Siêu Cấp Shipper

Chương 357: Tại sao



“Chú Đạt, ông chủ của đội này, Kim Độ, không phải là chủ mỏ phá sản mà chú nói đúng không?”

Chú Đạt gật đầu: “Đúng vậy, nếu tôi đoán không lầm, hẳn là ông chủ trước đây của tôi không còn gì để mất nên mới bán Đảo thiên đường cho Kim Độ. Anh ta là ông chủ phía sau của Công ty Ốc đảo. Anh ta có một tài sản phi thường. Có một số du thuyền dưới tên anh ta, và cũng có một chiếc tàu ngầm hạt nhân đang hoạt động được mua từ thế giới thứ 3. Lần này đổ bộ lên đảo, chúng ta cũng ngồi trên một chiếc tàu ngầm tới.”

Phương Dạ sững sờ, có cả du thuyền và cả tàu ngầm hạt nhân, quả thực là vô nhân đạo!

“Anh ta giàu như vậy, sao còn muốn giở trò với đảo Thiên Đường?”

“Vì tiền. Trên đời này, càng giàu càng có xu hướng tham lam.” Chú Đạt ẩn ý nói: "Thế giới lòng đất là một kho báu vô tận. Không nói cái khác, chỉ riêng máu của nhiều sinh vật đã có tác dụng huyền diệu. Tôi đã nhìn thấy một con giun đất khổng lồ màu trắng xám trong phòng thí nghiệm. Theo nhà nghiên cứu, máu của con giun đất này họ hơn một nghìn năm tuổi, người ta chiết xuất ra chất chống lão hóa từ máu giun đất, nếu nghiên cứu ra thì chắc có thể chiết xuất ra một loại thuốc trường sinh thật, nhưng đáng tiếc là nhà nghiên cứu đã bị chôn vùi trong mặt đất rồi."

Phương Dạ chợt nhận ra: “Chẳng trách, ông chủ cũ của chú lại nâng giá của chỗ này lên, nhất định là đã tiết lộ thông tin này. Kim Độ không thiếu tiền, nhưng nhất định phải tiếc sinh mạng."

“Cái này theo tôi thì đó là vấn đề chung của mọi người giàu. Cậu biết đấy, Kim Độ đã cử ba đội thám hiểm đi trước, ai ngờ bị tổ ong và địa hình phức tạp cản bước, nên mới phải nhờ đến chúng tôi.” Chú Đạt cười: “Chuyện đã kể rồi, nhưng tôi cũng tò mò, làm cách nào mà cậu đến được Đảo Thiên Đường? ”.

"Nói một cách đơn giản, tôi đã bị đánh bom trên một chiếc tàu du thuyền, sau đó lênh đênh trên biển cả đêm, và bị một con cá buồm khổng lồ nuốt vào miệng, và cuối cùng không thể giải thích được đến hòn đảo.” Phương Dạ mỉm cười và kể lại trải nghiệm kỳ lạ của mình.

Chú Đạt nghe xong, vô cùng kinh ngạc: “Nếu như cậu không nói dối, thì không dùng kinh nghiệm này làm phim thì hơi phí.”

Phương Dạ bạo dạn nói: “Chú Đạt, chúng ta quen nhau lâu như vậy, có khi nào chú thấy tôi khoe khoang không?"

Chú Đạt gật đầu: “Cậu thật sự không có. Ngày đó ở bệnh viện tôi đã biết kĩ năng của cậu cũng không kém tôi đâu. Có thể cho tôi biết danh tính của thầy dạy cậu hay không?”

“Chú Đạt, thật sự là tôi tự học thành tài, không có sư phụ.”

Tất nhiên Chú Đạt không tin, nhưng ông không phải là người thích tìm hiểu sâu xa mọi chuyện nên trực tiếp chuyển chủ đề: "Vừa rồi cậu cũng đã nghe lãnh đạo nói rồi. Đội chúng ta sẽ đi khám phá Liệt Uyên trước. Tuy rằng tôi đã cứu cậu, nhưng hiện tại không có cơ hội nhìn lại, tàu ngầm đã trở lại, cho nên cậu chỉ có thể đi theo đoàn quân đông đảo làm lính đánh thuê như tôi, không vấn đề gì chứ?"

“Đương nhiên không có vấn đề, trên thực tế, tôi cũng rất tò mò về thế giới dưới lòng đất, tôi chỉ nghe thôi đã không thể chịu nổi!"

Phương Dạ mặt dày nói: “Nhân tiện, chú Đạt, nếu tôi đã là lính đánh thuê nên có thể được phát cho một số vũ khí và thiết bị chứ, không thể đánh giáp lá cà bằng tay không của tôi, phải không?"

Chú Đạt trêu chọc: “Trừ súng lục bên mình, cậu còn dùng qua vũ khí khác rồi sao?”

Phương Dạ ngượng ngùng cười: “Còn dùng qua súng trường, loại không thể giết người."

“Vậy cũng được. "

Chú Đạt biết anh chỉ là học sinh, đương nhiên không có kỳ vọng cao, mở một ngăn giấu trên tường lấy ra một cái súng trường tự động rất đẹp ra.

"Đây là mẫu pháo mọi địa hình mới nhất của SIG916 do công ty SIG Sauer phát triển, có sức chứa tối đa 60 viên, tầm bắn chính xác 400 mét, và tầm bắn tối đa 1200 mét..."

Chú Đạt rất kiên nhẫn, chú ấy đã dạy Phương Dạ cách sử dụng khẩu súng trường mới chưa ra mắt này. Khẩu súng này rất đẹp, hơn nữa đàn ông rất mê vũ khí, cho nên anh rất nhanh đã thích.

Có súng trường tự động mà chơi, con gái gì đó cũng không cần...

Đúng lúc Phương Dạ đang vui vẻ nghịch súng và tạo dáng đẹp trai đủ kiểu như trong phim thì chiếc bánh xe xích bọc thép đột ngột phanh gấp khiến khẩu súng suýt đâm vào giữa đũng quần anh.

Chú Đạt vốn đang ngồi mắt nhắm mắt mở cũng đứng dậy.

“Đi thôi, hẳn là ở đây.”

Đến tiền đồn sớm như vậy?

Phương Dạ sửng sốt một chút, hóa ra vực Liệt Uyên không quá xa bờ lắm, nhưng tại sao vừa rồi từ trên đỉnh cao nhìn ra cũng không thấy?

Sau khi xuống xe, nhìn thấy một con sông rộng hơn chục mét, anh mới nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều, các thành viên trong đội đã chuyển vật tư trên xe vận tải bọc thép ra, bên trong có hơn 20 chiếc bè cao su tự bơm, chỉ cần thả vào nước, và trong nháy mắt, nó có thể mở rộng thành một chiếc bè nhỏ có thể chứa bốn hoặc năm người.

Phương Dạ lúng túng cười: “Tôi tưởng xe có thể lái thẳng tới tiền đồn.”

“Trước đây cũng có thể, nhưng tôi nghe nói năm ngoái núi lửa trên đảo phun trào một lần, phá hủy hết đường cũ nên tôi chỉ có thể đi đường xa.”

Sắc mặt Phương Dạ tái nhợt, không phải chứ, ngọn núi lửa này thật sự sắp phun trào sao?

Chú Đạt vừa nói vừa thu dọn ba lô: “Thực ra cũng không xa lắm. Xuôi theo dòng sông này, sẽ sớm đến một khu rừng. Sau khi băng qua rừng và đầm lầy, ta sẽ đến vực Liệt Uyên rồi."

Thôi đi, nghe có vẻ xa lắm...

Điều khiến Phương Dạ ấn tượng là Khương Họa, ngoài chiến đấu, cũng mang theo một chiếc ba lô to cao hơn nửa người, hơn nữa nhìn cũng không có vẻ vất vả.

Anh đang định khen vài câu thì thấy Khương Họa có biểu hiện không tốt đi tới.

“Chị, sao chị lại ở đây?” Khương Họa nói: “Chị không muốn chỉ huy đội sao?”

“Có Pete là đủ rồi, tôi không cần vất vả như vậy.” Khương Họa ném túi du lịch nặng nề xuống mặt đất phát ra một tiếng bịch. Sau đó chỉ tay vào Phương Dạ: “Anh, mang cái bao này lên đi!”

Phương Dạ sững sờ, chính anh đã mang một cái túi cao mét năm rồi, sao phải mang thêm một cái nữa?

Anh nheo mắt hỏi: “Tại sao?”

“Tôi là đội phó của đội này.” Khương Họa chế nhạo: “Từ khi gia nhập chúng tôi, thì anh nhất định phải nhận lệnh của cấp trên!”

Dù là đội phó thì Phương Dạ cũng sẽ không nuông chiều với cô ta: "Vậy thì tùy theo mệnh lệnh này có quá đáng không. Chẳng lẽ cô muốn liếm ngón chân, tôi lại phải cam chịu duỗi chân ra không?"

Khương Họa không thể nhịn được cười thành tiếng, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta cũng lập tức đen lại…