Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 99: Hận muốn điên! (1)



- Từ trong lầu hai Trú Nhan Trai bị người ném xuống, xuân tâm nhộn nhạo, chỉ sợ là bị người âm thầm hãm hại, Ngọc Kinh Thành này sắp nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu rồi!

Một lão giả tự nói, trong ánh mắt có một loại trào phúng nhàn nhạt.

- Không xong, bị con lợn kia làm hư mất chuyện tốt!

Trong Trú Nhan Trai, Cổ Tinh thấy được loại tình huống này, sắc mặt lập tức đại biến, nhíu mày nói.

Bạch Linh lại cười nhạt một tiếng nói:

- Cổ đại sư chớ sốt ruột, coi như bị Bạch Long Ngọc cứu đi, nhưng mà Khương Vũ Điệp vẫn bị một ít người thấy được, mục đích của chúng ta đã đạt đến, nơi đây không nên ở lâu, mau đi!

- Tốt!

Ánh mắt Cổ Tinh lóe lên.

- Lập tức thông tri Tần đại nhân cùng Thái sư đại nhân tiến đến Bạch phủ cứu viện, Khương Viễn Sơn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ!

Mọi người nhẹ gật đầu, nghĩ đến uy thế của Khương Viễn Sơn, trong ánh mắt đều lộ ra một tia kinh hãi, không dám dừng lại, lặng lẽ rút lui khỏi Trú Nhan Trai.

Một bên khác, Bạch Long Ngọc một đường chạy như điên, hắn không đi đại lộ, chuyên đi một ít hẻm nhỏ, thẳng đến tất cả mọi người bị hắn vứt bỏ, ngay cả hắn mang đến thị vệ cũng bị hắn đuổi trở về nhà, hắn mới cẩn thận từng li từng tí từ cửa sau Võ Thành Vương phủ đi vào.

Khi Khương Tư Nam nhìn thấy Khương Vũ Điệp, Khương Vũ Điệp đã hôn mê bất tỉnh.

- Tiểu vương gia, Vũ Điệp quận chúa một mực phát ra thanh âm không tốt, ta sợ người khác nhận ra nàng, đành phải trước tiên làm cho nàng hôn mê bất tỉnh!

Bạch Long Ngọc giải thích nói, ánh mắt đỏ bừng, sắc mặt dữ tợn đáng sợ, thở gấp ồ ồ.

- Tiểu vương gia, những người kia đều đáng chết, Vũ Điệp nàng mới mười ba tuổi a, bọn hắn dĩ nhiên cũng làm... Dụng tâm ác độc như thế, coi như là ngũ mã phanh thây cũng không đủ hoàn lại tội của bọn hắn!

Sắc mặt của Khương Tư Nam tái nhợt, âm trầm đến cực hạn, ngón tay của hắn chăm chú cắm vào thịt, vết máu tràn ngập mà không biết, hắn hít một hơi thật sâu, trên mặt đau lòng cùng thương tiếc nhẹ nhàng đi tới.

Hắn cố nén lòng tràn đầy lửa giận, muốn trước xác minh bệnh tình của Khương Vũ Điệp.

- Can Trường xuân dược! Dĩ nhiên là dùng mấy chục loại Linh Dược luyện chế thành Linh Đan kích dục!

Khương Tư Nam nổi giận gầm lên một tiếng, khóe mắt muốn nứt, nhịn không được một chưởng đập cái bàn bên cạnh thành phấn vụn, trong ánh mắt lộ ra thần sắc điên cuồng.

Hắn quay đầu, trong thanh âm mang theo băng hàn thấu xương.

- Bạch bàn tử, nhanh đi tìm Băng Tâm thảo, Thiên Hàn quả, Thiên Niên Tùng, Bách Thụ Tâm... cho ta.

Khương Tư Nam báo mấy chục loại Linh Dược, Bạch Long Ngọc quen thuộc dược lý, nghe xong cũng biết là dược vật luyện chế Linh Đan giải độc, không nói hai lời, vung vẩy thân thể cao lớn, kêu gào xông ra ngoài.

- Tình Tuyết, ngươi đi mời Lãnh gia gia tới!

Phương Tình Tuyết ở một bên mắt rưng rưng, tận lòng chiếu cố Khương Vũ Điệp cũng nhẹ gật đầu, bước nhanh đi ra ngoài.

- Lúc này đây, ta muốn tru tận vô sỉ tiểu nhân ở Ngọc Kinh Thành!

Trong ánh mắt của Khương Tư Nam đột nhiên bắn ra hai đạo thần quang, phảng phất như muốn đốt cháy hư không, tan vỡ Thiên Khung!

Tốc độ của Bạch bàn tử rất nhanh, cũng rất cẩn thận, không làm kinh động những người khác, một người khiêng một rương lớn Linh Dược, mặc kệ Khương Tư Nam có nói hay không, hắn tất cả đều khiêng qua, sắc mặt hắn cũng vô cùng lo lắng, trong miệng thở hổn hển, đặt Linh Dược ở trước mặt Khương Tư Nam.

- Đều ở nơi này!

Khương Tư Nam nhìn Bạch Long Ngọc cảm kích cười cười, cũng không nói chuyện, hít sâu một hơi, vung tay lên, tất cả Linh Dược toàn bộ biến mất, xuất hiện ở trong Hỏa Nguyên không gian, hắn khoanh chân mà ngồi, bắt đầu luyện đan.

Hắn cưỡng ép nhịn xuống lửa giận, tĩnh tâm, luyện chế Linh Đan giải độc.

Khương Vũ Điệp phục dụng Can Trường Xuân Dược, nếu như giải cứu trễ, tất nhiên sẽ dục hỏa đốt người mà vong, Khương Tư Nam lập tức liền từ trong Hồng Mông Tạo Hóa Kinh tìm được một loại Linh Đan Nhị phẩm.

Băng Tâm đan!

Loại Linh Đan này có thể trấn áp dị lực trong cơ thể, thanh tâm trấn linh, tẩm bổ toàn thân, tuy không thể hoàn toàn giải trừ xuân độc trên người Khương Vũ Điệp, nhưng mà có thể đạt được giảm bớt thật lớn.

Khương Vân Thiên cùng Lãnh Phi cũng đến, lão gia tử có việc không ở trong phủ. Hai người chứng kiến bộ dạng của Khương Vũ Điệp, trong mắt đều bắn ra sát cơ.

Một tiểu nữ hài phấn điêu ngọc mài đáng yêu như vậy, bọn hắn cũng có thể hạ thủ được?

Hơn nữa, để cho bọn hắn không thể nhẫn nhịn nhất chính là, ra tay với Khương Vũ Điệp dĩ nhiên là Bạch Linh!

Thanh âm của Khương Vân Thiên lạnh như băng:

- Xem ra ai cũng cho rằng vương phủ chúng ta quyền thế không còn, biến thành một khối thịt mỡ, ai cũng muốn đến cắn một ngụm!

Lãnh Phi nhìn Khương Vũ Điệp, trong ánh mắt tràn đầy đau lòng cùng yêu thương, nghe vậy ngẩng đầu lên, âm trầm nói.

- Vậy thì giết đến bọn hắn sợ mới thôi!

Cũng không lâu lắm, Khương Tư Nam liền mở hai mắt ra, trong tay của hắn linh quang lóe lên, xuất hiện một viên Linh Đan, óng ánh lập lòe, Linh khí mờ mịt, hương thơm xông vào mũi, thoạt nhìn cực kỳ bất phàm.

Tuy đám người Khương Vân Thiên cùng Lãnh Phi rất khiếp sợ thủ đoạn của Khương Tư Nam, nhưng mà cũng không hỏi, nhìn xem Khương Tư Nam đút Băng Tâm đan cho Khương Vũ Điệp phục dụng.

Ăn vào Băng Tâm đan, thân thể xao động của Khương Vũ Điệp bắt đầu chậm rãi bình tĩnh trở lại, toàn thân ửng đỏ không bình thường cũng dần dần biến mất, cả người hô hấp vững vàng, lâm vào trong ngủ say.

- Viên Băng Tâm đan này, chỉ có thể giảm bớt ba ngày, nhất định phải bắt lấy người hạ độc tìm giải dược, mới có thể triệt để chữa cho Vũ Điệp!

Khương Tư Nam chậm rãi nói, trong lòng một viên thạch đầu dần dần rơi xuống.

Nhưng mà lập tức, một cổ khí thế cường đại từ trên người hắn bay lên, hắn tóc đen không gió tự dương, trong ánh mắt lộ ra sát cơ như thực chất.

- Ba ngày sao? Tư Nam, lúc này đây gia gia không có mặt, chúng ta liền đi diệt Bạch gia, cầm lại giải dược!

Thanh âm của Khương Vân Thiên lạnh nhạt, nhưng mà ở đằng sau lạnh nhạt lại cất dấu phẫn nộ như núi lửa.

Lãnh Phi cũng điềm nhiên nói:

- Giết!

Tuy hôm nay 3000 Huyền Vũ Doanh đều bị Yến Vô Cực dẫn đến Đại Hoang Sơn, nhưng mà cả vương phủ vẫn có mấy trăm tinh nhuệ, ngày thường được Lãnh Phi huấn luyện, tuy không bằng Huyền Vũ vệ cùng Thanh Long vệ, nhưng đều là Hậu Thiên cảnh tám chín trọng!

Lãnh Phi tập trung 200 tinh nhuệ, ở dưới sự dẫn dắt của Khương Tư Nam cùng Khương Vân Thiên, hạo hạo đãng đãng đánh về phía Bạch gia.