Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 143: Chúng ta là bằng hữu



Dịch: mafia777

Tiêu Vân đi rồi.

Cho dù thế nào thì nàng cũng đi rồi.

Điều này dường như đã trù định từ sớm vậy.

Không lâu trước đó, Tiêu Vân như một tảng đá lớn đè nên chủ nghĩa vô hôn của Hàn Nghệ, khiến hắn không thích ứng, cũng không thở nổi. Nhưng đồng thời, Hàn Nghệ cũng bởi vậy học được rất nhiều, thành thục rất nhiều, hắn biết quan tâm người khác, hiểu được làm một người đàn ông, nên vác hòn đá to này mà bước lên trước.

Nhưng, khi hắn muốn vác hòn đá đó lên, bỗng nhiên phát giác hòn đá đó lớn hơn nhiều so với tưởng tượng. Hiện giờ hắn quá yếu ớt, không cách nào vác được, hắn biết rằng cứ giữ mãi hòn đá này cũng không làm nên chuyện gì, chỉ có thể nghĩ cách hoặc làm cho bản thân cường tráng hơn. Hắn biết rằng sẽ có một ngày hắn sẽ vác được hòn đá này, hoặc là sẽ không từ chối hòn đá này nữa.

Hàn Nghệ không bởi vì Tiêu Vân rời đi mà cảm thấy thất vọng. Ngược lại, hắn tràn đầy kỳ vọng với tương lai. Hắn kiếp trước đối mặt với quá nhiều chông gai, hắn biết cho dù thế nào, thời gian vẫn cứ trôi. Bạn chỉ có thể bước lên phía trước.

Một hàng sáu người, đẩy kim tiền và hàng hóa hướng về phía Trường An.

Hàn Nghệ cưỡi ngựa, Tiểu Dã và Hùng Đệ cưỡi lừa nhỏ, Tang Mộc bọn họ áp tải hàng hóa với ba con tuấn mã.

Trận tuyết đầu mùa đông đến thật nhanh, đi cũng nhanh. Ngày thứ hai sau khi Tiêu Vân rời đi, trời trong dần, đất vẫn chưa hoàn toàn bị tuyết trắng bao phủ trở lên ướt sũng. Nước suối vốn dĩ chảy chậm nhưng bởi băng tuyết mà trở lên chảy xiết.

Tiểu Mập đau lòng đang an ủi Hàn Nghệ, hy vọng Hàn Nghệ không vì chuyện Tiêu Vân rời đi mà đau lòng. Tuy y không biết cái gì nhưng y tận hết sức lực thử làm cho Hàn Nghệ vui vẻ lên.

Nhưng lần này y dường như hảo tâm làm chuyện xấu, kỳ thật Hàn Nghệ sớm đã không buồn nữa rồi, bởi Tiêu Vân rời khỏi làm cho hắn tràn đầy kỳ vọng ngày gặp lại. Bởi hắn biết lúc đó sẽ gặp được một Tiêu Vân hoàn thiện, người không sợ chờ đợi, chỉ sợ mất đi kỳ vọng vào tương lai.

Nhưng thật ra Tiểu Mập an ủi, khiến Hàn Nghệ cảm thấy bản thân giống như là đang buồn bã, vì thế lại buồn bã rồi. Sau đó nhờ Tiểu Mập khuyên bảo và an ủi, hắn lại trở lên vui vẻ. Thu hoạch duy nhất như vậy, là Tiểu Béo yên tâm rồi.

Mặc dù trên danh nghĩa, đây là đang chấp hành hình phạt tù của của Hàn Nghệ. Nhưng Hàn Nghệ bọn họ dường như thấy giống với du lịch vậy. Gặp được dòng suối nhỏ, dù sao cũng phải qua đó bắt hai con cá lên để tế răng. Gặp được núi to, đào vài cây măngtự nhiên không nói chơi. Nếu nhìn thấy trên bầu trời có chim bay qua, bọn họ vội rút cung tên ra.

"Ai da"

Không xong rồi, Tiểu Béo lại ngã lừa rồi.

Tiểu Dã luôn là người trước tiên tiến lên nâng cơ hữu dậy khi có chuyện.

"Không sao, không sao, đệ không sao."

Hùng Đệ quen tay hay việc sau khi đứng lên rất nhanh, vỗ lớp quần áo dày trên người, mặt bị lạnh đỏ rực, còn hướng tới mấy người xin lỗi cười cười, không có cách nào khác, đối với người có năng lực thăng bằng kém như y, hai tay dời khỏi cương đã là việc rất nguy hiểm, đừng nói là giương cung bắn tên.

Hàn Nghệ một tay vỗ vào trán nói: "Tiểu Béo, ta quyết định bắt đầu từ ngày mai, mỗi sáng chúng ta chạy bộ năm dặm."

"Á!"

Hùng Đệ nghe thấy chạy bộ, cả người như lạnh run.

Đúng lúc đó, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh truyền tới: "Phía trước có phải Hàn Nghệ?"

"Có phải có người đang gọi ta?"

"Hàn đại ca, phía phía sau."

Tiểu Dã chỉ về phía sau nói.

Hàn Nghệ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng trắng hướng về phía hắn bay tới.

"Hàn Nghệ, Hàn Nghệ."

"Là nàng!"

Hàn Nghệ chợt ngẩn người ra.

Không cần lâu lắm, bóng trắng đó đã tới trước mặt Hàn Nghệ, bạch mã hí dài, chỉ thấy một vị thiếu nữ thanh tú, trang nhã xinh đẹp, người mặc áo da trắng, chính là Dương Phi Tuyết.

"Hàn Nghệ, cuối cùng ta cũng đuổi được ngươi rồi."

Dương Phi Tuyết nhìn thấy Hàn Nghệ, mặt vui vẻ nói.

Hàn Nghệ liếc nhìn Hàn Nghệ, cũng không lên tiếng.

Hùng Đệ và Tiểu Dã đương nhiên biết là chuyện gì, nhìn lẫn nhau, cũng không có lên tiếng.

Về phần đám người Tang Mộc tuy bọn họ đều đã gặp Dương Phi Tuyết, cũng không biết bên trong xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn không khí có chút kỳ lạ vì thế cũng không dám lên tiếng.

Song Hàn Nghệ bọn họ trầm lặng khiến cho vẻ mặt vui vẻ của Dương Phi Tuyết trong chốc lát biến mất rồi. Nàng bỗng nhiên nhảy xuống ngựa, bước đến trước mặt Hàn Nghệ, học như nam nhân, chắp tay nói: "Hàn Nghệ, xin lỗi, mong ngươi tha thứ cho ta." Vẻ mặt nghiêm túc, hết sức chính thức xin lỗi.

Hàn Nghệ hãy còn không lên tiếng.

Dương Phi Tuyết rất vội vàng nói: "Ta đúng là không cố ý bán đứng ngươi, ta chỉ là nhất thời nóng lòng mới nói ra tên của ngươi, nói xong ra cảm thấy vô cùng hối hận rồi. Nhưng, nhưng mà ta cũng không nghĩ rằng là Tần Vũ lại đi tìm ngươi, mới đem lại phiền phức lớn như vậy cho ngươi. Hơn nữa lúc đó ta bị cha ta nhốt ở trong phòng, đối với chuyện giữa ngươi và Tần Vũ đúng là không hiểu chút nào, mãi đến mấy hôm trước lúc tranh cãi với cha ta, ông ấy vô tình nói ra, ta mới biết là ta đã làm liên lụy tới ngươi thảm như vậy. Quả thật ta cảm thấy hết sức áy náy, Dương Phi Tuyết ta tuy là phận nữ nhi, nhưng cũng biết thế nào là nghĩa khí."

Thôi đi, nàng cũng chỉ mới lớn như này, vận mệnh đã như vậy. Hàn Nghệ trong lòng thầm than, kỳ thực trong chuyện này, cảm giác của hắn đối với Dương Phi Tuyết rất phức tạp. Hắn đương nhiên biết rằng Dương Phi Tuyết không cố ý nói ra hắn, nhưng quả thật đã tạo ra cho hắn phiền phức rất lớn, có điều sự tình đi qua, hắn cũng không đi trách Dương Phi Tuyết, không nên phát sinh thì cũng phát sinh rồi. Ngươi còn có thể làm gì, hiện giờ lại thấy Dương Phi Tuyết xin lỗi hắn. Quả thật là nói những lời khó nghe cũng không tốt lắm, nói: "Dương cô nương, ta biết cô không cố ý, ta cũng không trách cô."

Dương Phi Tuyết nói: "Nhưng nhìn ngươi như đang tức giận ta."

Hàn Nghệ lắc đầu nói: "Không phải ta tức giận cô, ta chỉ là, chỉ là không nghĩ tới cô sẽ đuổi theo, nhất thời có chút sững sờ." Nói tới đây, hắn mỉm cười nói: "Được rồi, ta chấp nhận lời xin lỗi của cô, ta cũng không trách cô, cô hãy mau quay về đi."

Dương Phi Tuyết lập tức lắc đầu nói: "Ta vất vả lắm mới trốn ra được, ta làm sao có thể quay về chui đầu vào lưới, ta không quay về nữa."

Hàn Nghệ cả kinh nói: "Cô trốn ra?"

Dương Phi Tuyết gật gật đầu.

Xem ra nàng không đơn giản chỉ là đuổi theo nói với ta xin lỗi như vậy, Hàn Nghệ xem như đã hiểu. Nữ nhân này rõ ràng là trốn hôn, nhân tiện xin lỗi.

Như vậy vấn đề tới rồi, Hàn Nghệ vừa mới ăn mệt nha. Giờ nếu như lại diễn một màn kịch nữa, vậy hắn xong rồi.

Cái này kiên quyết không thể hỏi nhiều. Hàn Nghệ cố gắng dùng vẻ mặt vui vẻ đối mặt với Dương Phi Tuyết, nói: "Dương cô nương, ta thật không có giận cô, cái này cô yên tâm, thực sự, ta không phải người nhỏ mọn như vậy."

Dương Phi Tuyết biểu lộ kỳ vọng nói: "Vậy ngươi có coi ta là bằng hữu không?"

Hàn Nghệ chợt ngẩn người ra, hắn nghĩ nếu hắn nói là làm bằng hữu, vậy thì Dương Phi Tuyết sẽ đi theo hắn, làm bằng hữu, ngươi khẳng định phải có thói quen giúp bạn không tiếc cả mạng sống. Nếu như không làm thì chẳng phải đánh quả rắm vào mặt hắn sao.

Nói như nào cũng sai.

Muội tử này cũng khá giảo hoạt Hàn Nghệ thực sự không muốn thêm phiền toái, đơn giản nói trắng ra, cười nói: "Dương cô nương, ta luôn coi cô là bằng hữu, nhưng, nhưng bản đẹp chỉ có tại b achngocsach, cô cũng không biết vì sao ta phải rời khỏi Dương Châu. Ta hy vọng cô cũng nghĩ cho ta, có nhiều chuyện ta không thể thao túng được. Cô hiểu ý của ta chứ?"

Trong mắt Dương Phi Tuyết hiện lên một chút ảm đạm, nhưng vẫn gật đầu, dùng nụ cười rạng rỡ của nàng nói: "Ta hiểu, ta sẽ không làm liên lụy đến ngươi nữa."

"Đa tạ, đa tạ."

Hàn Nghệ chắp tay nói: "Vậy ta đi trước nhé."

Dương Phi Tuyết chắp tay nói: "Bảo trọng."

"Cô cũng bảo trọng."

Hùng Đệ cũng nói: "Dương tỷ tỷ, bảo trọng."

Dương Phi Tuyết khẽ cười nói: "Ngươi cũng chú ý chút."

Hàn Nghệ lên ngựa rồi phất tay: "Chúng ta đi thôi."

Đoàn người tiếp tục tiến lên trước.

Nhưng Dương Phi Tuyết trước sau vẫn giữ khoảng cách năm mươi bước với bọn họ. Hàn Nghệ mới đầu không muốn để ý tới, nhưng đường chẳng phải là của hắn, hắn cũng không quản Dương Phi Tuyết, tiếp tục tiến về phía trước. Nhưng đi được nửa ngày Dương Phi Tuyết vẫn còn theo sát.

"Hàn đại ca, Dương tỷ tỷ vẫn đi theo chúng ta đấy."

Đến Hùng Đệ đều cảm thấy có chút không tự nhiên.

Hàn Nghệ không nói lời nào, kéo dây cương, đi về phía sau.

Dương Phi Tuyết nhìn thấy Hàn Nghệ đến, lập tức ngừng lại.

Hàn Nghệ đi tới trước mặt Dương Phi Tuyết, cười hỏi: "Dương cô nương, cô định đi đâu?"

"Trường An." Dương Phi Tuyết nói.

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Cô cũng đi Trường An" Trong lòng thầm nói: cô rõ ràng là muốn đi theo ta.

Dương Phi Tuyết dường như hiểu được tâm tư của Hàn Nghệ, nói: "Ta quả thật là đi Trường An, nhị thúc ta bọn họ đều ở Trrường An."

Dương gia là đại gia Quan Trung, người thân dĩ nhiên đều ở trong khu vực Quan Trung, nàng cũng không phải sĩ tộc Giang Nam, cũng không phải sĩ tộc Sơn Đông, không chỉ có đi về Quan Trung?

Ta có nên nhẫn tâm với nàng ta một chút, hoặc là nghĩ cách bỏ rơi nàng.

Hàn Nghệ trong lòng bắt đầu nói thầm, nhưng ngẫm lại, vẫn là không ổn, hắn cảm thấy làm như vậy là rất vô tình vô nghĩa. Hắn biết là Dương Phi Tuyết là một thiếu nữ rất lương thiện, hơn nữa cũng luôn đối đãi hắn như bằng hữu. Mặc dù chuyện lần trước cho dù do Dương Phi Tuyết mà ra. Nhưng không cần nghĩ cũng biết là Dương Phi Tuyết không hề có ý xấu, bởi vì Dương Phi Tuyết đưa hắn ra cũng không thể thay đổi gì, nói không nói cũng giống nhau. Kỳ thực là Dương Phi Tuyết hết sức tin nhiệm Hàn Nghệ, cho nên trong lúc nói chuyện sẽ không kìm nổi lòng mà thêm "Hàn nghệ nói" và các từ khác trước câu nói.

Muốn trách thì trách tên bị thịt Tần Vũ kia, không chơi được gái thì mang kẻ yếu đuối như Hàn Nghệ ra chút giận.

Dương Phi Tuyết thấy Hàn Nghệ không nói, đột nhiên nói: "Hàn Nghệ, nếu ngươi sợ gây phiền phức cho ngươi, ta có thể đi trước một bước, ta không theo sau các người nữa. Nhưng, nhưng ngươi có thể cho ta ít lộ phí và lương khô. Ta lén trốn ra ngoài, không mang thứ gì, đợi khi tới Trường An ta sẽ trả lại ngươi."

Dầu gì cũng là con cái Dương gia, vẫn có khí phách. Nàng thấy Hàn Nghệ không bằng lòng thì sẽ không liều chết mà quấn lấy Hàn Nghệ. Nhưng tương trợ trong giang hồ không thể không có khí phách. Đi ra bên ngoài ai mà không gặp phải chút phiền phức.

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Vậy mấy ngày này cô không ăn cơm?"

Dương Phi Tuyết đỏ mặt nói: "Ta mang theo chút y phục tới, đã mang quần áo đi bán đổi lấy lương thực. Nhưng, nhưng dường như không đủ lắm. Nói rồi nàng liếc mắt nhìn những bọc gói trên yên ngựa."

Hàn Nghệ thoạt nhìn, đều xẹp lép rồi, có lẽ chỉ còn lại mấy cái quần, trong lòng hiểu được. Bởi khái niệm không có tiền bạc của Dương Phi Tuyết, từ nhỏ không thiếu tiền, cho nên trên đường này khẳng định không ít người lừa bịp, thử hỏi trong tình hình như thế, Hàn Nghệ sao có thể yên tâm được, nếu như gặp phải người xấu thì làm thế nào, hắn có thể vì việc này mà áy náy cả đời, cũng biết là Dương Phi Tuyết nhất định không chịu quay về, vì thế cười nói: "Nếu như Dương cô nương bằng lòng, thì đi cùng bọn ta vậy."

Trong mắt Dương Phi Tuyết hiện lên một chút vui sướng, nhưng sau đó lại hỏi: "Ngươi không sợ ta liên lụy ngươi sao?"

Hàn Nghệ cười khổ nói: "Sợ, nhưng chúng ta là bằng hữu."