Song Hướng Mê Luyến

Chương 56: Vẫn tiếp tục bị che tên cho kịch tính [H] :)



Convert: Vesperine

Edit: Mạt Mạt | Wattpad: MatDangCanhY

Ngay lúc này, Tô Ánh Hàm hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang tồn tại.

Cô chỉ cảm thấy sướng.

Dù đã bắn một lần, dương v*t thô dày của Tần Tu vẫn còn vô cùng cường ngạnh, cây gậy th*t to lớn lại cắm đầy cái lỗ nhỏ của cô một lần nữa, sướng đến nỗi bắp chân của cô đều run lên.

“Ân ~”

Chỉ có một thứ không ổn, đó là lúc này hai tay của cô đang bị còng trên đầu giường, việc này khiến cô không thoải mái chút nào.

Tô Ánh Hàm giãy giụa, còn làm nũng với Tần Tu theo bản năng: “Tháo còng tay ra được không?”

Tần Tu nói: “Không được.”

Sau đó, căn côn th*t to lớn thô dày kia lại hung hăng đâm mạnh vào trong một cái.

“Ân, a ~”

Miệng tử cung lại bị đỉnh tới, Tô Ánh Hàm thoải mái vô cùng, chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến chuyện còng tay nữa.

Muốn khóa thì cứ khóa đi, kỳ thật thỉnh thoảng nếm thử một chút cảm giác bị còng tay cũng không phải là không thể.

Theo động tác đâm thọc của Tần Tu, Tô Ánh Hàm một bên thở gấp, một bên đón ý hùa theo anh, mà Tần Tu lúc này cũng đã nắm lấy hai vú cô, vừa xoa nắn vừa thao làm kịch liệt.

Thật ra cũng chỉ là tư thế nam trên nữ dưới truyền thống mà thôi, cũng không biết là do bị Tần Tu mạnh mẽ xoa nắn hai bên vú, hay vì tay đang bị còng lại trên đầu giường, Tô Ánh Hàm cảm giác như lần làm tình này đặc biệt mới lạ.

“A ~ chậm một chút, chậm một chút… A…”

Mới bị đâm thọc không bao lâu, Tô Ánh Hàm đã chịu không nổi, khóc nức nở cầu xin anh: “Anh đừng làm nhanh như vậy… Ưm, tiểu huyệt sắp bị anh thao hỏng rồi…”

Không biết là do cầu xin có tác dụng hay là Tần Tu làm mệt mỏi, động tác của anh hơi ngừng lại, tay cũng buông vú Tô Ánh Hàm ra.

Tô Ánh Hàm rốt cuộc cũng có thể thở ra một hơi.

Nhưng đáng tiếc, Tần Tu chỉ là muốn đổi một tư thế khác mà thôi, anh vớt đôi chân đang buông thõng của Tô Ánh Hàm lên, kéo chúng thành hình chữ M, rút dương v*t ra bên ngoài một chút, sau đó hung hăng cắm vào trong.

“A!”

Tô Ánh Hàm ngay lập tức thét chói tai.

Động tác của Tần Tu lại nhanh hơn một chút, lúc này đây, anh không nhìn thẳng vào mắt Tô Ánh Hàm mà vẫn luôn quan sát cái lỗ nhỏ phấn nộn của cô, rõ ràng là một cái miệng nhỏ nhắn, lúc này lại bị căng rộng ra, thậm chí còn có thể ngậm lấy toàn bộ côn th*t của anh.

Thật thần kỳ.

Cũng thật xinh đẹp.

“Ha ~ a ~”

Huyệt thịt non mềm không ngừng mút lấy mút để dương v*t thô to, Tô Ánh Hàm cũng liên tục phát ra tiếng rên rỉ sảng khoái. Tần Tu như thể được cổ vũ, anh càng thao càng mạnh, quy đầu mỗi một lần đều thẳng tắp xẹt qua điểm mẫn cảm của Tô Ánh Hàm, từng chút từng chút đưa cô lên đỉnh vui sướng.

“Sắp tới rồi! Tần Tu ~ a ~ em sắp không được rồi… A!”

Tiếng rên rỉ của Tô Ánh Hàm chợt cất cao, cô run rẩy cả người đạt tới cao trào, mà Tần Tu cũng bắn tinh dịch vào trong hoa huy*t của cô một lần nữa.

Tô Ánh Hàm sướng đến mức trước mắt trống rỗng, cứ thế ngủ mất tiêu.

Xong việc, Tần Tu rửa sạch cho cô như thế nào, chuyện gì đã xảy ra, Tô Ánh Hàm chẳng biết gì cả, cô cứ như vậy ngủ một giấc tới hừng đông.

Ngày hôm qua bị thao thật sướng, ngủ cũng rất ngon, Tô Ánh Hàm cảm thấy vô cùng mỹ mãn, vì thế sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên cô làm là hạnh phúc duỗi eo.

Nhưng ngay lúc này, Tô Ánh Hàm phát hiện có gì đó không thích hợp.

Sao tự dưng lại có tiếng chuông? Còn nữa, cảm giác lành lạnh trên cổ tay là cái gì? Không đúng… Không chỉ tay, cổ chân cũng vậy…

Tô Ánh Hàm mờ mịt mở bừng mắt, sau đó lại mờ mịt mà nhìn tay chân đang bị xích lại với chuông bạc ở phía trên, hoàn toàn phát ngốc.

Gì đây trời???

Chẳng lẽ hôm qua Tần Tu chơi còng tay play còn chưa đủ, hôm nay lại muốn chơi xiềng xích play với cô?

Tô Ánh Hàm tức giận muốn tháo vòng tay vòng chân ra, nhưng cho dù cô cố gắng đến thế nào cũng không tháo ra được.

Tô Ánh Hàm càng nghĩ càng tức giận, ngay lập tức nhảy xuống giường muốn đi lý luận với Tần Tu, kết quả còn chưa đi được hai bước, đã bị xiềng xích gông cùm trên người làm cho té lăn quay trên mặt đất.

“Đau quá…”

Tô Ánh Hàm đau đến chảy nước mắt.

Sao Tần Tu lại muốn khi dễ cô như vậy chứ?

Ngay lúc cô đang chuẩn bị bò dậy, cửa phòng đột nhiên bị ai đó đẩy ra, từ góc độ đang nằm rạp trên đất của Tô Ánh Hàm nhìn qua, chỉ có thể thấy được đôi giày da được làm thủ công tinh xảo, cùng với chiếc quần tay được cắt may khéo léo.

————

cầm tù play, cầm tù play, cầm tù play...