Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 66



Liên tiếp mưu hại hai vị hoàng tử là chuyện lớn, Chiêu Vũ để không có khả năng dễ dàng bỏ qua.

Nay tất cả những căn cứ chính xác đều cho rằng là lão đại làm, trong lòng hắn dù không nguyện ý tin tưởng, nhưng cũng phải cho mọi người một lời nói công bằng.

Ảnh mắt phức tạp nhìn Mộ Dung Bắc Yến và Lê Vương Phi: “Trầm đã thông báo cho Ninh Thần Vương rồi, hai người các người hãy đến Đại Tông Chính Viện cảnh tỉnh lại đi.”

Nhắc tới địa phương kia, da đầu Triệu Khương Lan run lên.

Cảnh tỉnh con khỉ, nếu đến nơi đó thì không tôi cũng bị buộc thành có tội.

Lê Vương khóc đỏ mắt: “Phụ hoàng nếu không tin nhà thần, nhi thần tình nguyện lấy cái chết để chứng minh trong sạch, cần gì phải ép buộc như vậy.

Lê Vương Phi thống khổ nhắm mắt: “Cả nhà nhi thần luôn hết lòng trung thành với phụ hoàng, cũng không làm chuyện hại người sau lưng, từ nhỏ gia huấn là đường đường chính chính làm người, tuyệt không để tổ tieen hổ thẹn. Nay bị người ta hãm hại như vậy, thật sự là…”

Triệu Khương Lan bị giọng nói bị trang của nàng luôi cuốn, trong lòng cũng không biết là tư vị gì.

Sự tình sao lại biến thành như vậy, nếu thật sự do Nhị hoàng tử làm, vậy thì tâm kế người kia thật sự quá sâu.

Bất động thanh sắc vứt bỏ tất cả hiềm nghi hiềm nghi, nhân chứng vật chứng đều an bài rõ ràng, thủ đoạn bực này thật khiến người khác sợ hãi.

Ngay cả Triệu Khương Lan ngàn lần cũng không tin chuyện này cho Đại hoàng tử làm, bọn họ bị mang đi là chuyện ván đã đóng thuyền.

Cùng lúc đó, Li tàn cũng không ổn, bị giam lỏng trong tầm cung, nửa bước cũng không thể đi ra ngoài.

Ra khỏi Ngự Thư phòng, Mộ Dung Bắc Hải đi theo hoàng hậu đến Tế Ngô điện.

Hoàng hậu nhìn thấy hạn tâm sự nặng nề, không khỏi nhưởng mày: “Con thay Đại hoàng tử tiếc hận”

“Nhi thần cảm thấy không phải huynh ấy”

“Thế nhưng chứng cớ vô cùng xác thực, chỉ dựa vào cảm giác thì không tỉnh, vĩ âm thảo đã tìm được, không phải bọn họ thì là ai”

Hãn trầm giọng hỏi: “Nếu như cố ý hãm hại thì sao ạ? Hoàng hậu do dự nhìn hàn một cái: “Con có người hoài nghiê”

Mộ Dung Bắc Hải nghĩ nghĩ, vẫn là lắc đầu.

Vu khống, dù trong lòng hân hoài nghi nhị ca nhưng cũng phải tìm được chứng cớ, nếu không thì sẽ rước họa vào thân. Huống chi tất cả mọi việc đều có chuyện ngoài ý muốn, nếu thật sự là do Đại hoàng tử làm, nhưng vì bản thân mà lôi kéo người vô tội xuống nước, hãn càng thêm không muốn.

Trong thời gian chờ Mộ Dung Bắc Hải, Triệu Khương Lan đi theo Mộ Dung Bắc Uyên đi Minh Nguyệt Cung của Hoa phi thỉnh an, đại nha hoàn trong cung di ra hành lễ: “Vương gia, Vương Phi hôm nay dừng bước ở đây, đợi sau khi nương nương ngủ trưa xong hằng quay lại.

Mộ Dung Bắc Uyên cười khổ một tiếng: “Muốn gặp mẫu phi cũng không dễ dàng.

Nha hoàn hé miệng cười: “Xem Vương gia nói này, chỉ cần có tâm thì sao lại không gặp được.”

Hai người không gặp được người, khi quay về Triệu Khương

Lan nhịn không được nói: “Ta bây giờ có chút hiểu được vì sao mẫu phi muốn tránh tị hiềm không ra, vốn tưởng rằng lệ tần nương nương đã điệu thấp, vậy mà còn có thể thay người chịu tiếng xấu cho người khác. “Trong cung chính là như vậy, người lừa ta gạt, vĩnh viên cũng không có hồi kết “

“Chẳng lẽ vốn không có biện pháp cứu bọn họ sao? Chuyển này đi này ủa đại ca đại tẩu, ta thật sự lo là sẽ bị vu oan giả hoạ.”

Triệu Khương Lan nhớ lại lời của Lạc phi lúc nãy, bỗng nhiên kéo tay Mộ Dung Bắc Uyên: “Vừa mới nãy Lạc phi nương nương có phải nói vĩ âm thảo sinh trưởng dưới tàng cây?”

Mộ Dung Bắc Uyên gật gật đầu: “Làm sao vậy, có vấn đề sao?”

“Chúng ta có thể đến vườn hoa đó xem được không?”

Thấy nàng nói như vậy, khả năng là có phát hiện khác, Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng mang theo nàng đến đó.