Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 38: Phó Đình Viễn bảo cô đi tìm anh thảo luận



Lời nói của Chu Dật khiến Chu Ân bị doạ không nhẹ, trong giới ai cũng biết Chu Dật đang nổi tiếng thế nào, người hâm mộ sau khi phát hiện ra cậu đã hét lớn,trong khu cũng có thể kéo rất nhiều người tới vây dưới lầu căn hộ của cô…

Du Ân chỉ nghĩ tới cảnh đó liền cảm thấy hoảng sợ, cô vội vàng chạy đến phía trước cửa sổ hé màn cửa ra một chút, quả nhiên đã nhìn thấy mấy cô gái trẻ đang tụ tập dưới lầu.

Du Ân vô cùng đau đầu, nhanh chóng khép màn lại rồi hỏi Chu Dật: “Làm sao bây giờ?” Trái ngược với sự lo lắng của Du Ân, Chu Dật lại vô cùng ung dung.

Anh ngả cơ thể cao lớn lên ghế sô pha của Du Ân, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Thế tôi không thể đi ngay rồi.”

Du Ân gấp đến mức vò tóc: “Cô nam quả nữ đêm hôm ở chung một phòng thì còn ra thể thống gì?”

Chu Dật tới thăm cô thì còn chấp nhận được, nhưng chuyện tối nay ngủ lại thì không thích hợp. Chứ đừng nói tới việc Chu Dật còn là một thần tượng đang nổi, lỡ như người hâm mộ dựa vào dấu vết tìm ra cô, chắc chắn cô sẽ chết thảm.

Chu Dật an ủi cô: “Chung cư này có nhiều hộ gia đình như vậy, chắc chắn không có ai biết tôi ở chỗ của chị đâu.”

Du Ân vẫn không chấp nhận được, thúc giục cậu: “Cậu nhanh chóng liên hệ với công ty đi, để quản lý của cậu nghĩ cách giải tán bọn họ rồi cậu cũng nhanh đi đi ”

Chu Dật ôm sô pha, tỏ vẻ đáng thương: “Chị à, tôi mới đi làm về, vừa mệt vừa khổ, chị đành nhẫn tâm đuổi tôi đi sao?”

Du Ân thở dài nhìn Chu Dật thành thật nói: “Cậu phải đi thôi, nếu lỡ như xảy ra chuyện gì,danh tiếng cậu có thể bị huỷ hoại.”

Ở chung một chỗ với người phụ nữ lớn hơn cậu sáu tuổi, lại còn là người phụ nữ từng ly hôn.

Lúc Du Ân ở nước ngoài, có mấy lần gặp Chu Dật đang tham gia hoạt động, hai người có ăn chung vài bữa cơm. Du Ân vẫn đối xử với cậu như em trai.

Tô Ngưng từng ám chỉ với cô Chu Dật có thể có tình cảm nam nữ với cô, nhưng Du Ân lại cảm thấy điều đó không có khả năng.

Đầu tiên là thời gian cô và Chu Dật quen nhau không lâu. Thứ hai, cô và Chu Dật cách nhau sáu tuổi, đối với một người có tính cách hơi cổ hủ như Du Ân tình chị em quá mới lạ, cô không chấp nhận nổi.

Tô Ngưng thờ ơ: “Cậu lớn hơn sáu tuổi thì sao? Chẳng phải Phó Đình Viễn cũng lớn hơn cậu sáu tuổi sao?Không lẽ thế giới này chỉ cho phép đàn ông trâu già gặm cỏ non, còn phụ nữ thì không được sao?”

Trước giờ tính cách của Tô Ngưng vẫn luôn tùy tiện không kiềm chế như trước, Du Ân cũng không thể nói lại cô ấy.

Cô có thể chấp nhận tình chị em của người khác nhưng không chấp nhận của bản thân mình.

Ngay lúc Du Ân đang rối loạn, Chung Văn Thành gọi điện cho cô.

Du Ân như vớ được cọng cỏ cứu mạng, cô định cầu cứu Chung Văn Thành.

Chung Văn Thành đã làm thần tượng nhiều năm, chắc chắn rất am hiểu cách để xử lý chuyện này.

Nhưng Du Ân còn chưa kịp mở miệng, Chung Văn Thành lại nói chuyện khác với cô: “Phó Đình Viễn vừa mới nhắn tin cho tôi.”

Du Ân nhanh chóng căng thẳng, cũng không quan tâm đến tình cảnh hiện giờ, trong đầu chỉ còn chuyện kịch bản: “Anh ta nói như thế nào?”

Chung Văn Thành nói: “Cậu ta nói bây giờ cô tới tập đoàn Phó Thị tìm cậu ta, có rất nhiều chi tiết có liên quan tới kịch bản cần thảo luận kĩ với cô, như thế cậu ta mới biết được kịch bản này có thể thành công hay không.”

Du Ân có chút mờ mịt: “Bây giờ đi tìm anh ta nói chuyện sao? Không phải đã hết giờ làm rồi à?”

Chung Văn Thành cười: “Có lẽ Phó tổng là một tên cuồng công việc, chắc vẫn còn ở công ty làm việc.”

Rốt cuộc Phó Đình Viễn có thật sự tăng ca hay không thì cũng chỉ có anh biết.

Du Ân siết chặt điện thoại do dự bây giờ ở chung với Chu Dật không được tự nhiên, nhưng đối với cô việc đi tìm Phó Đình Viễn thảo luận kịch bản cũng rất đòi mạng, cô không muốn một mình đối diện với Phó Đình Viễn…