Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 14: Vận số năm nay không may mắn lắm!



Sau khi thấy Phó Đình Viễn cúp điện thoại.

Dịch Thần Chi uể oải đề nghị: "Nếu cậu đang lo Du Ân dùng chiêu lạt mềm buộc chặt để tiếp tục quấn lấy cậu, thì cậu kết hôn với Thẩm Dao đi. Du Ân không bám lấy cậu, mẹ cũng sẽ không gọi cậu giục cưới nữa. "

Phó Đình Viễn không phải không nghe ra sự trêu chọc trong lời nói của Dịch Thận Chi, anh vứt cho anh ta một cái nhìn lạnh băng, sau đó xoay người lên xe rời đi.

Dịch Thận Chi bất đắc dĩ buông tay, sau đó cũng lái xe rời đi.

Về chuyện tình cảm,chính người trong cuộc thì mơ hồ, người ngoài cuộc thì tỉnh táo.

Du Ân bắt taxi rời đi tâm trạng không được tốt, ngực tràn đầy khó chịu, cô hơi bực bội vì sự tự cao của Phó Đình Viễn.

Anh nói chuyện với cô bằng ngữ khí như vậy, là cảm thấy cô còn để ý anh sao?

Thật là buồn cười.

Du Ân đã từng nghĩ rằng cô không thể sống thiếu Phó Đình Viễn, nhưng thực tế thì sao cô thấy rằng trong một năm qua mình đã sống một cuộc sống rất phong phú và hạnh phúc.

Nói chung,trên thế giới này ai xa ai mà lại không thể sống được?

Công việc biên kịch của Du Ân không cần phải đến công ty hàng ngày, cô chỉ cần tham gia các cuộc họp ở nhiều bộ phận khác nhau, những lúc khác, cô có thể hoàn thành việc sáng tác kịch bản tại nhà.

Sáng hôm sau, Du Ân dành thời gian đi đến trung tâm mua sắm, định mua một vài món quà cho Phó lão gia tử.

Thực ra, cô không nghĩ rằng sau khi ly hôn cô vẫn còn dính líu đến Phó lão gia tử, nhưng ông vẫn giữ liên lạc với cô trong suốt một năm qua, ông vẫn luôn là người an ủi động viên cô.

Cột sống cổ của ông không tốt, mùa hè lại bật điều hòa cả ngày, Du Ân nghĩ tốt nhất nên mua khăn quàng cổ cho ông là thích hợp nhất.

Khi Du Ân đang dạo cửa hàng quần áo nam, tình cờ gặp Phó Đình Viễn.

Du Ân cảm thấy mình nên đi tìm người để xem một quẻ, thật đúng là vận số năm nay không may mắn lắm.

Phó Đình Viễn mặc một thân màu đen trang trọng, nghiêm nghị lạnh lùng, khiến trái tim phụ nữ loạn nhịp.

Anh đến chọn quà sinh nhật cho ông nội, thật ra sinh nhật ông cũng qua lâu rồi, nhưng lúc đó anh đang đi công tác nước ngoài không về kịp.

Trước đây, năm nào Du Ân cũng sẽ chuẩn bị quà,nên anh không cần lo lắng về chuyện này, năm nay không có cô anh chỉ có thể tự mình chọn.

Ông nội gọi bảo trưa nay qua ăn cơm, anh nghĩ mang theo quà sẽ có thành ý hơn.

Vốn dĩ anh định hẹn buổi trưa khác, nhưng lão gia tử nói dù là việc lớn cũng phải để sau,nhất định trưa nay phải đến.

Du Ân giả vờ như không nhìn thấy Phó Đình Viễn, cúi đầu chọn chiếc khăn choàng.

Sau khi đi một vòng,Phó Đình Viễn đến bên cạnh cô mở miệng chế nhạo: "Mắt nhìn của một số người vẫn xấu như ngày nào."

Phó Đình Viễn không biết chính mình bị làm sao, nhưng sau khi anh thấy Du Ân với Chu Dật cùng ăn tối hôm qua cộng thêm bây giờ cô lại xuất hiện trong cửa hàng quần áo nam, phản ứng đầu tiên của anh là cô muốn mua đồ cho Chu Dật.

Một ngọn lửa không tên trào lên trong lòng, anh không nhịn được được độc miệng.

Du Ân khẽ mím môi, nhìn xuống chiếc khăn kẻ sọc màu nâu trên tay.

Rõ ràng là cái này rất hợp với tuổi của Phó lão gia tử, nhưng Phó Đình Viễn lại không hỏi rõ ràng liền đả kích cô.

Cái này làm Du Ân nhớ tới thời điểm khi cô mới kết hôn với Phó Đình Viễn, cô đã hết lòng giúp Phó Đình Viễn chuyện ăn mặc hằng ngày, nhưng lại bị anh ghét bỏ vì gu thẩm mỹ của cô quá kém.

Kỳ thật, Du Ân tự cảm thấy mắt nhìn và gu thẩm mỹ của cô không tệ, bởi vì Tô Ngưng thỉnh thoảng lại nhờ cô chọn giúp trang phục để dự lễ trao giải, mà những bộ cô chọn đều làm fan của Tô Ngưng phát cuồng.

Có lẽ, Phó Đình Viễn nhìn cô không vừa mắt nên cái gì cũng có thể đem ra bắt bẻ.