Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 257: Khương Thái Hư (2)



Sắc mặt của Khương Tư Nam cả kinh, cảm nhận được cảm xúc thân thiết kia, lòng bắt đầu kích động.

- Tiền bối, hẳn ngươi là...

Lão giả cười nhạt một tiếng, chậm rãi nói:

- Ta tên Khương Thái Hư!

Ánh mắt của hắn xoay chuyển, vô cùng nhu hòa nhìn Khương Tư Nam nói:

- Ta là tổ tiên của ngươi, hoặc nói là tổ tiên của Khương thị nhất tộc ở Càn Nguyên vực!

Trong óc Khương Tư Nam như vang lên một tiếng sấm, tuy trong nội tâm hắn sớm có hoài nghi, nhưng mà giờ phút này nghe Khương Thái Hư chính miệng nói, mới tính toán hoàn toàn xác định.

Đại Hoang Tháp này, thậm chí toàn bộ Đại Hoang Bí Cảnh, đều cùng Khương thị nhất tộc có quan hệ.

Trong tay Khương Tư Nam, hào quang lập loè, Thuần Dương Ngọc Hoàng Huyết Bia xuất hiện ở trong hư không, phảng phất như vô cùng có linh tính, nhẹ nhàng run rẩy, bay về phía Khương Thái Hư.

Khương Tư Nam ổn định lại tâm thần, cung kính nhìn Khương Thái Hư thi lễ một cái.

Khương Thái Hư ánh mắt nhu hòa, âm thầm nhẹ gật đầu, nói với Khương Tư Nam:

- Ta biết rõ trong lòng ngươi có rất nhiều nghi hoặc, về lai lịch Khương thị nhất tộc ta, về Đại Hoang Bí Cảnh cùng Đại Hoang Tháp này, ta chỉ là một đám tàn hồn, bản thể đã sớm ở ngàn năm trước tử vong, ngàn năm tuế nguyệt trôi qua, ta vốn cho rằng sẽ không còn được gặp lại hậu bối tử tôn của Khương gia ta, nhưng mà thiên không phụ ta... Thật sự là thiên không phụ ta...

Sắc mặt của Khương Tư Nam cung kính, tử tế nghe Khương Thái Hư nói.

- Khương gia tổ địa chúng ta không ở một vực này, thậm chí không tại thế giới này, mà ở địa phương xa xôi vô tận!

Ánh mắt của Khương Thái Hư phảng phất như xuyên thấu hư không, mang theo tưởng niệm nồng đậm, nhìn về phía phương xa.

- Huyết mạch Khương gia chúng ta truyền lại từ một vị tồn tại vô thượng, bởi vậy huyết mạch của chúng ta đại biểu một loại vinh quang, một loại huy hoàng cùng ấn ký cường đại, chỉ là hơn một nghìn năm trước, Khương thị nhất tộc bị người hãm hại, lâm vào sinh tử tồn vong, vì cam đoan huyết mạch Khương gia không dứt, có chín cao thủ cường đại phân biệt mang theo huyết mạch thuần chánh nhất của Khương gia, rời xa cố thổ, mai danh ẩn tích, vì Khương thị nhất tộc bảo tồn huyết mạch cuối cùng.

- Nhưng mà, cừu nhân thật sự là quá cường đại, cũng phái ra vô số cao thủ đuổi giết, chín vị cao thủ cường đại đều gặp cường giả chặn đánh, mà một đám tộc nhân ở Càn Nguyên vực thì do ta bảo hộ, một đường huyết chiến, ta chém giết vô số cường địch, cuối cùng nhất đi tới phiến địa vực hoang vu vắng vẻ này.

Nhưng mà ở trong cường giả đuổi giết chúng ta, thậm chí có Chí Cường Giả so với ta còn mạnh hơn, thời điểm tộc nhân chạy trốn tới Càn Nguyên vực, chỉ còn lại chưa đủ trăm người, vì bảo tồn những tộc nhân này, ta chỉ có thể lưu lại cản sau, không ngờ bị ta phát hiện Không Gian Bí Cảnh này, lợi dụng trận pháp cùng Đại Hoang Tháp, chém giết toàn bộ truy binh, cuối cùng cùng với Chí Cường Giả cường đại nhất kia đồng quy vu tận, chỉ để lại một tia tàn hồn ở trong Đại Hoang Tháp!

Thanh âm của Khương Thái Hư phiêu miểu lạnh nhạt, nhưng mà nghe vào trong tai Khương Tư Nam, lại như có kỵ binh hung hãn, một cỗ khí tức thảm thiết đập vào mặt.

- Tổ tiên, trận pháp như lời ngươi nói là Âm Dương Huyết Hồn Đại Trận a? Là vì Thuần Dương Huyết Hoa cùng Chí Âm Hồn Nguyên sao?

Khương Tư Nam nghĩ đến Cổ Chiến chi địa quỷ dị, chỉ sợ chỗ đó là địa phương năm xưa Khương Thái Hư đại chiến.

Khương Thái Hư nhẹ gật đầu, khẽ cười nói:

- Âm Dương Huyết Hồn Đại Trận kia, chỉ có Thuần Dương Ngọc Hoàng Huyết Bia mới có thể phá vỡ, là một hung trận vô thượng, sát ý ngập trời, những người khác lầm xông trong đó, sẽ hài cốt không còn, xem ra ngươi đã được Thuần Dương Huyết Hoa cùng Chí Âm Hồn Nguyên rồi, tuổi còn nhỏ có tu vi như thế, liền xông bát trọng Đại Hoang Tháp, thật sự là không đơn giản!

Đại Hoang Tháp tầng thứ chín.

Khương Tư Nam có chút nghi hoặc hỏi:

- Tổ tiên, ngài nói huyết mạch gông cùm xiềng xích là cái gì?

Khương Thái Hư chậm rãi nói:

- Cừu nhân của chúng ta, cường đại đến ngươi không cách nào tưởng tượng, năm đó những người truy sát ta kia, đều có Linh khí truy tung huyết mạch, tộc nhân tu vi càng cường đại, huyết mạch càng tinh khiết, càng dễ dàng bị truy tung đến, cho nên lúc kia ta triệu tập không đến trăm tộc nhân còn lại, gia trì một tầng huyết mạch phong ấn, tu vi rơi vào dưới Chân Thiên Cảnh, loại phong ấn giam cầm này, sẽ theo thời gian trôi qua, dần dần biến yếu, nhưng nếu có hậu nhân, huyết mạch cường đại đến trình độ nhất định, có thể kích hoạt Thuần Dương Ngọc Hoàng Huyết Bia, cởi bỏ gông cùm xiềng xích trong huyết mạch!

Khương Thái Hư nhìn Khương Tư Nam, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng.

Khương Tư Nam giờ mới hiểu được, trách không được Khương thị nhất tộc qua nhiều năm như vậy, cũng không có người có thể đột phá đến Chân Thiên Cảnh, nguyên lai là vì huyết mạch phong ấn.

- Ta vốn cho rằng tia tàn hồn này đợi không được Khương gia tử tôn tới, không nghĩ tới ở thời khắc cuối cùng, vẫn gặp được ngươi...

Thanh âm già nua của Khương Thái Hư mờ ảo, thân thể của hắn có chút trong suốt, hào quang ảm đạm, có một loại cảm giác tùy thời sẽ nhạt nhòa.

- Tổ tiên...

Khương Tư Nam có chút khổ sở, mặc dù biết đây chỉ là một sợi tàn hồn, nhưng mà nghĩ tới thiên cổ tịch liêu tuế nguyệt, nghĩ đến ngàn năm trước một đường trốn chết, liền đối với lão nhân này tràn đầy tôn kính cùng cảm kích.

- Hài tử, không cần như thế...

Trên mặt Khương Thái Hư treo dáng tươi cười nhàn nhạt.

- Càn Nguyên vực nhất mạch đã kích hoạt huyết mạch, ngươi phải dẫn lấy tộc nhân trở lại tổ địa, đi tìm vinh quang mà chúng ta mất đi... Về phần địch nhân, chờ ngươi có thể hoàn toàn cởi bỏ cấm chế trong Thuần Dương Ngọc Hoàng Huyết Bia, liền sẽ biết.

- Đại Hoang Tháp này là Khương gia chí bảo, ngươi phải hảo hảo lợi dụng, hạch tâm chí bảo chờ tia tàn hồn này của ta tiêu tán sẽ xuất hiện, ngươi luyện hóa được có thể nắm giữ, sứ mạng của ta đã hoàn thành... Mà ngươi, giờ mới bắt đầu!

Trong ánh mắt Khương Thái Hư có thần sắc không bỏ, càng nhiều nữa vẫn là vui mừng cùng chờ mong, quang ảnh nhàn nhạt chậm rãi tiêu tán, cuối cùng ba một tiếng hóa thành một mảnh quang vũ sáng chói.

- Cung tiễn... Tổ tiên!

Khương Tư Nam cung kính quỳ xuống, hành đại lễ, trên mặt có chút thương cảm.

Ở địa phương Khương Thái Hư biến mất, một đạo hào quang sáng chói lập loè, hư không rung động, một viên châu xích sắc, tản ra hào quang nồng đậm, thần hi bắn ra bốn phía, tựa như một vòng mặt trời.