Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3768: Giết chết



Phòng Tử Bình cười to. Nhưng nụ cười còn không có thu hồi, hắn lại lộ ra vẻ hoảng sợ.

Phụt phụt phụt phụt.

Thân thể hắn điên cuồng run rẩy, có máu tươi không ngừng nhỏ xuống.

Phòng Tử Bình lộ ra vẻ mờ mịt. Hắn biết sau lưng của mình bị công kích, có lợi khí đâm vào tim phổi của hắn, khiến cho khí tức sinh mệnh của hắn nhanh chóng xói mòn.

Nhưng Lăng Hàn rõ ràng ở trước mặt hắn, làm sao có thể phát động công kích từ phía sau?

Chẳng lẽ là Hồng Thái Sâm ra tay?

Nhưng thứ nhất Hồng Thái Sâm căn bản không có khả năng ra tay về phía hắn. Thứ hai lấy chút thực lực này của hắn, làm sao có thể tạo thành tổn thương lớn như vậy đối với mình?

- Vì sao... Phụt!

Hắn nhìn Lăng Hàn, vẻ mặt không giải thích được, muốn hỏi. Nhưng hắn còn chưa nói hết lời, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Nếu không phải hắn là Cực Cốt Cảnh, lực sinh mạng mạnh mẽ, nhận vết thương nặng như vậy đã sớm chết.

Lăng Hàn cười nhạt:

- Ngươi muốn hỏi, ta làm thế nào tổn thương được đến ngươi?

Tâm niệm hắn thoáng động.

Phụt.

Chỉ thấy ba thanh tiểu kiếm từ ngực Phòng Tử Bình bay ra.

Sắc mặt Phòng Tử Bình trở nên khiếp sợ, nói:

- Hóa ra, ngươi có thể biến lực tinh thần trở thành thực chất!

Lấy niệm lực khai thông với năng lượng cấp độ cao, muốn nắm giữ linh đồ thì cơ bản có thể làm được. Nhưng có thể chuyển hóa niệm lực thành thực chất, hắn chỉ biết có một người mới có thể làm được.

Hồng Thiên Bộ!

- Cho nên, ngươi bị chết không oan!

Lăng Hàn thản nhiên nói. Hắn nhìn chằm chằm vào Phòng Tử Bình.

- Ta đã từng nói, lúc đầu ngươi không nói xin lỗi, ta sẽ giết ngươi!

Phòng Tử Bình lộ ra nụ cười sầu thảm. Lúc đó Lăng Hàn cảnh cáo hắn, hắn chỉ thấy đó chính là một câu nói đùa. Nhưng hắn vạn vạn lần không thể nào tưởng tượng được, điều này thật sự là họa sát thân do hắn chôn xuống.

- Ngươi không nên đắc ý. Ở trước mặt thiếu chủ, ngươi cũng chỉ là đống cặn bã mà thôi.

Hắn căm hận nói.

- Thiếu chủ nhất định sẽ báo thù cho ta! Nhất định sẽ! Nhất... định...

Ầm.

Hắn ngã xuống đất, máu tươi điên cuồng phun ra. Trong nháy mắt trên mặt đất lại hình thành một bãi máu.

Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào thi thể Phòng Tử Bình vài giây, sau đó thu hồi ánh mắt. Người chết, thù diệt. Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Hồng Thái Sâm.

Hồng Thái Sâm không khỏi run rẩy một cái, từ trong lòng cảm thấy ớn lạnh.

Người trước mặt này sát phạt quyết đoán. Phòng Tử Bình lại là cường giả ngũ cốt, nhưng đối phương không chút do dự chém giết. Mình chỉ có ngũ biến, thực lực kém đến mức quả thực không thể để ý tới.

- Tha mạng!

Hắn quỳ trên mặt đất. Tuy rằng trên người còn có một phù binh, nhưng hắn căn bản lại không có ý định ném ra.

Bởi vì tấm phù binh này cũng có thể phát huy ra chiến lực nhất cốt, cho Lăng Hàn nhét kẽ răng cũng không đủ.

Phụt!

Lăng Hàn một quyền đánh ra, đánh nổ Hồng Thái Sâm.

Không có người sống, ai có thể chứng minh là hắn đã hạ thủ?

Cho dù là Hồng Thiên Bộ đoán được do hắn làm, lại như thế nào? Không có chứng cớ, Hồng Thiên Bộ cũng không dám ngang nhiên ra tay với hắn.

Lăng Hàn cần thời gian.

Hắn kéo quang não của hai người Hồng, Phòng xuống, sau đó đánh hỏng, phá hủy đi tinh thể ký ức trong đó. Như vậy thì cho dù hai người ghi lại hình ảnh cũng vô dụng. Ở chỗ này không có cách nào kết nối với mạng. Hủy diệt quang não lại hoàn toàn tiêu diệt chứng cứ.

Thân hình Lăng Hàn lao lên, lặng lẽ rời đi.

- Éc éc!

Heo háo sắc quay đầu lại nhìn hắn, trong ánh mắt lại có thể lộ ra ý tứ tiểu tử ngươi thủ đoạn thật độc ác.

- Tiếp tục nhìn, cẩn thận ta giết ngươi diệt khẩu.

Lăng Hàn cười nói.

Heo háo sắc lộ ra vẻ khinh miệt. Heo đại gia tuy rằng chiến lực chỉ có năm, nhưng lực phòng ngự lại vô cùng lớn. Ngươi cứ khoác lác đi.

Hai ngày trôi qua, Lăng Hàn không biết lục soát bao nhiêu viện. Đi lên nữa, trước mặt hắn xuất hiện một khu vườn thật lớn. Ở bên ngoài liền có thể nhìn thấy được, bên trong có thật nhiều cây ăn quả, dị thảo. Nhưng phần nhiều khu vực lại là hoang phế, cỏ dại mọc thành bụi.

Đây là vườn thuốc của Hằng Nguyệt Giáo sao?

Lăng Hàn muốn leo tường vào, lại phát hiện vườn thuốc này cũng có trận pháp bảo vệ, cứng rắn ngăn cản hắn.

Đào đất?

Lăng Hàn thử, lại phát hiện khu vực trận pháp bảo vệ cũng bao gồm cả trong lòng đất, giống như một vỏ trứng gà, bao quanh toàn bộ phương hướng vị trí lấy toàn bộ vườn thuốc từ trong lòng đất đến bầu trời.

Tiến vào thế nào?

Lăng Hàn đương nhiên không có khả năng buông tha. Hắn đi vòng quanh tường vây.

Nếu như ở những năm tháng Hằng Nguyệt Giáo thống trị, vậy Lăng Hàn chắc chắn sẽ không có tâm lý may mắn. Nhưng qua nhiều năm như vậy, trận pháp nhất định sẽ bị phá hủy, nhất là sau khi chôn sâu trong lòng đất.

Phải biết rằng, bản chất của trận pháp là cái gì?

Dẫn động đại thế của thiên địa.

Trận pháp cỡ lớn không chỉ có yêu cầu cực lớn đối với trận cơ, đối với vị trí đặt trận cơ cũng giống như vậy. Hiện tại di tích cổ Hằng Nguyệt này cũng đã bị chôn ở trong lòng đất nhiều năm như vậy, cho dù lại đi ra, uy lực còn có thể duy trì được sao?

Lăng Hàn tin tưởng, vườn thuốc này khẳng định có chỗ nào đó phòng ngự yếu hơn, thậm chí tường cũng sụp đổ.

Hắn đi vòng quanh vườn thuốc. Nơi này rất lớn. Hắn đi vòng gần nửa ngày, ngay cả phân nửa cũng không có đi hết. Chỉ là trận pháp này thật sự có chút lợi hại. Đi lòng vòng đến bây giờ, cũng không phát hiện ra một nơi nào có tường đổ xuống.

Không thể nào đâu?

Theo trong lịch sử ghi chép, văn minh thế hệ này từ hai ngàn năm trước trở nên hưng thịnh. Như vậy văn minh đời trước hủy diệt thế nào cũng phải vượt quá hai nghìn năm. Thời gian trôi qua lâu như vậy, vẫn chôn sâu ở dưới lòng đất, lại còn không có phá hủy chút nào sao?

Lăng Hàn chưa từ bỏ ý định. Hắn tiếp tục đi vòng quanh. Sau khi lại đi được một lúc, hắn kinh ngạc phát hiện, phía trước có một đám người đang tụ tập lại.

- Huynh đệ, ngươi tu vi thế nào?

Thấy Lăng Hàn đi tới, lập tức có người đón đầu, nhìn về phía hắn hỏi.

Đây là một nam tử trung niên, nhìn tướng mạo bình thường.

Làm gì vậy? Có người nào trực tiếp lại hỏi người khác cảnh giới như vậy?

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lại thoáng lộ ra một chút khí tức. Dù sao chiến lực của hắn vượt xa cảnh giới, bị người khác biết được tu vi gì căn bản không có vấn đề gì.

- Tứ biến!

Nam tử trung niên kia lộ ra vẻ tươi cười.

- Tốt tốt tốt, tu vi như vậy cũng có thể.