Thần Đạo Đan Tôn

Chương 4822: Thánh Dược



Tin tức truyền ra, người người phấn chấn.

Đại dược Thánh cấp, đây là khái niệm gì?

Thánh Nhân cũng động tâm, nếu Tôn Giả đạt được, nói không chừng có thể mở ra bình chướng cảnh giới, từ đó một lần hành động đột phá Thánh cấp.

Những người khác càng không cần nói, chỉ cần có thể ăn một khối nhỏ sẽ có tăng vọt về chất.

Lập tức, không ít người bắt đầu đi về hướng ma vụ.

Lăng Hàn cũng rất kinh ngạc, lần này tới đây chủ yếu vì chạy trốn, thuận tiện vớt chút thu nhập thêm, không nghĩ tới nơi này lại có Thánh dược.

– Tiểu Hàn tử!

Tiểu Thanh Long cùng Đại Hắc Cẩu nhìn sang, đôi mắt bọn họ đang tỏa sáng.

Lăng Hàn gật gật đầu:

– Chúng ta đi xem một chút, nhưng cẩn thận là hơn, dù sao xuất hiện Thánh dược, sẽ dẫn xuất Thánh Nhân đến, chút thực lực của chúng ta không đáng chú ý.

– Còn phải dịch dung một chút.

Tiểu Thanh Long nói.

– Thế nào, cừru nhân của ngươi quá nhiều, sợ bị chém chết sao?

Đại Hắc Cẩu trêu chọc.

Tiểu Thanh Long cười lạnh:

– Kẻ thù hi vọng làm thịt ngươi ăn thịt chó nhiều hơn Long gia gấp mười lần.

– Thằn lằn, miệng lưỡi có tiến bộ!

Đại Hắc Cẩu cười.

– Đương nhiên.

Hai người này lại đấu võ mồm, Lăng Hàn lắc đầu:

– Dịch dung cũng có thể, có thể tránh phiền toái.

Đế Già xuất thủ, mặc dù bị Lăng Hàn hóa giải hoàn mỹ, nhưng Cửu Sơn Thánh Nhân lại không có phản ứng, chuyện này đã làm người ta ngờ vực vô căn cứ.

Là bởi vì Lăng Hàn không có ăn thiệt thòi, cho nên khinh thường xuất thủ hay là trong tay Cửu Sơn Thánh Nhân căn bản không có Đế binh?

Những Đế tộc kia nhìn rõ ràng, Cửu Sơn Thánh Nhân ở trong Sơn Hải Thiên chưa từng có động tới Đế binh, dùng các lý do thoái thác, cho nên, số lần càng nhiều, tự nhiên khó tránh khỏi sẽ làm người ta hoài nghi.

Cho nên mới có việc Yêu Lang Đế tộc thăm dò, một là bởi vì trong tay Lăng Hàn có kèn lệnh Đại Đế, hai cũng là vì hoài nghi Cửu Sơn Thánh Nhân.

Dưới tình huống như vậy, Lăng Hàn cũng không dám đi đánh bạc tất cả Đế tộc phản ứng.

Đánh nhau cùng cấp, thậm chí là đối thủ trên Giáo Chủ, hắn có thể sử dụng Tinh Bộ bảo mệnh, nhưng đối với Thánh Nhân mà nói,hắn không có nắm chắc, Thánh Nhân quá mạnh.

Thấy Lăng Hàn đồng ý, Đại Hắc Cẩu không phản đối, ba người nhao nhao cải biến hình dáng tướng mạo.

Lăng Hàn và Tiểu Thanh Long xem như bình thường, đều là thanh niên hơn hai mươi tuổi, Đại Hắc Cẩu càng khoa trương, hắn biến thành trung niên, gương mặt bỉ ổi không gì sánh được, vừa nhìn đã biết không phải người tốt.

– Quả nhiên, mạng trời sinh nhân vật phản diện.

Tiểu Thanh Long nhân cơ hội đả kích, nói:

– Lão Hắc, khó trách ngươi rất ít hóa thành hình người, bởi vì nhìn quá bỉ ổi.

– Ngươi đi luôn đi!

Đại Hắc Cẩu hừ một tiếng:

– Không có ánh mắt!

– Tốt rồi, chúng ta xuất phát.

Lăng Hàn cắt ngang hai tên dở hơi đấu võ mồm, ba người lên đường đi tới khu vực ma vụ.

Tinh cầu này rất lớn nhưng Lăng Hàn đã nắm giữ địa mạch nơi này, bởi vậy, hắn phát động Tinh Bộ mang theo Đại Hắc Cẩu cùng Tiểu Thanh Long đến nơi cần đến.

Ma vụ ảnh hưởng khu vực rất lớn, Lăng Hàn mang theo Tiểu Thanh Long cùng Đại Hắc Cẩu xuất hiện ở khu vực biên giới, cũng không có dám tùy tiện xông vào.

Dù khu vực này rất lớn, nhưng người chạy tới càng nhiều, ở chỗ này, Lăng Hàn vẫn nhìn thấy bóng người, mặc dù thưa thớt, số lượng rất ít.

Lăng Hàn cảm ứng một chút, nhưng cho dù thần thức hay địa mạch, đến nơi này là dừng, giống như bị người ta cắt một đao, sau khi tiến vào ma vụ đều bị chặt đứt.

Phải biết, hắn hiện tại chính là Hóa Linh cảnh, đi tới nơi nào cũng được xưng là cao thủ, hắn lại không thể cảm ứng được ma vụ, tê, cấp bậc của ma vụ cao cỡ nào?

Theo thời gian trôi qua, càng nhiều người chạy tới, ở gần xuất hiện rất nhiều người.

Ai cũng biết, trong ma vụ có nguy hiểm, cho nên, không người nào dám mạo hiểm xông vào.

Nếu Thánh dược đi ra, tin tưởng nó có đi không về.

Ôm cây đợi thỏ là được rồi.

Cho dù Thánh dược cũng không có khả năng có chiến lực gì, dù là Trúc Cơ cảnh cũng có thể tuỳ tiện đối phó, vấn đề là Thánh dược chạy nhanh, đây mới là chỗ khó.

Cho nên, tất cả mọi người đều tìm nơi ẩn nấp, muốn tập kích bất ngờ bắt Thánh dược.

Chờ đi, Lăng Hàn không phát hiện thứ gì, thời điểm đến ngày thứ năm, bọn họ nghe người gần đó nói, Thánh dược thật sự rời khỏi ma vụ, nhưng bị người tập kích thì nó chạy nhanh chóng, trong nháy mắt đã chạy vào trong ma vụ.

Có người không nén được tham lam nên xông vào trong ma vụ truy kích Thánh dược, kết quả hắn chưa từng rời đi.

Lăng Hàn vẫn quan sát ma vụ, đây rốt cuộc là thứ gì?

Vì cái gì làm người ta lạc trong đó? Hoặc bên trong có tồn tại đáng sợ thôn phệ người đi vào?

Nhưng hắn không nghiên cứu ra manh mối gì.

– Lão gia tử không biết có tới hay không?

Lăng Hàn nói, đối với Cửu Sơn Thánh Nhân mà nói, tác dụng Thánh dược lớn hơn trời, cực kỳ có khả năng thôi động hắn đột phá nhị tinh hoặc tam tinh.

Mấu chốt là, trước đó hắn đã giao cây trượng đoạt được trong sào huyệt Chân Hoàng cho lão gia tử, trong trượng này có hạt châu thần bí nắm giữ năng lực chống cự uy năng của thiên địa, không biết nó có thể phát huy kỳ hiệu tại nơi này hay không.

– Nếu như lão gia tử nhận được tin tức, có lẽ hắn sẽ tới.

Đại Hắc Cẩu nghĩ nghĩ.

– Ân, liên lạc với lão gia tử một chút.

Bọn họ liên lạc trên tinh võng, nhưng tạm thời không có cách gì bắt được liên lạc với Cửu Sơn Thánh Nhân, lão gia tử không phải đang bế quan thì chính là gấp rút lên đường, cho nên không có cách gì liên lạc trên tinh võng.

Không qua mấy ngày, cường giả tới càng ngày càng nhiều, đại năng Giáo Chủ, Tôn Giả chạy tới rất nhiều, nhất là Tôn Giả, có mấy người cầm pháp khí tấn công ma vụ.

Bọn họ nhất định phải nắm chặt thời gian, bằng không mấy Thánh Nhân đến, Thánh dược có phần của bọn họ hay sao?

Nhưng mà, Tôn Giả đi vào cũng chỉ có một kết quả, có đi không về.

Việc này làm mọi người khiếp sợ, chẳng lẽ, lại xuất hiện một tuyệt địa?

Lăng Hàn sinh ra cảm giác quen thuộc, hắn lại nghĩ tới âm hà trong Ám Vân Địa Ngục, còn có biển máu.

Tê, chẳng lẽ trong này cũng có tồn tại ghê gớm?

Nhưng mà, nếu có loại tồn tại này, vì cái gì không khai thác Thánh dược?

– Chúng ta đi nơi khác đi.

Lăng Hàn nói.

Hiện tại bọn họ không cách nào tiến vào ma vụ, cho nên ở chỗ này cũng chỉ có thể chờ đợi, còn không bằng đi địa phương khác thử thời vận, dù sao đây là tinh cầu lớn, khắp nơi đều có cơ duyên.

Ba người chạy đi khắp nơi, dứt bỏ khu vực ma vụ không nói, nơi này rất an toàn, hung thú hoành hành lấy Chân Ngã cảnh làm chủ, ít có hung thú Hóa Linh cảnh, Giáo Chủ.

Bởi vậy, ba người Lăng Hàn đủ để quét ngang, mấy ngày ngắn ngủi, bọn họ thu hoạch không ít tiên dược, đáng tiếc phẩm giai đều không cao.

Thời gian bảy ngày qua đi, cuối cùng có Thánh Nhân đến.

Đây là một vị bá chủ của một Thánh Địa, hắn vừa bước vào cấp độ này, được tôn gọi là Thanh Mộc Thánh Nhân, hắn vừa xuất hiện đã tiến vào trong ma vụ, trong tay nâng một cái bình sứ, trong đó có một gốc liễu.