thanh cười: “Em thích lắm, cảm ơn anh nhiều.”

Văn Dữ nói: “Anh mong có ngày sẽ thấy em dùng nó.”

Lên sân khấu là chuyện mà ai cũng mong chờ hắn làm được.

Diệp Diễm Thanh nghiêm túc gật đầu nói: “Em sẽ cố gắng.”