Thần Hoàng

Chương 506: Vạn Trùng Tụy Hoa (1)



Sau một hồi lâu, Vĩnh Cầm mới lầu bầu nói:

- Chúng ta chỉ là muốn lấy lại công bằng cho Huyền Diệp sư điệt ngươi mà thôi. Thiên tư nhân phẩm của Huyền Diệp, ở Thương Sinh Đạo tam tông lục môn, ai mà chẳng biết? Ai mà không bội phục? Những trưởng bối kia hết lần này đến lần khác cũng không phải là không nhìn thấy, lại để cho một tiểu nhi vào bên trong đó ở. Một tiểu hài tử mới mười lăm tuổi mà thôi, có tư cách gì thành thủ tịch Thương Sinh Đạo chúng ta? Cho dù là hai con heo Tạ An, La Thế cũng tốt hơn hắn!

Rồi lại tàn nhẫn nắm chặt quyền, hận hận nói:

- Người nọ thật sự quá đáng giận! Chẳng lẽ không biết, chúng ta là đệ tử của Thất Linh Tông, sợ nhất là tình dục nhị kiếp. Một khi tâm động, sẽ không thể dừng lại sao? Đem tam sắc mị tâm thảo dùng ở trên người các nàng cũng thì thôi, hết lần này tới lần khác lại không đi quan tâm, thật sự là đáng giận! Rõ ràng là muốn tra tấn các nàng.

Huyền Diệp nghe vậy, những lại bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Sau đó mạnh mẽ lật tay một phát, cốc vào trán Vĩnh Cầm.

- Các ngươi đây chính là gieo gió gặt bão, sao có thể trách người khác? Các ngươi có thể đi giáo huấn hắn, người khác lại không thể giáo huấn các ngươi sao?

Vĩnh Cầm ‘Ôi’ một tiếng, ôm lấy đầu. Nghĩ rằng ta là sư thúc, bị ngươi đánh như vậy, thật là mất mặt.

Tiếp đó chỉ nghe Huyền Diệp hừ lạnh nói:

- Ta thấy các ngươi coi như là đáng đời! Tranh đoạt thủ tịch, Huyền Diệp đều tự có ứng đối, cần gì các ngươi nhúng tay hỗ trợ? Lại nói đến biện pháp này, cũng quá mức xấu xa. Lúc đối phó với kẻ thù bên ngoài, tự nhiên có thể không từ thủ đoạn, dù là hèn hạ thế nào đi chăng nữa cũng không sao. Nhưng mà nếu như dùng để đối phó với đồng môn, lại có chút quá đáng!

Vĩnh Cầm không cho là đúng trợn mắt một cái, thấy Huyền Diệp lại giơ tay lên, làm bộ gõ tới, vội vàng né tránh nói:

- Đừng đánh ta… ta thế nhưng là sư thúc của ngươi đó! Đến lúc đó lại báo cáo ngươi không tôn kính trưởng bối!

Huyền Diệp nghe vậy, là vừa bực mình vừa buồn cười, đúng là vẫn đem nắm đấm thu hồi lại. Tiếp theo là trong lòng chợt động, bỗng dưng phất tay một cái, bắt lấy Vĩnh Cầm đến trước mặt. Rồi sau đó cũng không để ý nơi đây, ngay tại trước công chúng, đem lồng ngực Vĩnh Cầm mở ra, chỉ thấy ở giữa hai vú, thình lình vẽ lên một đóa hoa hồng tươi đẹp. Ở trong trí nhớ của nàng, vốn đây là hình dạng nụ hoa, bất quá giờ phút này đã nở ra.

Mà thần sắc Huyền Diệp, cũng chuyển thành ngưng trọng.

- Linh hoa sơ phóng, hắn đã làm gì với ngươi?

Sắc mặt Vĩnh Cầm đỏ bừng, ngập ngừng nói không nên lời. Chẳng lẽ nói với Huyền Diệp rằng, chính mình ở trong ảo thuật của người khác, kết quả là tiểu tử kia có ý xấu, ở trong mộng của nàng biến ảo toàn bộ, sau đó cùng mình làm cái loại sự tình khó xử này trong mơ, trước sau cao thấp, tả hữu giáp công, tư thế gì cũng đều đã thử qua.

Nàng không nói lời nào, Trần Nhu bên kia lại lấy tay che miệng, cười khẽ một tiếng:

- Ta đây cũng không biết, chỉ biết thời điểm Cầm Nhi thi triển mị thuật, bị Đàm Thu kia đồng dạng lấy ảo thuật phản ngược, sau đó người trở nên là lạ, chẳng những không tỉnh lại, mà toàn bộ xiêm y đều ướt đẫm, nếu không phải là đã đi thay y phục, cũng không phải giống như hiện tại.

Nói đến đây, đã bị Vĩnh Cầm trợn mắt giận dữ nhìn lấy, Trần Nhu lại không thèm để ý chút nào, ngược lại là khiêu khích, nghiêng người đi qua.

Huyền Diệp thở dài, đã ngờ tới vài phần, cầm vạt áo của Vĩnh Cầm khép lại nói:

- Tĩnh tâm tu dưỡng một chút thời gian, cần phải vô sự. Sự tình ngày nay, cũng đúng là do các ngươi sai trước, người này đã tự xưng là chân truyền đời thứ ba Thương Sinh Đạo, nếu như mà không nói giới, vậy có bối phận là sư thúc tổ của ta, càng không thể bất kính. Mấy ngày nữa, cùng đi tìm tên ‘Đàm Thu’ này xin lỗi.

Nói đúng ra, là thái thái thái sư thúc tổ, các nàng là đời thứ năm, Huyền Diệp tuy là Thái Nguyên Tông đại đệ tử đời thứ tư, kỳ thật nhưng theo tông môn hiện tại mà tính, ở bên trên lệnh bài tín vật, chính là Thái Nguyên Tông đại đệ tử đời thứ tám.

Bối phận của người này, thật sự là rất cao!

Nhíu nhíu mày, tiếp đó trong mắt của Huyền Diệp, lại lộ ra một tia lệ mang:

- Lúc trước ta còn cho hắn là tuổi còn nhỏ, không muốn tìm hắn phiền toái. Nhưng người này hiện giờ, đã có bản lĩnh như vậy, cần phải chú tâm. Đợi đến lúc hắn đột phá thất giai, Huyền Diệp tự nhiên sẽ tìm tới cửa cùng hắn chiến một trận, tranh cái ghế thủ tịch này.

Lại liếc nhìn cảnh cáo hai nữ:

- Không cho phép dùng thủ đoạn gì, Huyền Diệp ta quang minh lỗi lạc, mặc dù là muốn thắng, cũng không phải làm cách nhỏ nhen.

Lời còn chưa dứt, chợt nghe sau lưng có một hồi tiếng nghị luận. Huyền Diệp quay đầu lại, chỉ thấy một chỗ ‘hải nhãn’ đã chiếm cứ bên kia có hơn mười tỷ muội, đều là khẽ nhíu mày lại.

Huyền Diệp ngạc nhiên, bỏ qua hai nữ tử, vọt người đi qua nói:

- Xảy ra chuyện gì?

- Huyền Diệp sư muội!

Trong đó có một vị nữ tử tuổi chừng hai mươi ngẩng đầu, mặt mũi tràn đầy kinh nghi bất định, chỉ một cái linh hà nói:

- Phương hướng kia, đợi hồi lâu cũng không trông thấy có thất giai tinh thú tới, mà lục giai tới đây, cũng ít đi không ít.

Thần sắc Huyền Diệp khẽ giật mình, có chút kinh ngạc nhìn sang. Cái linh hà này, không phải là phương hướng mà hai người kia rời đi.

Hai lục giai mà thôi? Lại có bản sự bực này? Đây rốt cuộc là trùng hợp, hay là do hai người kia gây nên?

Nửa ngày sau, Tông Thủ nhưng lại thở dài hồng hộc, vô lực xuống ở trên thất tinh pháp đàn.

Không chỉ riêng hắn là như thế, vốn là tinh thần phấn chấn, đầu Lôi Đình Dực Giao đại triển thần uy kia, cũng là uể oải vô cùng, đem thân hình vòng trên tế đàn, lại không muốn dậy.

Mà Lung Ảnh Sư kia, thì càng không chịu nổi, đã tê liệt ngã xuống, trong miệng trào ra bọt mép, một bộ thần sắc là ta đã chết, chủ nhân ngươi đừng sai khiến ta nữa. Còn Yêu Nhãn Ngân Hùng, giờ phút này thậm chí ngay cả hình thể đều không thể duy trì.

Mặc dù linh năng nơi này rất thịnh, nhưng hồn lực chân khí, cuối cùng cũng là có hạn.

Chỉ có Tông Nguyên, sắc mặt dĩ nhiên như thường. Mặc dù trong đôi mắt, tương tự đã hiện ra vài phần mệt mỏi, nhưng thân hình vẫn như tiêu thương thẳng tắp.

- Quân thượng, nơi này hung hiểm, ở lâu vô ích, hay là vẫn trở về cho thỏa đáng.

Tông Thủ lại có chút im lặng, nhìn xem trước người. Đó là tài liệu mà hắn thu lại, cùng với tà tinh và ma tính.

Bốn thời thần, ba đầu thất giai tinh thú, sáu đầu lục giai tà ma, đây là chiến tích của hắn, tổng cộng có thể đổi được 2130 điểm công đức, trừ lần thứ nhất là đánh chết được Vân Hải Kình kia, coi như là thuận lợi, vận khí sau này, vẫn là không tốt.

Chiến đầu với thất giai tinh thú, có tất cả bốn đầu quay người chạy đi, còn lại ba đầu, cũng là không cẩn thận, đem toàn bộ tài liệu trân quý trên người phá hủy đi. Giá trị cộng lại, đều chưa tới một nửa của cái thi thể cự kình kia.