Thất Nghiệp Sau Ta Đổi Nghề Sang Tu Tiên

Chương 10



Thần thông còn có thể mượn được, thật hay giả? Phương Linh nửa tin nửa ngờ quay đầu hỏi quái thú. Lòng tốt bị nghi ngờ quái thú không vui nói: "Lão tử nói mượn được là mượn được. Ngươi chỉ cần nói cho lão tử có muốn dùng hay không thôi."

"Muốn chứ." Phương Linh ngay lập tức cho thấy thái độ nghiêm túc của mình. Nói giỡn sao cơ hội khó được cô có ngu đâu mà từ chối. Thái độ này của Phương Linh làm quái thú rất hài lòng. Nó cũng không nói nhảm nhiều trực tiếp chỉ huy cô đóng hết cửa lại. Sau ngồi xếp bằng trên giường nhắm mắt lại. Liền này, Phương Linh đầy mặt hoang mang thận trọng hỏi: "Không cần lập bàn thờ dâng sớ thắp hương gì đó sao?"

Quái thú nghe này ghét bỏ nói: "Đừng đem diễn xuất của đám phàm nhân các người áp đặt lên lão tử. Lão tử nói gì người liền làm theo là được."

Phương Linh chỉ phải ngoan ngoãn làm theo nó nói. Cô nhắm mắt lại cố gắng để trong đầu trống không. Cô chờ, chờ mãi đến khi sắp tiến vào mộng đẹp mới nghe được mệnh lệnh của quái thú: "Mở mắt ra nhìn vào mắt ta."

Phương Linh như bị thôi miên vậy răm rắp làm theo. Mọi chuyện đều bình thường cho đến khi ánh mắt cô chạm vào đôi dựng đồng của quái thú. Vừa chạm vào kia khoảnh khắc Phương Linh cảm thấy linh hồn nhỏ bé của mình như bị hút vào trong đó. Từng chút từng chút một linh hồn cô thoát xác mà ra. Cô kinh hãi muốn khống chế linh hồn về lại thể xác nhưng không thành công. Lúc này một giọng nói vang lên trong đầu cô: "Ngô danh Minh." Giọng nói trang nghiêm như từ nơi xa xôi vọng tới khắc sâu vào linh hồn cô. Không đợi cô hiểu ý nghĩa của câu nói kia một cảm giác đau đớn lan tràn khắp toàn thân, đúng hơn là linh hồn cô. Phương Linh cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nhọn đang đồng thời khắc chữ trên người cô vậy. So với lần sét đánh trước lần này nó đau đớn hơn nhiều lần. Chẳng lẽ đây là tác dụng phụ của việc mượn thần thông. Đau đến cả người chết lặng đầu cô cũng đi theo chết máy, cô thầm nghĩ giá mà cô có thể ngất đi được thì tốt biết bao. Không biết qua bao lâu cơn đau cuối cùng kết thúc, cô đã có thể khống chế được thân thể mình. Nhưng cả người cô như bị đoàn tàu hỏa cán qua, mềm như bún nằm úp sấp xuống giường. Toàn thân không thể nhúc nhích được dù chỉ một ngón tay. Bộ phận cơ thể duy nhất hoạt động bình thường chỉ có đôi mắt. Cô cố gắng ngước mắt nhìn về phía quái thú quả nhiên thấy nó nằm bất động tại chỗ. Phương Linh cất tiếng gọi nó nhưng giọng cô khô khốc nói không lên lời. Cô không làm khó mình nhắm mắt lại chẳng mấy chốc được như ước nguyện ngất đi rồi.

Sáng hôm sau khi mặt trời nhô lên, ánh sáng len lỏi qua khe cửa chiếu thẳng vào một người một thú trên giường. Mặt trời mùa đông không có gì lực sát thương nên một người một thú vẫn tiếp tục ngủ say. Đột nhiên bụng Phương Linh ục ục kêu lên, người cũng từ từ tỉnh lại. Vẫn là tư thế úp sấp ngày hôm qua nhưng hôm nay cô đã có sức lực ngồi dậy. Cô vớt lên quái thú lật qua lật lại thứ này vẫn không hề có tỉnh lại dấu hiệu. Chắc nó cũng mệt chết rồi. Không muốn quấy rầy giấc ngủ của nó cô nhẹ nhàng đặt nó lại trên giường. Giờ việc quan trọng nhất của cô là tìm đồ ăn để lấp đầy dạ dày rỗng tuếch của mình. Nếu không ăn cô ly chết đói cũng không xa.

Phương Linh gian nan lê hai chân của mình đến tủ lạnh. Không có gì bất ngờ đồ ăn vặt trái cây đều không còn, chỉ còn sót lại một gói nhỏ sôcôla nguyên chất lẻ loi nằm đó. Là do nó có vị đắng nên vị kia mới bỏ qua không ăn. Cô vội cầm lên xé bao bì ra rồi gặm từng miệng nhỏ một gặm lên. Cô không quá thích sôcôla nguyên vị nhưng giờ phút này nó trong lòng cô địa vị đã thẳng tắp bay lên thành một trong những thứ cô thích ăn nhất. Gói sôcôla không lớn chẳng mấy chốc cô đã tiêu diệt hết. Có đồ ăn xuống bụng các bộ phận khác cũng bắt đầu hoạt động lên. Trong đó khứu giác thức tỉnh sớm nhất bởi cô ngửi thấy mùi khó chịu từ cơ thể cô bốc lên. Lúc này cô mới nhìn xuống người mình. Bộ quần áo thu đông cô mặc đã nhăn nhúm dính nhớp vào người, bên trên còn dính chút khả nghi cáu bẩn. Đưa tay lên đầu vuốt vài cái thấy đầy tay đều là dầu. Quá kinh tủng Phương Linh nhu cầu cấp bách tắm gội. Vì điều kiện khu trọ quá kém bình nóng lạnh không có, Phương Linh phải cắm ba siêu nước lớn mới giặt sạch toàn thân.

Tắm xong lúc sau Phương Linh thấy cơ thể khỏe hơn nhiều, soi gương còn thấy vết sẹo trên mặt nhạt đi trông thấy. Trong lòng vui vẻ cô muốn biết thần thông mượn đến dùng như nào. Nề hà quái thú vẫn ngủ say cô đành từ bỏ. Ngồi không chẳng có việc gì làm cô quyết định ra chợ mua đồ ăn về khao chính mình và quái thú. Ăn gì ngon đây, cô cắn răng hạ vốn gốc xa sỉ một hồi ăn lẩu đi.